A Ảnh - Chương 1
01.
Khi tin Thái tử Trần Diệp sẽ tới phủ hạ sính mùng tám tháng Ba, đã sớm chuẩn y phục dùng để đón khách, còn âm thầm sai ma ma chuẩn sẵn tiền thưởng.
Tiểu nha Tiểu Thúy vốn ưa náo nhiệt, đội sính lễ còn đến cửa, nàng đã hớt hải chạy :
“Tiểu thư đại hỷ! Thái tử quả thật trân trọng tình nghĩa thanh mai trúc mã với . Người thấy , sính lễ đến tận một trăm hai mươi rương, Thái tử điện hạ đã đến tận cửa phủ chúng , mà rương sính cuối cùng còn đang ở tận khúc cua cuối phố kìa!”
Ma ma mỉm rạng rỡ mà vẫn nghiêm mặt răn dạy: “Thời cuộc nay đã khác xưa, thân là bên cạnh tiểu thư, càng giữ cẩn trọng, chớ nên làm bậy mà làm hỏng danh tiếng tiểu thư.”
Ta nhân lúc ma ma phân tâm, liền lặng lẽ đeo chiếc vòng bạc lên cổ tay trái.
Đó là chiếc vòng Trần Diệp đã mua cho ở Triệu Châu, khi còn nhận thân phận, chắt chiu từng đồng.
Vòng quý, nhưng tình nghĩa khó cầu.
Bên ngoài trống chiêng vang dậy, chúng chờ lâu vẫn thấy ai đến mời ngoài.
Ma ma cắn răng : “Tiểu thư, giờ lúc giữ lễ nữa, chúng xem thử, khi nào xảy chuyện gì.”
Ta chạm tay chiếc vòng lạnh buốt cổ tay, dắt ma ma tiền sảnh.
Không ngờ đến nơi, bắt gặp phụ mẫu đang nơi thượng tọa, tươi rạng rỡ:
“Tuyết Vi vận mệnh như hôm nay, đều là nhờ Thái tử điện hạ ưu ái. Từ nay hai các con cùng nương tựa.”
Biểu tỷ Lâm Tuyết Vi hai má ửng đỏ, nhẹ giọng làm nũng:
“Diệp ca ca, chuyện hôm nay đối với A Ảnh quá đỗi đột ngột, nếu A Ảnh làm ầm lên, cũng đừng trách nàng.”
Ta cảm thấy đầu sắp nổ tung.
Lâm Tuyết Vi… gọi vị hôn phu của là “Diệp ca ca”?
Hồi còn ở Triệu Châu, nàng còn chê Trần Diệp gì.
Khi nhận chiếc vòng bạc Trần Diệp gửi đến, nàng còn khoe chuỗi san hô đeo nơi cổ tay:
“Biểu lẽ là kẻ nhặt rác? Cái vòng bạc rách , nha bên cũng chẳng buồn liếc. Nhìn xem chuỗi san hô của , biểu biết san hô là gì ? Là báu vật sinh từ biển sâu, Đại Ung cũng chỉ năm chuỗi.”
Ấy thế mà nay, Trần Diệp từ con trai một tiểu trở thành Thái tử tôn quý, biểu tỷ cũng học cách làm nũng, gọi một tiếng “Diệp ca ca” yểu điệu như rót mật.
Ta chẳng buồn bận tâm gì nữa, liền xắn tay áo, định tìm biểu tỷ hỏi cho rõ, nàng học phép “đổi mặt” ở ?
Ai ngờ, ngay lúc đó, mắt xuất hiện đám chữ quái lạ.
【Tới tới , nữ phụ độc ác sắp kể ơn cứu mạng năm xưa, thi ân cầu báo. Dù nạp làm trắc phi thì thế nào? Trong lòng nam chủ chỉ bảo mà thôi.】
【Nữ phụ độc ác còn Hầu gia làm chủ cho , chết mất. Muội bảo mới là chân chính thiên kim của Hầu phủ, nàng tưởng vì Thái tử dễ dàng đổi như ?】
Ta ngẩn những dòng chữ lơ lửng , trong lòng bỗng rối loạn.
