Chiến Lược Quyến Rũ - Chương 1
1
Khi món ăn đưa thư phòng của Thẩm Hoài Uyên giúp việc mang nguyên vẹn.
Tôi thừa nhận bắt đầu hoảng .
Ngay cả mấy tập phim ngắn mà thích nhất cũng còn tâm trí để xem.
Ngồi xổm ở góc ngoài thư phòng, lo lắng đến mức gãi tay ngừng.
Hệ thống bên tai nỗi đau của khác: “Anh mặc kệ cô đó~”
Đồ phiền phức.
Tôi dùng cả hai tay bịt tai , đổi hướng tiếp tục xổm.
Thấy tâm trạng đùa giỡn, hệ thống cảm thấy nhàm chán, rơi trạng thái ngủ đông.
Chỉ còn một trong góc, hết thở dài thở dài.
Hai năm , nhà họ Sầm phá sản.
Ba mẹ dắt theo trai trốn nước ngoài trong đêm.
Còn , khi đòi nợ thì chẳng may rơi xuống sông.
Cứ nghĩ cuộc đời của sẽ kết thúc một cách cẩu thả như thế.
Không ngờ thời khắc then chốt nhất, hệ thống bất ngờ liên kết với .
Nó , chỉ cần thành công chinh phục đại lão giới Kinh Thành – Thẩm Hoài Uyên, sẽ thể tiếp tục sống.
Tôi từ đến nay đều giữ vững quan điểm: “Thà sống lay lắt còn hơn chết oanh liệt.”
Không suy nghĩ gì nhiều, liền đồng ý.
hai năm trôi qua.
Tôi mới nhận , chinh phục Thẩm Hoài Uyên là chuyện khó khăn đến mức nào.
Anh khuôn mặt, tiền tài, thân hình, thời gian kéo dài.
Duy chỉ một điều – biết .
Mỗi lần vui là “rầm” một tiếng đóng sầm cửa thư phòng .
Dỗ thì mọi chuyện êm xuôi.
Dỗ …
Thì cũng chẳng khác biệt là bao.
Chỉ là độ tiến triển chiến lược của sẽ tụt mạnh một đoạn.
Trước đây, còn thể dựa hiểu biết về để đoán nguyên nhân vui.
lần , nghĩ nát óc cũng nghĩ .
Tôi chỉ mới ngoài một chút, về thì đã tự nhốt trong thư phòng .
Mắt thấy độ tiến triển giảm xuống liên tục.
Trong cơn khẩn cấp, nghĩ một cách, một mảnh giấy nhỏ, nhét từ khe cửa thư phòng:
Tổng Giám đốc Thẩm ~ Anh đói ?
Viết xong, dán tai lên cửa, căng tai động tĩnh bên trong.
Chưa kịp gì.
Tờ giấy đã đẩy ngược trở từ khe cửa.
Trên đó thêm hai chữ rồng bay phượng múa: Không đói.
Tôi sấp lên cửa, tiếp tục :
đói , thể ăn với một bữa ?
Hình như cũng đang ở sát cửa.
Lần trả lời nhanh hơn hẳn: Tự ăn .
Nét chữ còn mạnh mẽ hơn nãy.
Rõ ràng tâm trạng cực kỳ tệ.
Tôi nghiến răng.
Tờ giấy nhỏ xíu như .
Bị mấy chữ của chiếm hết chỗ.
Tôi tiếp ?
Tôi gõ cửa: “Tổng Giám đốc Thẩm, cho tờ giấy khác , đầy .”
Bên trong động tĩnh gì.
Chỉ tiếng cảnh báo của hệ thống vang lên trong đầu: “Chú ý, độ tiến triển chiến lược giảm 1%.”
Tôi: “…”
Chỉ xin một tờ giấy thôi mà.
Anh keo kiệt thật đấy.
2
Con đường truyền giấy coi như chặn .
Tôi xổm cửa, tiếp tục hồi tưởng xem hôm nay làm gì khiến Thẩm Hoài Uyên vui .
Tối qua cắn , sáng nay lúc hôn thì né một chút…
mấy chuyện gần như ngày nào cũng làm.
Anh cũng chỉ giả vờ vui một chút thôi.
Vài phút là .
Không tìm nguyên nhân thì cách nào dỗ .
Tiến độ chinh phục của sẽ tiếp tục giảm.
Vốn dĩ thời hạn đã sắp đến là đủ đau đầu .
Trong khi não vẫn đang cuồng tìm lý do, cảnh báo của hệ thống vang lên:
“Chú ý, tiến độ chinh phục tiếp tục giảm.”
“???”
Gì chứ, làm gì cũng thể chọc giận ?
Sợ tiến độ tiếp tục tụt xuống nữa, cuống đến mức gãi đầu liên tục.
Thậm chí còn bắt đầu suy nghĩ.
Nếu đạp cửa cưỡng hôn , liệu tiến độ chinh phục sẽ rơi xuống đáy vực…
Hay sẽ nhận một bất ngờ ngoài ý ?
