Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn - Chương 3
9
Bị vạch trần .
Phó Dụ Bạch mím môi, dứt khoát thừa nhận:
“Ừ, khôi phục ký ức.”
Anh đè chặt lấy xương bả vai .
Lực mạnh đến mức như gắn .
“ em đã thừa nhận .
“Vị hôn thê của Giang Tuyết, mà là em.”
Tôi lập tức phủ nhận sạch trơn:
“Anh đừng bừa, chúng thật sự từng đính hôn!”
Nói xong, cố gắng đẩy Phó Dụ Bạch .
thể hình quá chênh lệch, chống đỡ nổi sức của .
Ngược còn ôm gọn bằng một tay, treo lơ lửng vai như búp bê.
Cơ thể cứng rắn đến mức khiến khó thở.
“Chúng đính hôn ?”
Phó Dụ Bạch vẻ ngạc nhiên, khẽ gật đầu:
“Vậy thì càng , từ bây giờ sẽ theo đuổi em.”
Tôi thấy đau đầu thật sự.
Dùng chút lý trí còn sót , phản bác:
“Anh từng nghĩ đến khả năng là— đã vị hôn thê ?
“Đàn ông gia đình thể tùy tiện tán tỉnh khác !”
Phó Dụ Bạch chút do dự:
“Vậy thì chia tay với cô .”
Tôi sốt ruột đến mức rơm rớm nước mắt:
“Đợi đến khi nhớ mọi chuyện, sẽ hối hận đấy!”
Với , tất cả chỉ là một trò chơi.
làm món đồ chơi đó.
Phó Dụ Bạch một chút do dự:
“Sẽ .”
Giọng kiên định.
Trong mắt là sự cố chấp và nghiêm túc chỉ ở những trai trẻ.
Sự xa cách lạnh nhạt từng ấn sâu tận xương tủy ngày , giờ đây đã biến mất .
“Dù nhớ rõ chuyện gì đã xảy , nhưng linh hồn với —tuyệt đối để mất em.”
Phó Dụ Bạch siết chặt cổ tay , từng chữ từng câu như khắc sâu lòng:
“Vì thế, về nhà với … ?”
Ngực âm ỉ nóng lên.
Biết bao lời , cuối cùng đều nghẹn cứng nơi cổ họng.
10
Chỉ mới rời nửa ngày, cây cỏ trong nhà vẫn chẳng hề thay đổi.
… đã còn là nữ chủ nhân của nơi nữa .
Lòng rối như tơ vò.
May thay, Giang Tuyết – vị hôn thê danh chính ngôn thuận của – mặt ở căn biệt thự .
Nếu , thật sự biết nên giấu mặt cho đỡ nhục.
Thấy cứ đảo mắt quanh, Phó Dụ Bạch trầm giọng hỏi:
“Em đang tìm ai? Con nhỏ rủ em cùng bỏ trốn , đã đưa nó nước ngoài .”
Tôi thở phào một .
Vậy thì quá.
Chờ bạn thân định ở nước ngoài, là thể giúp trốn .
Phó Dụ Bạch liếc một cái, khẽ lạnh:
“Nó mua chuộc , đừng mong nó giúp em nữa.”
Sắc mặt tái mét.
Không thể nào, tuyệt đối thể!
Đã là hoạn nạn cùng chịu cơ mà, bạn thân của thể phản bội chứ?!
Tôi cam lòng lấy điện thoại kiểm tra.
Chỉ thấy trong khung chat, yên lặng đó một dòng tin nhắn:
【Xin nha chị em!
【Phó Dụ Bạch đưa tớ 50 triệu, là năm mươi triệu đó! Nếu giàu thì thôi đừng nhớ nhé!】
Kèm theo là một tấm ảnh selfie tay trái ôm mẫu nam trai, tay kẹp một nam thần cổ phong.
【Hahaha! Một miếng trai bên trái, một miếng trai bên , đời còn gì hối tiếc nữa!】
Tôi: “……”
là nên kỳ vọng gì ở cái con mê trai vô thuốc chữa .