Nữ phụ độc ác… là chỉ ?
Năm tám tuổi, Trần Diệp rơi xuống hồ, bọn trẻ quanh đó đều sợ hãi bỏ chạy, chỉ , liều mạng quăng tấm ván gỗ xuống, tìm cây gậy kéo lên bờ.
Thi ân cầu báo … thật là lời chó má. Chính khi cứu, tự nguyện làm cái đuôi nhỏ của .
Ta trèo cây hái quả, ở chạy tới chạy lui nhặt, còn gói tay nải:
“A Ảnh, nàng giỏi quá!”
Ta câu cá bên sông, sợ nước nhưng vẫn xổm đào trùng cho , đến lúc câu cá, chẳng màng mùi tanh, hấp tấp tháo cá khỏi lưỡi câu giúp .
Chúng cùng lớn lên, từ tám tuổi đến mười tám tuổi, một sớm một chiều, mà là mười năm dài đằng đẵng.
Thế mà tiểu thiếu niên từng theo đuôi , nay đã là Thái tử, chau mày tay áo xắn lên:
“Tuyết Vi tâm địa lương thiện, đã đồng ý rằng ngày đại hôn sẽ cho nàng nhập phủ làm trắc phi. Hôm nay là ngày và Tuyết Vi đính hôn, nàng chớ nên làm loạn.”
02.
Biểu tỷ Lâm Tuyết Vi đôi mắt hoe đỏ, cúi đầu nhẹ giọng :
“A Ảnh, biết năm xưa tỷ từng cứu Diệp ca ca, nhưng tình cảm là thứ chẳng thể cưỡng cầu. Huống hồ tỷ cũng vốn lười biếng chẳng thích quản chuyện, ngày do đảm đương việc trong phủ, tỷ vẫn thể cùng Diệp ca ca ngoài dạo chơi tiêu khiển.”
Trần Diệp xót xa Lâm Tuyết Vi:
“Chính vì nàng quá hiểu chuyện, tâm địa lương thiện, nên mới để nàng nước lấn tới. Về nàng làm trắc phi, nàng hãy dạy dỗ cho . Chớ để cứu một mạng mà tưởng bản thân thể trèo lên đầu khác.”
Mẫu thân chắn mặt Lâm Tuyết Vi, giọng nghiêm khắc:
“Từ nhỏ con đã nghịch ngợm, chẳng chịu lời, hôm nay là ngày Thái tử điện hạ tới hạ sính, chẳng lẽ con còn định làm loạn?”
Phụ thân đập bàn quát:
“Hồ nháo! Người , đưa tiểu thư về viện, cấm túc!”
Trước mắt , những dòng chữ kỳ dị hiện , như từ hư trôi lơ lửng:
【Chỉ nghĩ tới việc nữ phụ độc ác về sẽ chen chân giữa bảo và nam chủ, thật tức chết mà!】
【Yên tâm , về nam chủ sẽ đem nữ phụ vứt quân doanh làm quân kỹ, chỉ là chất xúc tác cho tình yêu của bảo và nam chủ mà thôi.】
【Cha mẹ nuôi của bảo thật là cha mẹ vĩ đại nhất thế gian. Khi xưa biết nhà chẳng quyền thế bằng nhà nữ phụ, vẫn nhẫn tâm tráo đổi hai đứa trẻ. Về Thẩm gia nhờ cứu nam chủ mà phong hầu, liền đưa bảo về, đoạn tuyệt với nữ phụ.】
Trên đường áp giải về viện, rốt cuộc cũng hiểu .
Thì thế giới đang sống… là trong một quyển sách.
Còn , chính là nữ phụ độc ác trong đó.
