Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu - Chương 5
21
Tôi cố kìm nước mắt, tối đó liền dọn sang ở cùng Trì Liên.
Trì Xuyên mấy lần đến gõ cửa tìm .
Tôi do dự quát thẳng:
“Cút.”
Đồ đàn ông cặn bã, ăn trong bát còn trong nồi, nghĩ trai lắm chắc?
Trì Liên Trì Xuyên.
Cuối cùng thấy thật sự đuổi , cô rón rén tiến gần hỏi:
“Cô… cãi với ?”
Tôi hít mũi một cái, nhấn mạnh:
“Tôi ly hôn với .”
Trì Liên đơ mặt, ngập ngừng:
“Sao đang yên đang lành đòi ly hôn?”
Tôi đem bộ sự việc kể , còn dặn cô nhắc Thanh Vân, đừng để cái tên đàn ông khốn nạn đó lừa.
Nói xong, vật xuống ngủ luôn.
Tôi giữ sức để ngày mai còn tìm luật sư đơn ly hôn.
Nửa đêm, Trì Liên ngủ mà gõ phím lạch cạch suốt, may mà đeo bịt tai và che mắt nên ảnh hưởng.
Sáng hôm , hẹn xong với luật sư, chuẩn ngoài.
Trì Liên ba lần bốn lượt ngăn cản .
Thấy giờ hẹn sắp đến, càng sốt ruột.
Cô dứt khoát chắn ngang mặt , giọng thăm dò:
“Cô thật sự quyết định ly hôn ? Không còn đường đầu ?”
Tôi :
“Anh ăn trong bát còn trong nồi, ly hôn thì chờ ngày đuổi khỏi nhà chắc?”
Vẻ mặt Trì Liên càng thêm khó xử.
Cô do dự:
“Có… khi nào chỉ là hiểu lầm ?”
Mấy trong tộc Bạch Hổ bắt đầu thò đầu hóng chuyện, nhao nhao chen :
“ đúng , chắc chắn là hiểu lầm .”
“Tộc trưởng đánh chết cũng đuổi cô khỏi nhà .”
“Chị dâu , cô đợi chút , đợi Tiểu Xuyên về, nó giải thích đã.”
Vừa dứt lời, Trì Xuyên đã trở về.
Trong tay còn lôi theo một .
Ngoại trừ gương mặt còn lành lặn, những chỗ khác của đều tím xanh một mảng.
Lông mày Trì Xuyên giật liên tục, vết trầy nơi thái dương vẫn còn rỉ máu, càng khiến toát lên vẻ lạnh lùng đáng sợ.
Người lôi về – , là “con rắn” – chính là Thanh Vũ.
Tôi còn đang thắc mắc đánh với Thanh Vũ, còn kéo về tận nhà.
Trì Xuyên sải bước tiến gần, cúi đầu .
Thân hình cao lớn của chắn mặt , áp lực đến nghẹt thở.
Thế nhưng giây kế tiếp, đôi mắt đỏ hoe.
Anh hỏi:
“Lâm Khê, em thật sự vì con rắn thối tha mà ly hôn với ?”
Anh vò tóc, vẻ mặt buồn bực bối rối:
“Rốt cuộc thua ở điểm nào?
“Ngoài gương mặt coi một chút, chẳng gì hơn cả.”
“Dáng cũng bằng, chiều cao cũng thua.
“Hơn nữa em còn là cuồng Furry, nguyên hình của lông mềm mượt.
“Tại chọn mà chọn ?”
…
Khoan đã.
Hình như… đang hiểu lầm gì đó?
Tôi đã bao giờ thể hiện là thích Thanh Vũ chứ?
Tôi há miệng định giải thích, thì Trì Xuyên đã cắt ngang lời .
Anh nhắm mắt , giống như đang đưa quyết định khó khăn nào đó.
Từng chữ, từng câu, như rút từ xương tủy:
“Chỉ cần em ly hôn với …
“Anh… thể mắt nhắm mắt mở…
“Chỉ cần em tối nào cũng về nhà là .”
22
Tôi Thanh Vũ đang lôi theo, cả choáng váng.
Chuyện là cái gì thế?
