Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn - Chương 1
1
Làm chim hoàng yến cho Phó Dụ Bạch suốt ba năm.
Anh vẫn chịu cưới .
Trong bữa tiệc tối, mấy cô tiểu thư danh giá lớn mặt :
“Các cô đoán xem, khi nào thì thiếu gia Phó đá cô ?”
“Tôi đoán một năm.”
“Lâu quá, đoán nửa năm, bên cạnh Phó thiếu gia bao giờ thiếu phụ nữ.”
Tiếng của bọn họ sắc nhọn, đầy chắc chắn rằng sẽ tổn thương.
chỉ cầm ly rượu, ung dung nhấp một ngụm.
Không còn cách nào khác.
Tôi và Phó Dụ Bạch chỉ là yêu hợp đồng.
Tôi cần tiền của , còn cần một bạn gái để cản mối hôn sự do gia đình sắp đặt.
Chúng khớp với .
Chỉ chuyện làm ăn, bàn chuyện tình cảm.
Chỉ là dạo gần đây, Phó Dụ Bạch kỳ lạ.
Giống như uống thuốc bổ, mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng.
Không chỉ quấn lấy , chơi đủ kiểu trò mới lạ.
Mà còn bóng gió hỏi :
“Cô của sắp kết hôn , em nghĩ bà thích kiểu lễ cưới thế nào?”
Theo biết, cô năm nay đã 55 tuổi, mãn kinh từ lâu.
Quá kỳ quái.
Kỳ quái đến đáng ngờ.
Tôi nghi ngờ em gái khác, nhưng bằng chứng.
2
Nửa đêm.
Tôi Phó Dụ Bạch giày vò đến mức sống dở chết dở.
Cầu xin suốt một lúc lâu, cổ họng gần như khản đặc, đành nhắm mắt giả vờ ngủ.
“Tối nay tha cho em.”
Phó Dụ Bạch bật khẽ.
Anh giúp xoa lưng, quấn khăn tắm lên , xoay bước ban công.
Tiếng bước chân dần xa.
Phó Dụ Bạch dường như điện thoại, giọng hạ thấp.
Khoảng cách quá xa.
Tôi chỉ lờ mờ một câu: “Địa điểm cầu hôn chuẩn xong ?”
Đang trong cơn mơ màng buồn ngủ, câu đó dọa cho tỉnh hẳn.
Tim bỗng chùng xuống.
Hả? Cầu hôn?
Phó Dụ Bạch sắp kết hôn ?
Cũng đúng thôi, như – một bá chủ thương trường, dù bình thường chơi bời cỡ nào.
Cuối cùng cũng sẽ cưới một môn đăng hộ đối.
Vậy chẳng sắp… thất nghiệp ?
Mũi cay xè.
Nghĩ đến quãng thời gian qua bên Phó Dụ Bạch, từng chút từng chút hiện lên trong đầu.
Tôi kiềm bật .
Chết tiệt!
Rời khỏi Phó Dụ Bạch, ai còn thể trả cho lương tháng mười triệu, bao ăn bao ở, còn bao cả ngủ thế nữa chứ?
3
Cả đêm mất ngủ.
Hôm , buổi tụ họp của hội chim hoàng yến, vác cặp mắt thâm quầng đến dự, hồn phách như trôi dạt nơi nào.
Bạn thân thở dài thườn thượt:
“Thư Dụ, nhà đêm qua hành thức trắng ?”
Mấy cô chim hoàng yến đồng loạt về phía .
Vừa uống chè dưỡng nhan, rôm rả bàn tán:
“Ăn sung mặc sướng thật đấy, ngày nào cũng soái ca ngủ cùng.”
“Không như nhà , suốt ngày chỉ biết chuyển khoản, đến hôn cũng cho!”
Cuối cùng, tất cả đều đến một kết luận:
“Nếu ngủ với Phó Dụ Bạch, dù trả tiền cũng cam lòng!”
Tôi nhạt.
Cầm ly cà phê lên, rơi một giọt nước mắt của phận trâu ngựa.
“Không cần ghen tị .
“Con trâu khó dỗ, mảnh ruộng cày nát.
“Đã là yêu hợp đồng, mà làm việc 365 ngày nghỉ!”
