Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn - Chương 2
6
Cũng sốc đấy, nhưng đến mức quá đáng.
Tôi nhanh chóng nhận , phụ nữ trong phòng bệnh chính là Giang Tuyết.
Cô đến nỗi lớp trang điểm lem nhem cả mặt.
Còn nâng mặt Phó Dụ Bạch lên, làm bộ hôn xuống.
Phó Dụ Bạch nghiêng đầu tránh , giọng lạnh băng:
“Đừng chạm , quen cô.”
Khóe môi Giang Tuyết giật giật, càng thảm hơn.
Cô ấm ức lên tiếng kể khổ:
“Chồng ơi, thể như ? Trước đây rõ ràng yêu em mà!
“Dù em du học, cũng từng sẽ đợi em!”
Tôi ở cửa, nhất thời biết làm gì.
Không lên tiếng giành chủ quyền.
Mà là… tư cách gì để làm thế?
Giang Tuyết mới là vị hôn thê chính thức của , còn —nhiều lắm cũng chỉ là một món đồ chơi xa xỉ mà bỏ tiền mua lúc rảnh rỗi.
Phó Dụ Bạch mất trí nhớ .
Anh còn nhớ nữa.
Vậy thì mối quan hệ mong manh giữa và , xem như chính thức kết thúc.
Phó Dụ Bạch im lặng.
Anh hàng mi run rẩy của Giang Tuyết, do dự mở lời:
“Cô thật sự là vị hôn thê của ?”
Vừa dứt câu.
Ánh mắt khựng , cuối cùng cũng chú ý đến đang ngoài cửa.
“Còn cô là ai?”
Giọng Phó Dụ Bạch lạnh tanh.
Ánh mắt lướt qua , mang theo chút cảm xúc nào.
Như thể từng quen biết.
Giang Tuyết lập tức chen giải thích:
“Chồng , cô chỉ là một nhân viên bình thường, chẳng thân thiết gì với cả.”
Xạo ke thôi!
Nhân viên bình thường hôn chắc?
Hơn nữa, khi nước ngoài, Phó Dụ Bạch còn đè lên cửa sổ sát đất mà cắn suốt nửa tiếng.
Trên đùi bây giờ vẫn còn vết bầm do bóp mạnh.
Vẫn đau âm ỉ đây .
“Thật ? Chỉ là nhân viên bình thường?”
Phó Dụ Bạch bán tín bán nghi.
Anh chằm chằm mặt , đôi môi khô khốc khẽ động.
Ánh mắt phần khó hiểu.
Trầm mặc một lúc lâu, mới lẩm bẩm một câu:
“Kỳ lạ thật… Vừa thấy cô , ngực liền đau… như nghẹn .”
“……”
Không khí đột nhiên yên lặng đến kỳ dị.
Tôi phản ứng chậm nửa nhịp mới hiểu —
Phó Dụ Bạch đây là… đang tỏ tình với ?
Sắc mặt Giang Tuyết lập tức sụp đổ.
Cô để lộ cảm xúc gì, lặng lẽ chắn mặt , nghiến răng gằn từng chữ:
“Chồng , đầu va đập .
“Đó chỉ là ảo giác, sẽ nhanh chóng biến mất thôi.”
Nói xong, Giang Tuyết đầu bước về phía .
Cô mở đoạn tin nhắn với mẹ của Phó Dụ Bạch.
Nói từng chữ một:
“Dì Phó đích thân sẽ chủ trì hôn lễ giữa và con trai dì .
“Còn cô, cái thứ thế thân —”
Giang Tuyết cúi đầu, ghé sát tai , giọng đầy khinh thường và kiêu ngạo:
“Tốt nhất là biết điều một chút, cút sớm .”
7
Mấy y tá xung quanh đồng loạt bằng ánh mắt đầy thương hại.
Tôi cắn chặt môi .
Không tranh cãi gì thêm với Giang Tuyết:
“Biết . Cô chăm sóc cho .”
Trước khi rời , lặng lẽ Phó Dụ Bạch thật sâu.
Bốn mắt giao .
Sắc mặt khó coi đến tột độ.
Tôi đưa tay lau nước mắt, im lặng bước khỏi phòng bệnh, còn chu đáo đóng cửa giúp họ.
Dù đã sớm đoán sẽ ngày , nhưng vẫn đánh úp kịp trở tay.
Tôi thất thần lôi điện thoại .
Quả nhiên, nhận tin nhắn an ủi từ bạn thân.
【Đừng buồn nữa, chẳng chỉ là đàn ông thôi ?】
【 lúc tớ tích đủ tiền , tụi cùng chạy trốn ! Sang nước ngoài nếm thử trai Tây!】
Tôi chẳng do dự lấy một giây:
【Được! Cậu chạy thì tớ cũng chạy!】
Để tránh rắc rối phát sinh, dám nán thêm chút nào.
Thu dọn hành lý ngay trong đêm, còn lập cả một kế hoạch trốn chạy hảo.
Chiều ngày hôm .
Tôi đeo kính râm và khẩu trang, trang kín mít đến sân bay.
Mặt trời dần khuất núi.
Màn đêm dày đặc tràn xuống.
Bạn thân khoác tay , hứng khởi tưởng tượng về tương lai:
“Đến nước ngoài , đổi số điện thoại mới, họ sẽ bao giờ tìm tụi nữa!”
Tôi ậm ừ đáp cho .