Thôi , tuyệt vọng thật .
Tôi ôm một bụng uất ức, níu lấy vạt áo của Phó Dụ Bạch.
Ra sức dụi dụi :
“Làm ơn ông cố nội, tha cho mà.
“Giang Tuyết mới là vị hôn thê của , mẹ đích thân xác nhận còn gì!”
Anh giữ đây, là tính giấu làm tình nhân trong bóng tối ?
Vậy , chỉ thể làm phụ nữ phép lộ diện của ?
Giọng Phó Dụ Bạch lạnh như băng:
“Em kết hôn với , với mẹ , để ý bà làm gì?
“Từ giờ đừng qua với bà nữa, bà chẳng lành gì .”
Ha ha.
Tôi cạn lời thật sự.
Chỉ còn biết dài ghế sofa giả chết.
Thấy mắt rơm rớm nước, quản gia cuối cùng cũng nhịn nổi nữa.
Ông ho nhẹ một tiếng:
“Thiếu gia, yêu đương thì hai bên tình nguyện. Cậu thể ép cô Hứa như thế .”
Phó Dụ Bạch khẽ nhướng mày.
Anh mấy giây như đang nhẫn nhịn, trầm ngâm :
“Nói đúng lắm.”
Tôi lập tức sáng bừng đôi mắt.
Cuối cùng cũng thông suốt ? Anh chịu buông tha cho ?!
Ngay giây tiếp theo.
Phó Dụ Bạch chỉ quản gia, lệnh:
“Ông là đàn ông, khả năng quyến rũ vợ . Người , kéo ông ngoài.”
Quản gia: “???”
Ông suýt :
“Thiếu gia, lớn lên mà!”
Phó Dụ Bạch lạnh nhạt:
“Kéo .”
Quản gia trói khiêng như bao tải.
Lát , vệ sĩ báo cáo với giọng cung kính:
“Thiếu gia, nhiệm vụ thành!”
Phó Dụ Bạch gật đầu hài lòng:
“Giờ cũng thể cút.”
Trên đầu vệ sĩ từ từ hiện một dấu chấm hỏi to đùng.
Mắt mở to, thân cao gần mét chín mà như vòi nước hỏng.
“Hu hu hu đừng mà thiếu gia, xin đừng đuổi !
“Không , biết tìm công việc lương 200 ngàn/tháng, du lịch nước ngoài miễn phí, bao ăn bao ở nữa chứ!”
Biệt thự chìm trong cảnh ai oán thê lương.
Nhìn nhóm nhân viên cũ rối rít lóc sướt mướt.
Tôi nhịn nổi nữa:
“Mẹ nó! Phó Dụ Bạch, cần làm quá như ?
“Ngay cả con chó nhà cũng là giống đực đấy, tính đuổi luôn nó ?”
Phó Dụ Bạch suy nghĩ một lúc, như thật sự đang cân nhắc.
Cuối cùng đưa kết luận:
“Thôi khỏi.
“Ba năm nó thiến , công cụ gây án đã tịch thu.”
Nghe đến đó, quản gia và vệ sĩ đồng loạt che phần , run rẩy giữa gió lạnh.
Tôi nghẹn họng.
Cú va chạm đó… đập hỏng đầu thật đúng ?
Yêu đương kiểu … đúng là não vấn đề !
11
Đêm phủ sương dày đặc.
Tôi chiếc giường đôi rộng năm mét, tâm trí bồng bềnh trôi nổi.
Phó Dụ Bạch lúc 18 tuổi khiến thấy mới lạ, xa lạ.
Anh chút bướng bỉnh, thỉnh thoảng cố chấp đến khó hiểu.
Khác xa với Phó Dụ Bạch của tuổi 27 – luôn bình tĩnh, khống chế mọi thứ trong lòng bàn tay.
Thậm chí còn cảm giác như là hai con tách biệt.
“Ngủ ?”
Đang lúc thả hồn mất.
Phó Dụ Bạch tắm xong, vén chăn chui giường.