Dù đúng là… cũng thoải mái thật.
ai đời bình thường mà mỗi tối đều làm ca B?
Cứ thế nữa, đến bệnh viện khám gấp, điều trị chứng thận hư mất.
“Cũng đúng ha.”
Bạn thân bằng ánh mắt đầy đồng cảm.
Cô vỗ vai , an ủi:
“ mà , Phó Dụ Bạch tình mới , sắp giải thoát đó!”
Tôi mờ mịt:
“Anh định liên hôn, ngay cả cũng biết ?”
Hóa , chỉ giấu trong bóng tối?
Đồ đàn ông chết tiệt .
Che giấu cũng kỹ thật.
Nghe , bạn thân khựng vài giây.
“Cái gì cơ? Đó là Phó Dụ Bạch đấy! Người đàn ông che trời ở thủ đô!
“Loại đại lão như thì cần gì liên hôn chứ?”
Hả?
Vậy là vì ?
Tôi nghĩ nát óc cũng hiểu nổi.
Bạn thân bật , cô chọc chọc eo , tò mò hỏi:
“Chẳng lẽ vẫn biết? Giang Tuyết về nước !”
Ngón tay khựng .
Ly chè trong miệng bỗng trở nên ngọt đến phát đắng.
“Ồ, thì là .”
Giang Tuyết là thanh mai trúc mã của Phó Dụ Bạch.
Cô xuất thân danh môn vọng tộc, trong mắt nhiều là “ánh trăng sáng” thể thay thế.
Nghe hai từng đính hôn từ bé.
biết vì trở mặt.
Sau đó lâu, Phó Dụ Bạch tìm đến .
Người trong giới đều là thay thế của Giang Tuyết, dung mạo giống cô bảy phần.
một là bản gốc, một kẻ chỉ là đồ chép.
Phó Dụ Bạch chọn Giang Tuyết, cũng là điều hiển nhiên.
4
Càng nghĩ càng thấy bất an.
Không .
Trước khi thất nghiệp, nhất định đòi một khoản phí chia tay thật hậu hĩnh!
Biệt thự đèn đuốc sáng trưng.
Tôi đẩy cửa phòng làm việc, mềm mại nhào lòng Phó Dụ Bạch.
Vừa đã nức nở:
“Hu hu hu, chồng ơi, chúng chia tay !”
Tôi cố ý thay một chiếc váy ngắn.
Cơ thể mềm mại quấn lấy chặt như keo.
Để tăng phần chân thật, còn tự véo đùi một cái, ép mấy giọt nước mắt.
“Nghe ánh trăng sáng của về nước , với cô , đúng ?”
Phó Dụ Bạch đang xem tài liệu.
Nghe , tháo kính gọng vàng xuống, bất đắc dĩ day day mi tâm.
“Lại thức đêm tiểu thuyết ? Lần là tổng tài bá đạo tra nam đây?”
“……”
Sao biết nạp hội viên VIP?
Mà chuyện đó trọng điểm chứ?!
Bên ngoài đồn ầm lên rằng đang chuẩn hôn lễ, nhân vật nữ chính chính là Giang Tuyết.
Nếu chia tay với , chẳng sẽ thành tiểu tam ?
Đồ đàn ông khốn kiếp.
Ăn trong bát, còn ngó nghiêng nồi!
Tôi tức giận trừng mắt .
“Tôi mặc kệ, dù thì cũng chia tay—”
Chưa kịp hết câu.
Sắc mặt Phó Dụ Bạch chợt trầm xuống.
Anh bóp lấy bắp đùi mềm của , ép ngã .
Đầu ngón tay thon dài luồn miệng .
Đè chặt đầu lưỡi mềm mại của xuống.
“Anh… hu hu… buông !”
Tôi ép ngửa đầu, phát những tiếng kháng nghị yếu ớt.
Giọng Phó Dụ Bạch lạnh tanh:
“Đừng linh tinh nữa. Dạo thiếu tiền ? Năm triệu đủ ?”
Một tấm chi phiếu đưa tới mặt.
Tôi chẳng thèm , đầy khí phách hất nó .
“Cất cái đồng tiền thúi của ! Trong mắt , là loại phụ nữ nông cạn thế ?”