Tôi :
“Tôi thích , mà với cũng thân.”
Trì Xuyên trầm mặc vài giây, đó rút một xấp ảnh từ trong .
Những tấm ảnh rõ ràng đã cố tình chọn góc chụp, mập mờ đến mức vài tấm như đang… hôn Thanh Vũ.
“Người khác gửi cho .”
Tôi nhức đầu:
“Ai rảnh chụp mấy tấm ảnh nhảm ?
“Hôm đó chỉ ăn một bữa với , bàn về chuyện hỗ trợ xây dựng quỹ bảo trợ động vật thôi mà.”
Nói chỉ mấy Bạch Hổ gần đó:
“Không tin hỏi họ, ai cũng biết chuyện cả.”
Trì Xuyên lập tức thả Thanh Vũ – lúc gần như đã hôn mê – xuống đất.
Ném xa tám trượng, còn cố ý chắn tầm mắt , sợ liếc thêm một cái.
Anh vẫn ấm ức:
“Thế mà hôm đó em còn trai.”
Tôi càng thấy vô lý:
“Không hỏi Thanh Vân ?”
Vừa đến đây, lập tức bùng nổ.
Tay còn nhanh hơn cả miệng.
Lúc ý thức thì đã tát Trì Xuyên một cái, còn mắng luôn:
“Đồ đàn ông cặn bã, ăn trong bát còn trong nồi.”
“Còn dám vu oan ngoại tình.”
Nói đến đây, mũi bắt đầu cay xè, .
Tôi vốn là thiếu cảm giác an .
Trì Xuyên xuất hiện trong cuộc đời quá bất ngờ, còn dịu dàng với từng chút một.
Ban đầu thích chỉ vì ngoại hình, nhưng khi kết hôn, thật lòng rung động.
Anh quá hảo, còn thì chẳng gì nổi bật.
Khoảng cách địa vị khiến luôn tự ti.
Trì Xuyên cứng nhắc như một khúc gỗ, lúc đó hỏi “con Xà Xanh thế nào”, nhắc tên, cứ tưởng đến Thanh Vân.
Thanh Vân đúng là ưu tú thật — xinh , giàu , tính tình cũng dễ chịu, dù kỵ Trì Liên.
Nghĩ tới đó, hàng rào phòng trong lòng liền sụp đổ.
Phản ứng đầu tiên chính là: Trì Xuyên chán .
Anh ăn sạch bỏ, ngoại tình.
Ai mà ngờ… là hiểu lầm.
23
Tôi tát Trì Xuyên xong, xung quanh liền vang lên tiếng hít khí lạnh.
Trì Xuyên chẳng những giận, mà còn nắm tay , liên tục truy hỏi:
“Vậy là em thích Thanh Vũ?”
“Vậy hôm em dọn sang ngủ với Trì Liên, vì chán , tiếp xúc với ?”
“Là vì em hiểu nhầm ý , tưởng hỏi khác nên mới giận đúng ?”
Anh hỏi càng nhiều, càng cảm thấy … ngu dã man.
Tức quá, định rút tay .
Trì Xuyên đột nhiên kéo lòng.
Tiếng tim đập mạnh mẽ vang trong tai , như nổ tung.
Anh chắc nịch:
“Em để tâm đến .”
Lúc đó gần như bộ dị nhân Bạch Hổ đều mặt trong đại sảnh.
Trì Xuyên giữa bàn dân thiên hạ, suýt nữa làm chết ngượng.
Tôi làm bộ lơ .
Anh khẽ, giọng trầm trầm, xoay một cái khiến hoa mắt, bế bổng trở về phòng.
Khóa cửa — thao tác liền mạch.
Trì Xuyên hôn lên khóe mắt, mi tâm , dọc theo từng đường nét…
“Đẹp quá… Anh thích em lắm.”
“Ừm… thích nhất là em, mãi mãi chỉ thích em.”
“Đừng nghi ngờ bản thân, trong mắt , em là tuyệt vời nhất.”
Cuối cùng mệt đến .
24
Trong giấc mơ, vươn tay chạm một đốm sáng nhỏ bé.
Đốm sáng nhanh chóng lan rộng, ánh sáng dịu dàng và rực rỡ nuốt trọn lấy .
