Chàng Quỷ Của Tôi - Chương 2
Hôm nay đã lĩnh hội .
Hắn vội vàng chữa cháy: “Không , thật cô xinh , mỗi đều ưu khuyết điểm riêng, hảo mới là chân thực nhất.”
Cảm ơn nhiều nha.
Khóe môi giật giật: “Anh , rốt cuộc thế nào khi còn sống, …”
Nửa câu nuốt .
Bởi vì định , một ngốc nghếch như chứ.
Hắn ngoan ngoãn như học sinh tiểu học, ngay ngắn ghế sofa, nghiêm túc trả lời.
Hắn tên là Trì Dật, lúc còn sống 24 tuổi, gia đình làm nghề khai thác than.
Tôi từ xuống : “Nhìn tay , khí chất của , cách ăn mặc của , chẳng giống xuất thân từ gia đình khai thác than chút nào?”
Hắn ngượng ngùng cúi đầu: “Ba là chủ mỏ than.”
Tôi: “…”
Cảm ơn, một pha khoe giàu nhẹ nhàng đánh bại .
Nhìn như , cũng thấy chút thương cảm.
Vốn dĩ là một thiếu gia sống vô tư vô lo, mà chết trẻ, thật đáng thương.
“Vậy, gặp chuyện gì ?” Tôi uyển chuyển hỏi.
Hắn ngước mắt , trong đôi mắt lóe lên một tia sáng, đó khẽ : “Tôi cùng bạn du lịch tự lái, kết quả…”
“Xe lao xuống vách núi? Hay gặp sạt lở đất, lũ bùn? Hay sét đánh trúng?”
Hắn ấm ức .
Tôi ho nhẹ: “OK, im, tiếp tục .”
“Tôi đã cứu một đứa trẻ đuối nước.”
Nụ môi dần biến mất, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Gặp ma nhiều năm, đã quá nhiều câu chuyện về cái chết của bọn họ.
Nguyên nhân chết của mỗi mỗi khác.
Có chết vì tức giận, loại thường mang đầy oán khí, là ác quỷ, thể tránh thì tránh.
Những con ma cứu cũng ít.
những con ma công đức khi còn sống thường sẽ nhanh chóng đầu thai.
Vậy tại Trì Dật thể?
Anh đã hy sinh tính mạng của để cứu một đứa trẻ xa lạ mà.
“Không , cô đừng dùng ánh mắt thương hại , thật làm ma cũng tệ, ai thấy , nhưng vẫn thể giúp họ, cũng mà.”
Tốt cái đầu !
Tôi từng thấy ma ngây thơ, nhưng từng thấy con nào ngây thơ đến mức !
“À… thể tạm thời ở đây ?” Hắn cẩn thận , nghiêm túc : “Tôi đảm bảo sẽ ảnh hưởng đến cô.”
Ảnh hưởng gì mà ảnh hưởng, bắt đầu giành chăn với kìa!
, ai bảo mềm lòng chứ.
“Được, tạm thời ở đây, nhưng chúng lập ba điều kiện đã.”
4
Thực , ba điều kiện đặt đơn giản:
Không giành chăn với .
Không suốt ngày treo hai chữ “xin ” miệng.
Không cần ngày nào cũng đợi tan làm.
Với điều cuối cùng, Trì Dật ý kiến.
Thấy định mở miệng, cho phép phát biểu quan điểm cá nhân.
Trì Dật cụp mắt, dù khuôn mặt trắng bệch, nhưng ngũ quan tuấn tú, lông mi dài và dày, kết hợp với đôi mắt cún con vô tội, trông đáng thương.
Càng càng thấy tiếc.
Nếu còn sống thì biết bao, khi với còn thể phát triển một mối tình động trời.
bây giờ, và ma khác biệt.
“À… thể gọi cô bằng tên ?” Hắn cẩn thận hỏi .
“Tất nhiên .” Tôi gật đầu.
Tên là Lâm Huyên Thảo.
Hồi nhỏ, ông nội thường gọi là “Tiểu Thảo”.
Ông , cỏ tuy nhỏ bé nhưng kiên cường bất khuất, thể thích nghi với mọi cảnh, nơi nào cũng bén rễ .
Tôi nghĩ, từ bé đã thấy ma, mạnh mẽ thì còn sống chắc?
Không mạnh mẽ thì ngất xỉu từ lâu .
“Tôi đón cô tan làm.” Hắn cân nhắc một chút tiếp: “Có nhiều… ma theo dõi cô.”
Tôi nhướng mày.
Mỗi ngày con đường đó về nhà, thấy con ma nào khác ?
Chẳng lẽ tên đã dọn sạch đường cho ?
Tôi nhớ .
