Cố Tướng Và Tiểu Hoàng Thượng - Chương 7
Tiểu An Tử cũng lườm : “Ôi chao, lo cái ! Cứ cho là đắt mấy nữa, chẳng vị cũng sẽ mua cho ? Người mà thực sự dọn đến cạnh hoàng thành, vị còn thể đập cả bức tường thành , xây một vòng tường khác bao quanh chứ!”
“Có đến mức đó ?” Ta bật tức giận.
“Người tự xem! Vốn dĩ vị đã khó khăn mới để rời , mà cứ mãi loanh quanh gần hoàng thành, đang chọc giận ?”
“Ta loanh quanh gần hoàng thành ư…” Ta nhấm nháp câu , ha, ai chứ?
“Công tử Tiêu, và vị đều là những đỉnh cao, hiểu hai nghĩ gì.” Tiểu An Tử chợt nghiêm túc: “ biết, hai chắc chắn hiểu rõ lòng .”
“Nếu thực sự cho rằng vị đáng, năm đó đã vì ngài mà hy sinh tất cả.”
“Nếu vị thực sự đặt trong lòng, thì đã đích thân tội kỷ chiếu, giải oan cho những kẻ liên lụy trong vụ án thông địch năm , còn hao tâm tổn trí giúp khôi phục thanh danh.”
“Khi rời , rằng ‘từ nay quân thần gặp ’, thậm chí còn cho ngài tiễn biệt.”
“Vậy mà vị lấy niên hiệu ‘Vĩnh An’, chỉ để câu từ biệt của thể lọt tai.”
Ta cũng ngờ thực sự thể nhịn nhiều năm như , tìm .
Ta sờ sờ mũi: “Ngươi , còn tưởng ‘Vĩnh An’ là đặt theo tên ngươi đấy.”
“Người còn nữa, tên cũng là do mà !”
“? Ta đứa con trai như ngươi ?”
Tiểu An Tử trợn trắng mắt, còn sợ trợn đến trở :
“Năm đó sắp xếp cho hầu hạ ngài, tiên đã đổi tên , bảo gọi là ‘An’, còn bắt đến Đại Tướng Quốc Tự tụng kinh niệm Phật suốt một tháng trời!”
“Ôi chao, chẳng là đặt bên cạnh một lá bùa bình an đã khai quang ?”
“Khi cũng thấy đó chút điên , ai ngờ ngài thật sự dạo một vòng quỷ môn quan.”
“Ở trong cung lúc đó nào dám , ngài tỉnh suốt nửa tháng trời, chúng đều sợ sẽ ngài một bước.”
“Cho dù , nếu ngài , chắc chắn cũng thể sống nổi.”
“Hơn nữa rõ ràng là Cao Nhạc đâm ngài, nhưng cứ khăng khăng rằng ngài tự sống nữa, ngài xem, là ngài làm cho điên ?”
Ta vỗ một cái lên đầu Tiểu An Tử: “Hắn điên cũng là chuyện ngươi thể ?”
“Ôi dào, cũng chỉ dám mặt ngài thôi.”
“Trước mặt càng , chỉ mới thể !”
Năm , làm thần, làm quân.
Lời chỉ nửa câu, cũng chỉ thể tin một nửa.
Vì thù hận, vì quyền thế, tính toán hết lần đến lần khác.
Về , thù cũng đã báo, quyền cũng đã tranh, chỉ thấy vô vị và nực .
Giờ đây danh họ, trời đất bao la tùy phiêu bạt, mới dám thốt cái tên chôn giấu tận đáy lòng — “Vĩnh An”.
Ta đến cửa tiệm thoại bản thì chưởng quầy Môi lão bản kéo .
“Tiêu công tử, hàng mà ngài bảo tìm đã đến !” Đôi mắt Môi lão bản sáng rực, lập tức hiểu .
“Tiểu An Tử, !” Ta hất cằm về phía trạm dịch gần đó.
“Sao biến thành một nữa ?! Có gì khác chứ?” Tiểu An Tử mặt nhăn mày nhó.
“Chậc, cũng chẳng khác gì, bây giờ ai còn nhận nữa! Ngươi cứ xem thư đã đến , nếu thì hỏi thử xem vì còn gửi, chậm trễ chuyện gì ?”
Nhìn thấy Tiểu An Tử nhíu mày định than vãn, lập tức vẻ nghiêm mặt .
Tiểu An Tử , liền cùng Môi lão bản chui trong tiệm.
Môi lão bản như dâng báu vật, bưng mấy quyển sách bìa đóng dây nhỏ, bìa đơn giản, đóng mấy chỉnh tề, liền biết là hàng lậu của các xưởng tư nhân.