Cái cán cân trong lòng dao động tới lui mãi.
Tôi nghĩ đến choáng đầu, đành nhắm mắt nghỉ một lúc.
Khi mở mắt , từng dòng bình luận đạn bỗng hiện lên mắt:
[Anh mặc kệ em là vì hôm nay em tặng bánh quy cho đàn ông khác.]
[ đấy, đừng trả lời mảnh giấy lạnh nhạt như , thật giờ đang ngay cửa, chờ em dỗ đấy.]
[Ghen thôi, gì to tát cả.]
Dỗ?
Dỗ kiểu gì?
Bình luận đạn tiếp tục lướt:
[Em chỉ cần làm cho một phần bánh quy y chang là .]
Tôi chớp mắt, nhanh chấp nhận chuyện đang xảy .
Trước đây khi tiến độ chinh phục giảm mạnh, hệ thống cũng từng lén gợi ý cho vài lần.
Nên giờ thấy bình luận đạn, lấy làm lạ.
Có lẽ là hệ thống bụng của nỡ nữa, nên giúp đỡ lần nữa.
Nghĩ , dậy, định xuống bếp làm bánh quy cho Thẩm Hoài Uyên.
vì xổm quá lâu, bật dậy quá nhanh.
Khi lên, mắt tối sầm, suýt nữa ngã nhào.
“Rầm” một tiếng, đập đầu cửa.
Cánh cửa đột nhiên mở .
Tôi đảo mắt, thuận thế ngã lòng Thẩm Hoài Uyên.
Anh dùng một tay đỡ lấy , môi mím chặt.
Rõ ràng là vẫn còn giận.
Tôi xoay , tay vòng lên cổ .
Ánh mắt Thẩm Hoài Uyên trầm xuống.
Trước khi gỡ .
Tôi giành :
“Sao cứ chịu ăn cơm ?”
“Tôi vốn định bữa tối sẽ làm bánh quy cho ăn mà.”
Thẩm Hoài Uyên khẽ nhếch môi.
Gõ chữ điện thoại: [Em còn nhớ đến ?]
Ừm.
Bình luận đạn đúng.
Ghen dữ dội thật.
Xác nhận bình luận đạn đúng là đang giúp .
Tôi càng ôm chặt hơn, giải thích:
“Vốn là định làm cho .”
“ mới học, tay nghề còn vụng về, nên cho mọi ăn thử một ít.”
Thật đúng là định làm như .
Hơn nữa để tránh thấy khó chịu.
Tôi còn giấu chuyện làm bánh quy luôn.
Ai ngờ biết phát hiện từ lúc nào, còn ghen đến mức .
Ánh mắt Thẩm Hoài Uyên dịu xuống đôi chút.
Tôi tranh thủ thêm một bước:
“Là làm thật ngon mới đưa cho ăn.”
Thẩm Hoài Uyên gõ chữ: [Vậy, bánh quy ?]
Tôi làm bộ tủi thân:
“Chưa ăn tối, sức mà làm.”
Thẩm Hoài Uyên cúi đầu, chớp mắt.
Tôi bắt đầu thấy chột .
Ánh mắt là đã tin lời ?
Khi còn đang phân vân.
Bình luận đạn hiện :
[Tin , tin , trong lòng đang vui lắm.]
[Em làm nũng thêm chút nữa, chủ động hôn một cái, đảm bảo còn vấn đề gì.]
[Nhớ là bánh quy nhất định làm bù đấy.]
[ đúng đúng, Thẩm Hoài Uyên nhớ dai lắm, em làm bù, lần ghen tiếp.]
[Giờ thì, xông lên!]
Dưới sự cổ vũ của bình luận đạn, siết chặt tay đang ôm cổ .
Ngay lúc cúi đầu xuống, kiễng chân hôn lên môi .
Thẩm Hoài Uyên chỉ ngẩn một giây, nhanh đã chiếm thế chủ động.
Bình luận đạn kích động hét lên:
[Thấy , đã bảo chiêu hiệu quả mà!]
[Thẩm tổng khi nếm ngọt ngào, âm thầm quyết định ngày mai sẽ mua sạch giấm trong cả thành phố.]
[Ai ghen là ? Ghen thế ngọt ngào chết .]
[Hehehehe, đừng chỉ hôn thôi chứ, xem đoạn kích thích hơn cơ.]
[ đó, gì mà hội viên cao quý của chúng xem chứ?]
[Không xem á? Vậy thì còn nhiều thứ lắm.]
Thấy tình hình dần mất kiểm soát.
Tôi đẩy Thẩm Hoài Uyên:
“Chưa ăn cơm mà, đói lắm.”
Thẩm Hoài Uyên lùi một chút, cúi đầu gõ chữ điện thoại.
Tôi tranh thủ liếc .
Trên màn hình là: [Tôi đói.]
giây , xóa hết.
Rồi chìa tay với .
Vừa mới hôn đến mức thiếu dưỡng khí, tay , nhất thời hiểu ý là gì.