Mấy lần thấy , đều vết thương, quần áo rách nát, khóe môi còn rớm máu, lần còn đánh thâm cả mắt.
Tôi dùng hết sức nhịn để bật thành tiếng.
“Anh luôn âm thầm bảo vệ , tại ?”
Tôi Trì Dật, hỏi một câu quan trọng.
Nói thật, với chẳng liên quan gì đến , cứ theo và bảo vệ làm gì?
“Vì cô đã cứu .” Hắn nghiêm túc .
Tôi chỉ : “Tôi cứu ?”
Sao chẳng nhớ gì cả?
“Ba năm , cô cắm trại bên hồ với bạn, tình cờ mặt trong rừng, một lá bùa vứt đè trúng, thể động đậy. Nhờ cô ngang qua nhặt lá bùa lên, mới thể cử động, nếu thì xong đời .”
Tôi nhớ .
Vậy nên Trì Dật đang lấy ơn báo ơn ?
“Ba năm nay, luôn ở bên cạnh ?”
Hắn gật đầu.
Tôi im lặng.
Vậy nghĩa là suốt ba năm qua, đã chứng kiến ngủ ngáy, chảy nước dãi, ăn uống bừa bãi, sặc sụa như sấm rền, và cả cảnh làm việc … vệ sinh trong giờ làm?
Thế thì còn gì là quyền riêng tư nữa!
Nếu vô tình làm rơi bùa hộ thân của ông nội, còn chẳng biết gì.
“Huyên Thảo?”
“Im , yên tĩnh, đừng hỏi Yên Tĩnh là ai.”
Sau nửa tiếng, Trì Dật rụt rè hỏi : “Bây giờ thể hỏi cô Yên Tĩnh là ai ?”
Tôi ngửa đầu trợn mắt.
Thực , việc quan trọng nhất bây giờ là giúp Trì Dật đầu thai.
…
Xin , dù xuất thân từ gia đình thiên sư, nhưng biết bắt ma, cũng biết dẫn dắt ma đầu thai.
Tuy , nhớ những con ma mà từng gặp đây.
Nhiều con ma thích tâm sự với .
Có một ông lão ma giàu kinh nghiệm từng với : “Chúng , những con ma, chỉ cần gỡ bỏ khúc mắc trong lòng thì tự nhiên sẽ đầu thai.”
Vậy thì cứ coi như thử nghiệm, sẽ giúp Trì Dật hóa giải khúc mắc của , xem giúp đầu thai .
“Trì Dật, khúc mắc của là gì?”
Trì Dật ngây ngốc : “Khúc mắc gì?”
Tôi đổi cách : “Trước khi chết, điều gì tiếc nuối, hoặc mong nào ?”
Hắn lắc đầu.
Tôi cau mày.
“Anh thử nghĩ kỹ xem.” Tôi dỗ dành .
Hắn cúi đầu, suy nghĩ nghiêm túc.
Một lát , ngẩng lên, ánh mắt trong trẻo: “Tôi hình như chẳng mong gì cả.”
Làm gì chuyện đó!
Là thì mong .
Tôi lấy bản thân làm ví dụ: “Ví dụ như , Maldives, nhưng ví tiền cho phép; chửi thẳng mặt ông sếp đầu heo của quăng tài liệu mặt ông , nhưng dám; mua một chiếc túi hàng hiệu, ăn hết các món ở chợ đêm, khu nghỉ dưỡng để ngâm suối nước nóng…”
Mắt Trì Dật sáng lên: “Tôi thể cùng cô làm những điều đó.”
Tôi mỉm : “Anh trai , mong của thiếu một thứ quan trọng.”
Hắn hiểu: “Thiếu gì?”
“Tiền.”
5
Trì Dật rằng sẽ nghĩ cách.
Tôi thầm nghĩ, biết tên ngốc ngọt ngào định giở trò gì, đừng để phạm sai lầm nghiêm trọng mà Hắc Bạch Vô Thường lôi xuống tầng mười tám địa ngục.
Kết quả là, hôm đó, khi chuẩn tan làm, một số lạ gọi đến. Người bên rằng bà là mẹ của Trì Dật.
“Cô Lâm, thể gặp mặt một chút ? Tôi đang ở tòa nhà công ty cô.”
Tôi: “?”
Diễn biến tiếp theo vượt quá dự liệu của .
Mẹ của Trì Dật, thấy liền ôm chặt lấy mà mất nửa tiếng đồng hồ.
Khi đang phân vân nên mua cho bà một chai nước để bổ sung nước , thì bà đột nhiên ngừng .
Đôi mắt bà đỏ hoe như mắt thỏ, nắm lấy tay , đưa cho một chiếc thẻ đen: “Con ngoan, cầm lấy thẻ .”