Tức quá, cúi đầu cắn vai .
Không ngờ cấn đến ê răng.
Đáng chết thật.
Nhìn ngoài thì gầy, ai ngờ cơ bắp cứng như sắt.
Phó Dụ Bạch khẽ rên lên một tiếng, mắng:
“Đồ lương tâm.
“Sau nhắc tới chuyện chia tay nữa, đùa cũng .”
Ánh mắt đàn ông lạnh lẽo, sắc như dao.
Anh bóp cằm , cúi xuống hôn lấy hôn để.
Tôi cố gắng kháng cự, nhưng dần mềm nhũn , mặc cho chiếm đoạt.
Tối hôm đó, Phó Dụ Bạch vẻ tức giận.
Anh làm đến mức sống dở chết dở.
Thậm chí lúc giúp dọn dẹp, mặt cũng lạnh tanh, thèm một lời.
Lạnh lùng đến đáng sợ.
Trước đây rõ ràng luôn dịu dàng dỗ dành , còn khen là cô bé ngoan ngoãn nữa cơ mà.
Quả nhiên.
Ánh trăng sáng về nước, liền thay đổi!
5
“Vậy tính đây?”
Nhân lúc Phó Dụ Bạch nước ngoài bàn chuyện làm ăn.
Bạn thân hẹn ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng khuyên nhủ:
“Chúng làm nghề chim hoàng yến, cũng nguyên tắc chứ.
“Có thể làm thay thế, nhưng tuyệt đối làm tiểu tam!”
Tôi hít hít mũi, nước mắt rơi lã chã.
“ mà… tớ thật sự thích Phó Dụ Bạch.”
…Thích tiền của .
Hơn nữa, là quyền cao thế lớn.
Lỡ chọc giận , khi vứt xuống biển nuôi cá cũng chừng.
Phải làm đây?
Tôi lề mề suy nghĩ một lúc, bỗng điện thoại rung lên.
Người gọi đến là… Phó Dụ Bạch.
Tôi chột ho nhẹ một tiếng, ấn nút máy.
Vừa vang lên một tiếng “tít”,
Đầu dây bên chợt truyền đến một giọng nữ lạnh lùng:
“Xin chào, là Hứa Thư Dụ đúng ?
“Bệnh nhân lưu tên liên hệ của cô là ‘vợ yêu’, làm phiền cô đến bệnh viện một chuyến.”
Tôi ngẩn .
Chưa kịp hỏi thêm, đối phương đã địa chỉ.
“Chồng cô tai nạn giao thông… tạm thời… dấu hiệu mất trí nhớ…”
Tai nạn?
Nghe đến hai chữ , đầu lập tức trống rỗng.
Không thể suy nghĩ gì nữa.
Cũng kịp để tâm xem cô gì thêm ở phía .
Trong lòng chỉ còn một ý niệm duy nhất—
Phó Dụ Bạch… gặp chuyện ?
Tôi run rẩy dậy, đến áo khoác cũng kịp mặc, cuống cuồng lao đến bệnh viện.
Không khí bệnh viện ngập tràn mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Tôi đẩy cửa phòng bệnh .
Ngay ánh đầu tiên, đã thấy Phó Dụ Bạch đầu quấn đầy băng gạc.
Anh yên tĩnh giường bệnh.
Lông mày nhíu , sắc mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt.
Tim chùng hẳn xuống: “Phó—”
Chưa kịp gọi thành tiếng,
Một phụ nữ khác trong phòng đã vội vàng cướp lời:
“Chồng , thật sự nhớ em ?”
Tôi khựng mấy giây.
Lúc mới phát hiện, bên cạnh Phó Dụ Bạch còn một phụ nữ lạ mặt.
Cô môi đỏ như lửa, tóc dài ngang eo.
Đang nắm chặt tay Phó Dụ Bạch, đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào :
“Em là Giang Tuyết, là vị hôn thê của mà!”
Nghe đến đó, vô thức cúi đầu chiếc nhẫn đôi ngón tay .
Cả rơi trạng thái mơ hồ.
Ờ…
Ý cô là…
Chồng của cô và chồng của , chính là cùng một ?