Thẩm Hoài Uyên gõ chữ bằng một tay, ngắn gọn rõ ràng: [Ăn cơm.]
3
Khi trong nhà chỉ còn và Thẩm Hoài Uyên, khí luôn yên tĩnh.
Anh chỉ chuyên tâm gắp thức ăn bát .
Còn thì vùi đầu ăn uống, đồng thời trò chuyện trong đầu với hệ thống:
“Thẩm Hoài Uyên dễ dỗ như , tiến độ chinh phục tụt nhanh đến thế?”
Câu hỏi làm băn khoăn đã lâu.
Mỗi lần giận đều là dỗ một cái là .
Có lúc thậm chí còn kịp đoán nguyên nhân vui, thì đã tự nguôi ngoai .
Lâu dần, cũng lười suy nghĩ.
Không động não quá lâu, khiến lần nhờ đến bình luận đạn mới biết giận vì lý do gì.
Hệ thống vốn luôn phản hồi trong tích tắc, lần im lặng hồi lâu.
Tôi kiên nhẫn gọi nó: “Này, hệ thống.”
Hệ thống theo phản xạ đáp: “Tôi đây.”
Có đấy, mà trả lời.
Vậy tức là cố tình né tránh câu hỏi của .
Một ý nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu : “Không là các hệ thống đấy chứ?”
Ngoài điều đó thì chẳng còn lời giải thích nào hợp lý.
Nó bắt chinh phục Thẩm Hoài Uyên, mà liên tục âm thầm giảm tiến độ.
Giảm đến mức quá đáng thì lén gợi ý cho .
Làm rốt cuộc là vì cái gì?
Hệ thống ấp úng: “Tôi cũng… rõ lắm, chắc… thể là mạng định chăng.”
Câu còn xong đã bình luận đạn ngắt lời:
[Xì, đồ hệ thống chết tiệt, còn dám lừa nữ chính nhà chúng .]
[ đó, cái gì mà mạng định, rõ ràng là…]
[??? Hệ thống chết tiệt, mày còn dám chặn bình luận của tao ?]
[Không cho thì càng , là vì Thẩm Hoài Uyên …]
[Là vì bọn chúng âm thầm giở trò, mỗi lần chỉ cần Thẩm Hoài Uyên…]
Để tránh cơ chế kiểm duyệt, bình luận đạn thậm chí còn chuyển sang bằng phiên âm.
hệ thống phản ứng còn nhanh hơn.
Chưa kịp để ghép nội dung, đoạn bình luận đó đã xóa sạch.
Các bình luận khác cũng còn xuất hiện nữa.
Tôi siết chặt đũa, hỏi hệ thống: “Có ý gì?”
“Giở trò gì? Mỗi lần chỉ cần gì?”
Hệ thống dám lên tiếng, chỉ giả chết im ru.
Bất kể gọi bao nhiêu lần, nó cũng chỉ “Tôi đây” im lặng.
Tôi tức đến nổ tung.
Vừa dồn lực một cái, đũa trong tay liền gãy làm đôi.
Thẩm Hoài Uyên ngẩng đầu, gõ chữ: [Sao ?]
Tôi há miệng, biết nên mở lời thế nào.
Thẩm Hoài Uyên biết gì về nhiệm vụ chinh phục.
Hơn nữa, tình trạng bình luận liên tục kiểm duyệt như ban nãy.
Cho dù với , thì cũng chắc tiếp nhận thông tin trọn vẹn.
Nghĩ , nặn một nụ : “Không cả.”
Thẩm Hoài Uyên thu đôi đũa gãy trong tay , đưa cho một đôi mới.
Làm xong tất cả, ngón tay gõ gõ lên màn hình điện thoại.
Màn hình sáng lên, vẫn là mấy chữ nãy: [Sao ?]
Tôi đang vắt óc nghĩ cách qua mặt cho trót lọt.
Điện thoại đột nhiên đẩy một thông báo – bài đăng quảng bá phim mới của một nam diễn viên.
Tôi lập tức nảy ý, mở cho Thẩm Hoài Uyên xem: “Tôi đột nhiên nhớ đến , kích động.”
Lúc câu , lén bật camera .
Cũng may nãy tức hệ thống đến đỏ mặt.
Nhìn y hệt lúc xem phim cuốn theo cảm xúc.
Cũng khá thuyết phục.
Thẩm Hoài Uyên nhướng mắt, thần sắc rõ là vui giận.
Tôi lo lắng chờ hệ thống phát cảnh báo.
chờ mãi vẫn thấy gì, Thẩm Hoài Uyên chỉ cúi đầu gõ chữ.
Tôi ghé sát .
[Ăn cơm thì đừng nghĩ lung tung.]
Tiến độ chinh phục hề thay đổi.
Điều đó chứng tỏ và Thẩm Hoài Uyên đều vi phạm quy tắc.
cái câu “chỉ cần” mà bình luận đạn đến, rốt cuộc là “chỉ cần” cái gì chứ?