Lâm Tuyết Vi là nữ chính tuyệt đối, cha mẹ ruột của vì nàng sống sung túc, từ lúc còn trong tã lót đã tráo đổi nàng và .
Trần Diệp là nam chính tuyệt đối, tuổi nhỏ vì cung biến mà lưu lạc nhân gian, từng rơi xuống nước cứu.
Về , khi đón về kinh, hoàng thượng luận công ban thưởng, phong phụ thân làm Hầu gia, gia dời kinh thành.
Ta và Trần Diệp lớn lên cùng , từ thanh mai trúc mã đến mười năm tình thâm, cho nên khi hồi kinh, vẫn thể tự do lui tới Hầu phủ.
Ngày qua tháng , trong lúc hề biết… Trần Diệp và Lâm Tuyết Vi đã sinh tình ý.
Rồi đúng ngày tới hạ sính, đã âm thầm đổi đính ước.
Ta chằm chằm cánh cổng viện đóng chặt, bàn tay siết thành nắm đấm.
Tốt lắm.
Rất .
Nhớ thuở thơ ấu theo cha mẹ phiêu bạt ở nông thôn chịu đủ khổ cực, từng ghen tị với Lâm Tuyết Vi đến rơi nước mắt.
Nàng bao nhiêu xiêm y hoa lệ, nàng thích học thứ gì, mợ đều tiếc bạc mà chiều chuộng.
hóa , tất cả những thứ … vốn dĩ là của .
Còn tên Trần Diệp chết tiệt , lúc hồi kinh còn lời thề non hẹn biển:
“A Ảnh, sẽ trở thành tôn quý nhất thiên hạ, để nàng trở thành nữ nhân tôn quý nhất thế gian.”
Lời thề còn văng vẳng bên tai, mà hôm nay làm trắc phi?
Cứ đó mà mơ giấc mộng xuân thu của !
3
Ta mượn lệnh bài do hoàng hậu nương nương ban tặng, rời phủ, tiến cung.
Hoàng hậu nương nương đang dùng bữa cùng nhị hoàng tử, trông thấy liền phất tay gọi:
“A Ảnh ăn gì ? Nếu thì cùng bản cung ăn một chút.”
Ta vội vàng hành lễ, thưa đã dùng bữa .
Hoàng hậu nương nương đối đãi , dịu dàng múc cho nhị hoàng tử một bát canh:
“Lớn như , còn ghen với ca ca ngươi?”
Nhị hoàng tử nâng bát canh, một uống cạn:
“Dù lớn thế nào, cũng là hài tử do mẫu hậu một tay nuôi lớn. Tranh sủng, làm nũng mặt mẫu hậu, chẳng gì đáng hổ.”
Hoàng hậu nương nương dịu dàng chạm ngón tay trán nhị hoàng tử:
“Ngươi nha, mau học . Trễ nữa, thái phó sẽ đánh lòng bàn tay ngươi đấy.”
Dõi mắt bóng lưng nhị hoàng tử rời vội vã, khóe môi hoàng hậu nương nương khẽ rủ xuống:
“Ngươi tới là bản cung làm chủ cho ngươi?”
Ta vội quỳ xuống:
“Chuyện gì cũng qua mắt nương nương. Thái tử điện hạ đổi thành hôn, thần nữ trong lòng ấm ức, nhưng thần nữ hạng biết điều.”
Hoàng hậu nương nương trầm giọng, ánh mắt rơi thẳng lên mặt :
“Vậy ngươi cung, là vì chuyện gì?”
Ta cúi lạy sát đất:
“Thần nữ việc hệ trọng, suy nghĩ vẫn thấy nên thẳng thắn bẩm báo với hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu nương nương khẽ nhíu mày thanh tú:
“Ngươi từ nơi nhỏ bé như Triệu Châu tới, thể chuyện gì hệ trọng đến ?”