Trong đầu ngừng hiện lên hình ảnh Phó Dụ Bạch.
Sau khi khôi phục trí nhớ, liệu đến tìm tính sổ ? Liệu cảm thấy phản bội ?
Thôi kệ.
Bên cạnh còn Giang Tuyết, chắc chắn cũng chẳng buồn để ý đến nữa .
Tôi giễu chính .
Lúc đang chờ qua cửa kiểm tra an ninh, phía bỗng vang lên một trận xôn xao.
Vài cô gái xì xào bàn tán:
“Trời má, tình huống gì mà hoành tráng dữ ? Làm hết hồn!”
“Nghe họ đang tìm , hình như tên là… Hứa Thư Dụ?”
Nghe thấy tên , bước chân khựng .
…Không đến mức xui chứ?
Không thể nào ?
Một lớp mồ hôi lạnh bỗng túa lưng, nơm nớp đầu .
Điều đầu tiên đập mắt—là một nhóm áo đen, khí thế bức .
Tầm mắt nâng lên một chút—
Là đôi mắt nửa nửa lạnh đầy áp lực.
Người đàn ông mặc vest thẳng thớm, vóc dáng cao lớn, trai đến mức thể tin nổi.
Khuôn mặt đó… cho dù hóa thành tro, cũng tuyệt đối nhận lầm.
Xong .
Thật sự là Phó Dụ Bạch!
Anh ở đây? Chẳng lẽ đã khôi phục trí nhớ ?
Tôi thấy tình thế bất , lập tức nắm tay bạn thân bỏ chạy.
đã quá muộn.
Đám vệ sĩ đó sớm đã phát hiện , nhanh chóng bao vây lấy chúng .
8
Tới nước , đẩy bạn thân một cái.
“Cậu , đừng lo cho tớ!”
Cô rưng rưng nước mắt, vỗ vai một cái đầu bỏ chạy.
Đám vệ sĩ đúng là biết điều, lập tức nhường một lối .
Cơ hội !
Mắt sáng lên, chuẩn nhân lúc hỗn loạn mà chuồn .
Chân bước một bước.
Bên tai liền vang lên giọng nam trầm thấp:
“Hứa Thư Dụ, .”
Da đầu tê rần, lập tức chết trân tại chỗ.
Chỉ trong vòng hai giây ngắn ngủi.
Tôi thậm chí còn nghĩ sẵn xem nên chôn ở cho êm.
Ngay đó, một bàn tay rộng lớn và nóng ấm bóp lấy cằm .
Phó Dụ Bạch cụp mắt xuống, lạnh như băng chằm chằm .
Thời gian dường như kéo dài đến nghẹt thở.
Tôi chớp mắt, cố gắng lấy lòng:
“Phó tổng, tìm chuyện gì ?”
Giọng Phó Dụ Bạch lạnh hẳn :
“Em xem?”
Gương mặt âm trầm đến mức như thể kết băng.
“Không quen biết ? Chỉ là nhân viên bình thường?”
Phó Dụ Bạch nhắc từng chữ, sắc mặt đổi.
Từng âm tiết như nghiến qua kẽ răng, chất chứa cả lửa giận.
“Nói , vì lừa ?”
Tôi lí nhí cãi :
“Cũng lừa gì , từ đầu đến cuối một chữ nào mà…”
Tất cả đều là Giang Tuyết .
Tôi chỉ phối hợp một chút thôi.
Phó Dụ Bạch khựng vài giây, bật lạnh vì tức:
“Ý em là… chồng em sắp khác cướp mất, mà em vẫn giả vờ biết ?
“Bao năm qua, xem như nuôi em vô ích .”
Xung quanh chật kín hóng chuyện.
Đám vệ sĩ bên, áp lực căng như dây đàn.
Tôi sợ đến mức dám hé môi.
Thôi kệ.
Trước mắt cứ dỗ cho vị gia nguôi giận đã!
Tôi dứt khoát buông xuôi lý trí, kéo quai váy xuống một chút, để lộ xương quai xanh trắng mịn quyến rũ.
Dùng chiêu cũ, làm nũng:
“Xin mà, em cố ý lừa …”
Tôi rụt rè ôm lấy eo Phó Dụ Bạch.
Kiễng chân hôn nhẹ lên khóe môi , nũng nịu dịu dàng:
“Chồng ơi~ Anh tha thứ cho em ?”
Phó Dụ Bạch khựng một giây.
Ánh mắt tối sầm, thở trở nên dồn dập nặng nề.
Dù mặt vẫn tỏ bình tĩnh, nhưng bàn tay ôm eo đang run khẽ.
Một chỗ nào đó còn đang… chọc , cực kỳ khó chịu.
Tôi lập tức đỏ bừng mặt, nhận điều gì đó chút lạ lạ.
Kỳ quái.
Sao hôm nay … hừng hực như chứ?
Y hệt một tên trai tân từng đụng đến nữ nhân.
Bình thường, Phó Dụ Bạch luôn là chủ động, thao túng một cách điêu luyện.
Sao vụ tai nạn, như biến thành khác thế ?
Khoan đã—
Tôi nín thở, bỗng bừng tỉnh.
“Mẹ kiếp… gài !”
Phó Dụ Bạch khôi phục trí nhớ!
Bây giờ đã mất trắng ký ức chín năm qua.
Dưới vỏ bọc một tổng tài phong độ điềm đạm, là linh hồn của một trai 18 tuổi mở mang!