Tôi… bước thế giới nội tâm của Trì Xuyên.
Từng mảnh ký ức vụn vỡ của lần lượt lướt qua mắt .
Thì , cuộc gặp gỡ giữa và … đã bắt đầu từ lâu đây.
Trong ký ức của Trì Xuyên, lần đầu tiên chúng gặp là khi còn học cấp ba.
Khi , bất chấp lời can ngăn của tộc Bạch Hổ, một xông bí cảnh cấp cao, cuối cùng trọng thương về.
Tu vi gần như phế , chỉ thể duy trì hình thái thời thơ ấu.
Anh mất phương hướng, lang thang giữa phố xá, chẳng biết đường trở về.
Và … đã gặp .
Tôi thấy thương nặng, dáng vẻ nhỏ bé đáng thương khiến đành lòng.
Tôi cắn răng lấy bộ tiền mừng tuổi, đưa đến một phòng khám thú y.
May mà chủ tiệm là , thấy là học sinh, đang giúp đỡ động vật hoang, nên miễn phần lớn chi phí điều trị.
Vết thương của Trì Xuyên dần lành, nhưng tu vi vẫn khôi phục , nên vẫn giữ nguyên hình dạng mèo trắng nhỏ.
Lúc , bà nội dị ứng với lông mèo, thể mang về nhà.
Nên mỗi ngày lén ngoài mang thức ăn cho .
Anh đã đuổi sạch đám mèo hoang xung quanh, còn tưởng xa lánh vì là mèo trắng, thế nên càng chăm sóc kỹ hơn.
Sau đó, của tộc Bạch Hổ tìm và đưa trở về.
Tôi từng tìm mấy lần, nhưng thấy, nên đành từ bỏ.
thật … vẫn luôn lặng lẽ xuất hiện bên cạnh .
Hồi lớp 12, tan học tối muộn, băng qua một con hẻm để về nhà.
Con hẻm tối, kẻ từng rình rập nữ sinh.
Tôi cứ tưởng từng gặp tình huống đó.
thật … đã một lần.
Và chính Trì Xuyên đã âm thầm bảo vệ , giải quyết mọi chuyện trong im lặng.
Sau , khi nghiệp đại học, bước công việc mệt mỏi.
Ngày nào cũng sếp vắt kiệt sức, làm việc kiểu 007, áp lực khiến chỉ biết lên mạng than thở.
Tôi đăng những dòng trạng thái đầy chán nản và kỳ quặc.
Luôn một bạn mạng âm thầm lắng , an ủi , còn gửi quà nhỏ cho chỉ để vui.
Người … cũng chính là Trì Xuyên.
Tôi áy náy vì nhận quà, nên nhiều lần tặng thứ gì đó, nhưng chịu cho địa chỉ.
Lúc đó mấy vụ “giăng bẫy lừa đảo”, là kẻ sẽ ban đầu cho quà để lấy lòng, đó mới lừa tiền.
Trì Xuyên thì cứ một mực cho mà chẳng nhận gì, sợ là kiểu đó, lỡ mai mốt vay tiền thì nỡ từ chối…
Thế là… cắt đứt liên lạc.
… Tôi đúng là ngu mà.
Trong những mảnh ký ức , còn cảm nhận cảm xúc của Trì Xuyên – hối hận đến mức đập đầu.
Sau đó, khi tin mẹ đang cố tìm xem mắt cho , chịu nổi nữa.
Anh vứt bỏ cả tự trọng, tìm đủ mọi mối quan hệ, chỉ để thể kết nối với gia đình .
Anh biết gu là gì.
Nên khi lần đầu chính thức gặp mặt, cố ý xắn tay áo, để lộ cánh tay rắn chắc.
Cố tình đeo kính gọng vàng, tạo cảm giác cấm dục lạnh lùng.
Vì đến bên , đã dùng hết mọi chiêu thể nghĩ .
25
Thì , tình cảm của dành cho … nhiều hơn tưởng nhiều.
Tuy chơi chiêu ‘câu thả’, nhưng…
Chỉ cần chịu bỏ công vì , như thế là đủ .
Còn , cũng thật lòng thích .
-HẾT-