Ta đảo mắt đám cung nhân xung quanh, cắn môi lời nào.
Hoàng hậu nương nương xua tay, giọng mất kiên nhẫn:
“Đều lui xuống cả .”
Trong điện thoáng chốc lặng ngắt như tờ.
Một lúc lâu , hoàng hậu nương nương mở miệng, giọng bình tĩnh:
“Chẳng lẽ là A Diệp điều gì ? Bản cung ngại thật, năm đó vì bản cung bảo vệ A Diệp, khiến nó chịu nhiều khổ cực. Nay trong lòng bản cung, A Diệp hơn hẳn bất kỳ ai thế gian . Ngươi dám bôi nhọ A Diệp, thì cũng chuẩn tinh thần chịu phạt.”
Một tình yêu thiên vị như thế, bao năm qua từng .
Ta chớp mắt, giấu tia ghen tị và u uẩn nơi đáy mắt:
“Bất kỳ ai… kể cả nhị hoàng tử ?”
Hoàng hậu nương nương lập tức bật dậy:
“Ngươi dám mê hoặc lòng , năng xằng bậy, đừng trách bản cung nghĩ tình xưa.”
Ta chậm rãi lắc đầu:
“Nương nương nghĩ ? Ta thể mặt , là nhờ thể diện của Thái tử điện hạ. Dĩ nhiên về phía và Thái tử điện hạ. e rằng biết, Thái tử điện hạ tật chân.”
Hoàng hậu nương nương từng bước ép sát, tay bóp lấy cổ :
“Ngươi biết đang gì ? Nhi tử của tuấn bất phàm, dù từng lưu lạc dân gian vẫn trời cao ưu ái. Ngươi lấy gì nguyền rủa nó, chỉ vì nó cưới ngươi làm vợ?”
Cảm giác nghẹt thở ập đến, mắt tối sầm, nghiến chặt đầu lưỡi giữ tỉnh táo, thẳng đôi mắt đỏ rực của hoàng hậu nương nương, khàn giọng :
“Nếu tin, kích động đến thế? Trong lòng … cũng từng chút nghi ngờ, đúng ?”
Hoàng hậu nương nương dần dần buông tay, như thể mất hết chỗ dựa, ngã phịch xuống ghế:
“Không thể nào!”
“Vụ rơi nước năm đó, tuy Thái tử điện hạ giữ mạng sống, nhưng chân đã tật. Là , đành lòng thấy chúng bạn nhạo, liền nảy ý, dạy làm một đôi giày cao thấp để , bề ngoài hề lộ dấu vết.
“ hầu hạ bên cạnh Thái tử điện hạ, kẻ luôn rình rập vị trí , nếu lòng, chuyện vốn là bí mật mà chẳng mấy khó dò .
“Thánh thượng bốn hoàng tử, năm công chúa. Nói về xuất thân, bối cảnh ân tình với Thánh thượng, là bên nắm chắc phần thắng.
“Thần nữ từng , một tháng khi Trần Diệp hồi kinh, Thánh thượng đã ý lập nhị hoàng tử làm Thái tử.
“Nhị hoàng tử dù lý tình, cũng nỡ tranh đoạt với ca ca ruột . Thậm chí vì lòng tự trọng của Trần Diệp, nhất định sẽ nhẫn nhịn. tam hoàng tử và tứ hoàng tử thì sẽ nương tay.
“Người thua tay mẹ con Thục phi, hành lễ mặt nàng ? Hay là bại bởi mẹ con Đức phi, kéo theo cả nhị hoàng tử thông tuệ hiểu chuyện cùng xuống Hoàng tuyền?”
“Hôm nay thần nữ lắm lời nhiều chuyện, khiến nương nương phiền lòng, xin cứ tùy ý xử phạt.”
Nói xong, dám ngẩng đầu sắc mặt u ám của hoàng hậu nương nương nữa, chỉ phục quỳ gối mặt đất.