Cố Tướng Và Tiểu Hoàng Thượng - Chương 1
1.
Canh năm.
Lý công công ngoài điện do dự gọi: “Hoàng thượng, đến giờ thượng triều ạ.”
Thiếu niên bám lấy , vẫn còn ngái ngủ.
“Lý công công, hoàng thượng hôm qua mệt , hôm nay thượng triều nữa.” Ta nhẹ giọng, vỗ về tấm lưng gầy gò của thiếu niên.
“…Không .” Thiếu niên mắt vẫn lim dim, trong lòng loạng choạng vươn tay bám lấy , “Không , giang sơn là do Cố khanh giành về cho trẫm… Trẫm giữ gìn thật …”
Ta bỗng sững .
Phải , giang sơn là giúp tranh đoạt về.
Mà nay, đã như cách một đời.
—
Thiếu niên da trắng như sứ khoác lên triều phục rườm rà, oai nghiêm, trịnh trọng.
Kẻ năm nào còn lẽo đẽo theo , giờ đã trưởng thành. Ta hài lòng ngắm thiếu niên như cây ngọc mới lớn mắt, khẽ thở dài.
“Hoàng thượng hôm nay còn ban thần canh tránh thai nữa ?”
Ta lười biếng nghiêng giường, tùy ý lật giở cuốn Tôn Tẫn Binh Pháp đầu giường.
Bóng lưng hoàng đế nhỏ khựng .
Ánh sáng hửng lên, thân hình thiếu niên ở cửa điện, ánh sáng phản chiếu kéo dài mơ hồ nền đất.
Ta lắc đầu, tự nhạo , chờ mong gì câu trả lời chứ.
“Vậy thần, xin tạ ơn long ân .”
2.
Thiên hạ đều , Cố Tiểu hầu gia là bậc tài trí mưu lược.
Bọn họ về .
Bậc tài trí mưu lược, nếu trong triều là tể tướng, rời khỏi triều chính là tướng quân sa trường.
Nửa đời của , đúng là làm tể tướng, làm tướng quân, nhưng chẳng gì đáng để kể.
—
Làm tướng, lập ít chiến công, nhưng chủ yếu là để bí mật chiêu mộ một trăm tử sĩ giấu quân doanh, âm thầm trợ giúp hoàng đế nhỏ khi đó còn là Ngũ hoàng tử.
Làm tướng trong màn trướng, bày mưu tính kế, từng bước kéo hoàng thái tử và các hoàng tử khác khỏi vị trí tranh quyền, giúp hoàng đế nhỏ giành lấy thiên hạ.
—
Ta nâng đỡ lên ngôi, đăng cơ xưng đế.
Năm đó, tròn mười lăm, còn phát hiện đầu đã sợi tóc bạc.
—
Thiên hạ đồn, hoàng thượng phong Cố hầu gia làm tể tướng.
Một nhóm khác phản bác, Cố hầu gia hành xử phóng túng, xứng đảm nhận trọng trách .
Mặc cho thế gian nghị luận, vẫn là , làm Cố Viễn hầu, thăng giáng.
—
Hoàng đế nhỏ tức giận ném tấu chương , mắt đỏ hoe: “Cố khanh, khanh ý gì!”
Ta thong thả vuốt tấu chương, đưa trả : “Hoàng thượng, vi thần đến biên cương trấn thủ.”
Hàm răng nghiến chặt, mắt trừng , nhưng đáy mắt lộ vẻ ấm ức.
Ta khẽ thở dài, bao nhiêu năm , vẫn chịu nổi bộ dáng của .
Ta đưa tay chạm lên gương mặt trắng như sứ, ngón tay lướt qua đuôi mắt xếch tựa cánh bướm: “Hoàng thượng, đã từng hứa với vi thần .”
3.
Biên cương kịp , hiện tại quỳ trong cung của Ninh Thái phi.
“Cố hầu, ngươi biết thế nào là lễ nghĩa liêm sỉ ?”
Ta xoa đầu gối như kim châm, cúi đầu cung kính: “Thần, biết.”
“Ngươi!” Ninh Thái phi nghẹn một trong ngực, mặt đỏ bừng, tay cầm chén trà ném về phía .
Không thể né.
Cũng né nổi.
Trà nóng hắt thẳng mặt .
Ta buồn nghĩ, hôm qua hắt một bát canh tránh thai, hôm nay liền nhận báo ứng ?
Tiểu cô nương bên cạnh Ninh Thái phi hốt hoảng kêu lên, khuôn mặt nhỏ vốn đã đẫm nước mắt, giờ càng thêm đáng thương.