Hả?
Tay run rẩy nhận lấy chiếc thẻ đen.
Vị phu nhân quyền quý lau nước mắt, : “Tối qua Trì Dật báo mộng cho , rằng nó một tâm nguyện thành, mà tâm nguyện đó chính là một cô gái tên Lâm Huyên Thảo.”
Bà thao thao bất tuyệt kể nhiều chuyện, nhưng tóm chỉ một câu:
“Con , cầm thẻ , mua gì thì cứ mua, coi như giúp Trì Dật thành tâm nguyện.”
Phu nhân làm việc quyết đoán, đến nhanh, cũng nhanh.
Bà khỏi, Trì Dật đã lơ lửng bên cạnh .
Hắn , chờ mong: “Huyên Thảo, làm chứ?”
Tôi chậm rãi giơ ngón tay cái lên: “Thật sự quá tuyệt vời.”
Không ngờ một ngày, một con ma bao nuôi.
Trì Dật hớn hở hỏi : “Vậy chúng làm gì ?”
Tôi trầm ngâm: “Trì Dật, mẹ chắc là tặng chiếc thẻ đen ? Nếu tiêu tiền , mà bà đòi , thì chỉ thể …”
Tôi ngừng một chút, vẻ mặt quyết tuyệt: “Tiền thì , chỉ mạng thôi.”
Trì Dật phì : “Huyên Thảo, cô đáng yêu quá.”
Mặt lập tức đỏ bừng.
Được một con ma khen dễ thương, cảm giác thật khó tả.
“Đi thôi!” Tôi vung tay, hùng hồn : “Tiêu xài nào!”
—
Mỗi thành phố đều khu chợ đêm, nơi an ủi tâm hồn của những lao động.
Nhìn những quán ăn đầy ắp hương vị đời thường, hít sâu một , lẩm bẩm: “Đây mới là cuộc sống.”
Hai —một , một ma— ăn uống, tận hưởng hết .
Tôi vẫn còn ăn đủ, thì Trì Dật đột nhiên chặn , khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ lo lắng: “Huyên Thảo, cô thể ăn thêm nữa.”
Hắn chỉ bụng : “Bụng cô sắp nổ tung .”
Tôi cúi xuống cái bụng của , trông chẳng khác nào mang thai sáu tháng, im lặng.
Quả thực thể ăn thêm nữa.
“Về thôi, ngày mai chiến tiếp.” Tôi xoay định rời thì bỗng nhiên thấy một đàn ông dáng cao ráo, gương mặt lạnh lùng.
Cả chấn động, gần như theo phản xạ kéo Trì Dật lưng.
Trì Dật kéo loạng choạng, khi vững thì khó hiểu hỏi: “Sao ?”
“Im miệng, đừng gì cả. Là thiên sư.”
Trì Dật run rẩy một cái.
Như thần giao cách cảm, đối phương lập tức về phía .
Mắt thấy càng lúc càng gần, chỉ cần Trì Dật cử động một chút thôi, nhất định sẽ phát hiện.
Trong lúc cấp bách, đưa một ý tưởng tệ hại: “Trì Dật, nhập , nhanh lên!”
“Như lắm .”
“Anh chỉ hai lựa chọn: Một là thiên sư bắt , hai là nhập .”
Trì Dật lập tức nhập .
Khoảnh khắc nhập , mắt tối sầm , nhưng nhanh đã lấy ý thức.
Trước mắt lúc là Trúc Huyền.
“Chào, lâu gặp.” Tôi giơ tay chào .
“Lâm Huyên Thảo, cuối cùng cũng tìm em .”
Anh lên tiếng, giọng lạnh lẽo, giữa mùa hè mà cảm thấy xung quanh như một trận tuyết nhỏ rơi xuống.
Trúc Huyền, truyền nhân y bát của ông nội .
Anh là một cô nhi.
Ông nội đã cứu khỏi vuốt sói.
Tôi và Trúc Huyền cũng coi như thanh mai trúc mã, lớn lên cùng .
Sau , ông dạy bắt ma, mà thiên phú dị bẩm, dường như sinh để làm thiên sư.
Rồi đó, ông qua đời, Trúc Huyền cũng rời .
Tôi và cứ thế xa cách dần.
Đôi mắt lạnh lẽo của yên lặng , như thể đang xuyên qua mà thấy thứ gì đó.
Tôi nuốt nước bọt một cách căng thẳng, “Sao… ?”
Anh thu ánh mắt, khẽ lắc đầu, giọng điềm đạm: “Anh đến đây xử lý một số việc, thể sẽ ở một thời gian.”
Tôi cảm thấy da căng lên, “Ở bao lâu?”
“Một, hai năm.”