Anh cố tình quấn khăn tắm lỏng lẻo, chỉ cần kéo nhẹ là rơi xuống.
Những giọt nước còn lau khô men theo đường cơ bụng chảy xuống.
Rơi đúng lòng bàn tay .
Nóng đến mức khiến giật nảy .
Tôi vội kéo chăn trùm kín đầu, rầu rĩ :
“Tối nay .”
Phó Dụ Bạch khựng một chút.
“Ừ. Trước khi em chấp nhận , sẽ làm hại em.”
Hừ.
Giả vờ quân tử làm gì.
Rõ ràng đã phản ứng , miệng cứng chẳng khác gì cơ thể.
Tôi cố nhịn vạch trần .
Lật sang bên, đè chặt chăn .
Dù máy sưởi đã bật, tay chân vẫn lạnh toát.
Được ôm ngủ mỗi tối đã trở thành thói quen của từ lâu.
Tôi tham luyến ấm của .
cũng buộc làm quen với việc… những đêm còn vòng tay nữa.
Tôi ép bản thân nhắm mắt .
Trong bóng tối, Phó Dụ Bạch đột nhiên lên tiếng:
“Lần đầu chúng gặp … chắc lắm nhỉ?”
Lông mi khẽ run lên.
“Hình như thế… nhớ rõ nữa.”
Thật thì— hề chút nào.
Lần đầu tiên gặp Phó Dụ Bạch, là trong một khung cảnh ám đầy mùi dầu mỡ rẻ tiền.
Mùa hè ba năm , nóng đến nỗi khiến nghẹt thở.
Khi đó, bà lâm bệnh nặng.
Để xoay tiền viện phí, mỗi tối tan học đều chợ đêm bán xúc xích nướng.
Khu phố đó hỗn loạn, kẻ lẫn lộn.
Tôi mặc chiếc áo thun mỏng manh, mồ hôi ướt đẫm trán.
Vài tên côn đồ cợt tiến đến:
“Em gái , một bán hàng buồn lắm nhỉ, tụi đến bầu bạn với em nha?”
Chúng đầy nham nhở, giở trò sàm sỡ.
Khi , Phó Dụ Bạch tình cờ ngang.
Anh định tay giúp.
kịp mở miệng, đã dậy, mặt lạnh như băng bọn chúng từ đầu đến chân.
Lạnh nhạt rõ:
“Không cần. Các còn to bằng xúc xích của .”
Mấy tên đó tức đến tím mặt, xắn tay áo định dạy một bài học.
Tôi chẳng chẳng rằng, ném xiên nướng xuống đất.
Nhắm đúng chỗ hiểm của chúng mà đá thẳng.
Tiếng hét thảm thiết vang lên, bọn chúng ôm hạ bộ bỏ chạy kịp.
Phó Dụ Bạch kéo ghế xuống, nhàn nhã xem hết cả màn kịch.
Đợi đám đông giải tán.
Anh mới chỉnh áo vest, từ tốn bước đến mặt .
“Xin chào.”
Tôi thèm ngẩng đầu:
“Hết giờ , hôm nay tiếp khách nam.”
Phó Dụ Bạch bật khẽ.
Anh đưa một tấm danh , khẽ nhướng mày:
“Tiểu thư, em hứng thú… thử theo một lần ?”
Tôi hiểu rõ ý .
xe sang, đeo đồng hồ đắt tiền, là biết nhà giàu.
Bạn thân từng , đàn ông giàu yêu đương.
Họ chỉ thích tìm để “bao”.
Vậy nên, câu “theo thử một lần” của Phó Dụ Bạch, chắc cũng chỉ ý đó.
Tôi do dự vài giây, gật đầu.
“Được.”
Chỉ là bao nuôi thôi mà? lúc đang thiếu tiền.
Huống chi Phó Dụ Bạch trai thế , kiểu gì cũng lời.
Tôi từng mong đợi gì gọi là tình yêu chân thành.
Chỉ hy vọng, đến ngày tìm yêu—
Sẽ cho tự do.
Để rời , thật xa.