Dĩ nhiên, chỉ thể gọi nàng là tiểu cô nương trong lòng, bởi vì đã nàng lớn lên.
khi hành lễ, vẫn quỳ xuống gọi nàng một tiếng hoàng hậu.
“Cố hầu hành xử vô lễ như , thật sự màng thể diện nhà họ Cố nữa !”
Ninh Thái phi nghiêm nghị, đôi mắt hạnh trừng lớn.
Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua.
Năm đó, nàng hiền hòa, bóng gió nhờ cậy giúp đỡ Ngũ hoàng tử, dáng vẻ đó vẫn còn trong trí nhớ.
Ta nhịn bật : “Vi thần quả thật đang dùng hành vi để chọc giận phụ thân sống đây.”
Khóe môi nhếch lên, ánh mắt thẳng tắp Ninh Thái phi, thấy sự bối rối thoáng hiện trong mắt nàng, thấy đôi mắt bắt đầu trốn tránh.
4.
Ninh Thái phi tức giận nội điện.
Vậy nên bây giờ quỳ hoàng hậu.
Chỉ là, rõ bản thân đang quỳ nàng với thân phận gì.
Thần? Đương nhiên thể. Nàng là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, là hầu gia duy nhất còn sót của Cố phủ, nên quỳ nàng.
Thiếp? Cũng chẳng . Dù cách thức khác, nhưng trong mắt ngoài chẳng gì khác biệt. Bát canh tránh thai chẳng đã rõ tất cả ?
Ta và hoàng hậu cùng hầu hạ quân vương. Nàng là thê, là . Dù là nam chăng nữa, quỳ nàng cũng là chuyện đương nhiên.
Chỉ là, tình nguyện quỳ, còn nàng thì nhận.
Hoàng hậu , nửa bên mặt đỏ rực vì bỏng, rưng rưng rơi thêm vài giọt nước mắt, đó cúi đầu xin phép Ninh Thái phi lui xuống.
Giờ trong điện chỉ còn , trống trải, quạnh quẽ.
Ta đang quỳ ai đây?
Ta xoa đôi đầu gối đã mất cảm giác, thôi thì quỳ liệt tổ liệt tông nhà họ Cố .
5.
Ta quỳ đến khi hoàng đế nhỏ hạ triều.
Mơ hồ cảm giác khẽ chạm mặt .
Ngón tay lạnh lẽo, chạm đến vết bỏng do nước trà, thoải mái đến mức khiến cảnh giác.
Ngẩng đầu lên, mắt bỗng tối sầm, một lúc mới thấy rõ bóng dáng mặt.
Hoàng đế nhỏ ngược sáng, triều phục uy nghiêm chút xộc xệch. Ta lắc đầu, vươn tay giúp chỉnh cổ áo, nhưng đưa tay mới nhận bản thân vẫn đang quỳ, chẳng thể với tới.
Hoàng đế của , đã cao lớn từ bao giờ.
“Cố khanh, khanh lên .” Hắn kéo cánh tay .
“Hoàng thượng! Thái phi lệnh cho Cố hầu quỳ ở đây suy ngẫm đến giữa trưa.” Bà vú bên cạnh vội vàng ngăn cản.
“Cố khanh , là trẫm, là trẫm ép buộc khanh!” Trán trắng muốt của nổi gân xanh.
Ta giữ tay : “Thái phi trách phạt ắt lý do, hoàng thượng tranh cãi với bà vú làm gì.”
“Huống chi, vi thần vốn là tự nguyện.”
Ta định , nhưng động tác giữ hoàng đế nhỏ lúc nãy mạnh, nhất thời thấy đầu óc choáng váng.
6.
Còn kịp lấy tinh thần, hoàng đế nhỏ đã quỳ xuống bên cạnh .
Không giống xiêu vẹo, lưng thẳng tắp, gương mặt tinh xảo tựa ngọc cũng căng cứng.
Ta nghiêng đầu , càng , càng mím môi thật chặt.
Nhướn mày về phía bà vú, ghé sát hoàng đế nhỏ.
“Ngươi chúng xem, giống đang bái đường thành thân ?”
7.
Hắn đáp.
Ta nghiêng , dựa .
“Nhất bái thiên địa——” Ta thì thầm.
“Thiên địa , đấy, hôn sự chúng đồng ý.” Ta cố ý hạ giọng.
“Nhị bái cao đường——” Giọng kéo dài.
“Ai da, hỏng , cao đường đồng ý.”
Người dựa cứng đờ.
“Lão hầu gia nhà , Cố Viễn Tiêu Cố Viễn Tiêu, bảo ngươi lấy vợ, ngươi tự đem gả mất , đồng ý!”
Ta bắt chước giọng lão hầu gia, giả mà giống, tự đến chảy cả nước mắt.