Môi lão bản dựng thẳng lưng, cảnh giác liếc ngoài, đó cúi thấp , giới thiệu với :
“Tiêu công tử, tranh bản mà ngài thật sự tìm , đây đều là diệu thư truyền ngoài đó nha!”
Ta cầm lên lật thử, ừm, đúng là diệu.
Nhân vật trong tranh sống động như thật, từng đường nét khắc họa tinh tế, một mắt phượng hàm xuân, một tư bừng bừng.
Chỉ điều—
“Môi lão bản, đúng lắm, tất cả đều là Hầu gia ở bên ?”
“Ôi dào, Tiêu công tử ơi, vẽ cấm thư cũng mất đầu ! Dù ai ai cũng biết Cố Hầu gia cao lớn uy vũ, nhưng ai dám vẽ ở chứ!”
Điều đồng tình, Hầu gia cao lớn uy vũ, về tình về lý, nghĩ thế nào cũng ở .
“ mà dù cao lớn uy vũ cũng thể làm gì , Cố Hầu gia đối với si tình một mảnh, đồn Thái phi còn cố ý thưởng cho thuốc tránh thai, biết …”
“Biết chắc! Chính là vì si tình, càng suy nghĩ cho hạnh phúc của bệ hạ!”
Môi lão bản thấy cố chấp kỳ quái, đành nhún vai: “Dù cũng ai dám vẽ.”
“Hừ, … bản công tử, tự tay vẽ một bức cho ngươi, để ngươi biết thế nào mới là diệu thực sự!”
Môi lão bản thấy đầy xa, mắt càng sáng rực: “Vậy thì đành đợi đại tác của công tử thôi! Không chừng tại hạ còn thể góp ý đôi chút về kỹ thuật.”
Hai chúng càng cúi thấp hơn.
“Ta thấy vị trí hợp lý lắm…”
“Chỗ nên khắc họa chi tiết hơn một chút…”
“Tiêu công tử? Tiêu công tử!” Tiểu An Tử .
Ta ngẩng đầu , tay vẫn cầm thư.
Tiểu An Tử ấp a ấp úng: “Công tử, thực sự thư, hơn nữa…”
“Hơn nữa cái gì?” Chỉ là hôm nay ngày mai nhận thư thôi, gì mà ‘hơn nữa’ chứ?
“Hơn nữa ở trạm dịch , về cũng sẽ nữa, bên bảo… gửi thư nữa.” Tiểu An Tử nhỏ giọng cẩn thận .
Không gửi nữa?
Hừ!
Tốt lắm, Cảnh Thiệu!
Mới ba năm thôi mà!
Còn vẽ tranh gì nữa!
Ta hất sách, xoay bước thẳng ngoài.
Môi lão bản còn ở phía gọi với: “Tiêu công tử, đợi đại tác của ngài đó!”
“Không nữa!” Ta hận hận đáp, đầu cũng ngoảnh .
Thật là, nên !
Tại chạy về kinh thành chứ!
Trên đường , Tiểu An Tử dám thở mạnh, chỉ biết chạy theo sát .
Cái gì mà bùa bình an chứ, cần nữa!
Ta tính toán trở về liền đuổi Tiểu An Tử , trời cao đất rộng, cứ việc tiêu dao.
Không , bằng gom chút nhân mã tạo phản , luôn sợ phản ?
Vừa đến cửa phủ, liền cảm thấy gì đó đúng.
Trước cửa mới quét dọn.
Đây là… xóa sạch dấu vết gì ?
Lúc , Tiểu An Tử chỉ khép hờ cửa, nghĩ trong nhà cũng gì, nên cứ thế rời .
giờ , đại môn đóng chặt, dáng vẻ lúc rời .
Ta cửa, Tiểu An Tử thở hổn hển chạy đến.
“Công tử, ?”
Ta nghiêng đầu Tiểu An Tử, vẻ khác lạ mặt lọt hết mắt .
Hừ, ba năm .
Cũng đủ lâu .
Ta đẩy cửa bước , trong sân một .
Từng dải lụa đỏ cũng thể che phong hoa của .
Hắn khoanh tay đó, phong thái như ngọc thụ, long chương phượng tư.
Nghe thấy tiếng cửa mở, cứng , kẻ còn cao cao tại thượng, giờ phút hóa thành một thiếu niên luống cuống bối rối.
Tấm khăn voan đỏ đậm, phất phơ che khuất dung nhan…
Bàn tay trắng muốt như ngọc vội vàng buông lỏng, yếu ớt rủ xuống bên hông, bất giác nắm chặt lấy vạt áo.
Ta khóe mắt cong lên, nụ lan tràn, trong mắt chỉ phản chiếu hình bóng trong bộ hồng bào rực rỡ.
Trên bộ cẩm bào viền đen, đường thêu kim tuyến ẩn hiện hình rồng phức tạp, đai ngọc viền chỉ vàng nơi thắt lưng càng tôn lên sự cao quý và lãnh đạm của y.
điều khiến lòng xao động nhất là tấm khăn voan đỏ thêu rồng phượng sum vầy.
Làn gió nhẹ thoảng qua, khăn cũng khẽ run.
Gió nhẹ nhàng vén lên một góc khăn, tinh nghịch buông xuống, cố tình để thấy gương mặt trắng mịn như sứ và đôi mày cong như vẽ .
Ta bước đến mặt y, định nắm lấy bàn tay đang siết chặt đến trắng bệch , thì đã mấy cung nhân túm lấy kéo trong điện.
Một bộ cẩm bào viền đen giống hệt, kim tuyến thêu hình mãng long bốn trảo,
Đai ngọc viền kim tuyến, kích cỡ vặn với dáng .
Cảnh Thiệu của , nhất định đã lén trộm ở đó!
Có lẽ là tại lầu rượu, đợi ngang qua con phố gần đó, chỉ để vì một lần gặp mà bỏ phí cả ngày.
Hoặc cũng thể là trong góc khuất , thấy ánh mắt quét qua liền vội vã đầu, âm thầm hối hận vì để thấy.
Ta thầm vui sướng, ba năm qua, chẳng chỉ một nhớ thương mong mỏi.
Cung nhân đội lên đầu chiếc ngọc quan, bóng trong gương đồng.
Ba năm trời đất bao la, trong mắt cuối cùng cũng còn toan tính.
Chuyện quá khứ, cứ để nó lùi quá khứ thôi.
Trong viện, núi đá thanh nhã, nước chảy róc rách.
Người nọ vận hỉ phục giữa non nước, tựa như đã đợi trong mộng suốt một đời, cũng tựa như đã tìm kiếm suốt cả kiếp .
Ta nhanh chóng bước đến bên cạnh , nắm lấy bàn tay của .
siết chặt hơn.
“Giờ lành đã đến!”
“Nhất bái thiên!”
Chim trời lướt ngang qua, trời cao như đáp .
“Nhị bái địa!”
Đất im lặng, ngầm đồng ý cho sự điên rồ của chúng .
“Phu thê giao bái!”
Ta nắm lấy tay , cũng đỡ lấy , chúng cách một tấm khăn đỏ, đầu chạm .
“Thiệu nhi.”
“Viễn Tiêu.”
“Lễ thành!”
Nến đỏ cháy sáng, ánh sáng nhu hòa.
Ta vén khăn voan đỏ, cuối cùng cũng thấy gương mặt khiến ngày đêm mong nhớ.
Làn da trắng như sứ phủ một tầng đỏ ửng hổ, khóe môi và đuôi mày đều là ý kìm , nhẹ giọng gọi : “Viễn Tiêu.”
Ta đưa ngón tay lướt qua khóe mắt , kìm con tim đang rung động, cúi xuống hôn nhẹ lên môi .
Cái lưỡi mềm mại của y vội vàng lách miệng , dây dưa quấn quýt, triền miên đến mức khiến lòng rối như tơ vò, hôn càng thêm nóng bỏng, càng thêm cuồng nhiệt.
“Khụ! Hai vị tân nhân, chẳng bằng hết uống chén rượu giao bôi, lão nô cũng quấy rầy hai vị cùng hưởng đêm tân hôn nữa.” Cung nhân bên cạnh lúng túng lên tiếng.
Ta buông Cảnh Thiệu , thở hổn hển.
Cảnh Thiệu cũng thở dồn dập, hai tay ôm chặt lấy eo , khẽ run.
Cung nhân dâng lên hai chén rượu nối liền bằng dải lụa màu. Ta và Cảnh Thiệu mỗi cầm lấy một chén.
“Viễn Tiêu, hôm nay và kết làm phu thê, vui ?”
“Vui.”
“Viễn Tiêu, từ nay phu thê chúng là một thể, cùng chia sẻ vui buồn, ngươi nguyện ?”
“Nguyện.”
“Viễn Tiêu, từ nay sẽ còn buồn, chỉ cho ngươi niềm vui, ?”
“Được.”
“Viễn Tiêu, ngươi từng ‘quân thần gặp mặt’, nhưng giờ và ngươi đã là phu thê, thì ngày ngày gặp , lúc nào cũng bên .”
“Vi phu, tất cả theo ngươi.”
Chén đổi tay, rượu giao bôi.
Buông rèm.
Không ngờ rằng, kiếp vẫn còn một đêm xuân như .
Thiều nhi, thực cưới gả đều .
Chỉ cần là .
——— 【Toàn văn 】———