Người dựa lén lút vỗ nhẹ lên tay . Ta ngẩng đầu, chậm rãi quỳ thẳng .
Ninh Thái phi giận dữ: “Thiệu nhi, bản cung thật sự quá thất vọng về con!”
Không cần , cũng biết lúc sắc mặt hoàng đế nhỏ chắc chắn trắng bệch.
“Mẫu phi, trẫm… chỉ riêng chuyện thể theo .”
Hoàng đế nhỏ , đã với ngươi bao nhiêu lần , lời thể chắc như , ngày tháng còn dài. Ta lén lút bĩu môi.
“Bản cung tất cả đều vì cho con! Con, các ngươi, tùy con !”
8.
Xem , cần quỳ đến tận trưa .
Ta vui vẻ dậy.
lên nổi.
Chân hình như còn là của nữa.
Hoàng đế nhỏ kéo một cái, kéo nổi.
Hắn dồn sức mới đỡ lên.
chân mất cảm giác, cả ngã thẳng .
Hắn bối rối biết đỡ thế nào, gấp đến mức trán lấm tấm mồ hôi.
Ta nhân lúc đầu, Ninh Thái phi đắc thắng.
Nhìn thấy sắc mặt nàng tối sầm , trong lòng càng thêm vui vẻ.
Hóa cuộc sống trong thâm cung đấu đá là như ?
Thật là…
Nhàm chán quá.
9.
“Hôm nay là ngày gì đây, đồng hành cùng thiên tử kiệu loan.”
Ta tựa hoàng đế nhỏ, lẩm bẩm.
Hắn nắm lấy tay , nắm mãi đến tận Càn Thanh cung.
Lòng bàn tay là mồ hôi.
Ta nghiêng dựa mép giường.
Long sàng vàng rực, màn trướng vàng rực.
Còn hoàng đế nhỏ trong long bào vàng rực, đang nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối cho .
“Đây là chuyện bao nhiêu nữ nhân tha thiết mong cầu.”
Hắn đối diện ánh mắt trêu chọc của , lo lắng biến thành vài phần tức giận.
“Trẫm rõ ràng đã dặn , mẫu phi triệu ngươi, ngươi cứ chờ trẫm hạ triều hãy đến.”
“Vi thần cũng , nhưng lấy lý do gì đây? Nói chân đau ?”
Ta đẩy tay : “Hoàng thượng thân là thiên tử, xin đừng khiến vi thần mang tội.”
Lại bắt đầu trừng mắt , khóe mắt còn dần đỏ lên.
Ta âm thầm thở dài. Không , thể nuông chiều đứa nhỏ .
Ta ôm lấy chăn, xoay sang hướng khác, nữa.
“Thật … cũng .”
Giọng cũng mang theo uất ức, thể thật sự mặc kệ.
—
“Cái gì cũng ?”
“Cố khanh, ngươi gả cho trẫm cưới trẫm, đều .”
10.
Đứa nhỏ , tuổi còn nhỏ, nhưng bản lĩnh trêu chọc nhỏ chút nào.
Chỉ một câu , đã khiến lòng xao động.
Ta xoay , đối diện ánh mắt chằm chằm của hoàng đế nhỏ.
Rõ ràng gò má đã đỏ bừng, nhưng vẫn cố làm vẻ tôn nghiêm cao quý.
“Vậy vi thần, bây giờ sẽ cưới bệ hạ .”
Màn trướng màu vàng nhạt buông xuống.
Đôi môi đỏ tươi của hoàng đế nhỏ nhẹ nhàng đặt lên má .
“Cố khanh, chỗ đau ?” Đầu ngón tay lạnh chạm má .
“Đau chứ, chén trà của Thái phi vẫn còn nóng hổi.”
Ta ôm chặt hơn: “Bệ hạ bồi thường cho vi thần thật đấy!”
“Vậy chỗ thì ? Cố khanh, còn đau ?” Ngón tay lướt qua đầu gối , nơi sưng tấy lên một ngày quỳ dài.
“Không đau. Vi thần bước khỏi Đại Lý Tự , thì đau nữa.”
“Những vết thì ?” Tay hoàng đế nhỏ run, vuốt nhẹ lên lồng ngực đầy vết roi của , “Những vết thương vẫn lành.”
“Hoàng thượng.” Ta giữ tay , nhếch môi : “Một trăm trong phủ hầu của , vết roi thân thể còn nhiều hơn , bọn họ đợi đến lúc vết thương khép miệng.”
Thiếu niên trong lòng ngẩng đầu , đôi mắt hoa đào đa tình ngập đầy bi thương.
“Cố khanh, ngươi hận trẫm ?”
“Hận.”