Kết hôn vào ngày Cá tháng Tư - Chương 1
1
“Anh thật sự tổ chức đám cưới ngày 1/4 ?”
Tôi tin nổi, hỏi lần nữa.
“Gia Gia, đã nhờ xem , hôm đó là ngày để cưới hỏi.”
“Hơn nữa, đơn vị cũng luôn nhấn mạnh chuyện nên tổ chức lễ hội phương Tây. Chẳng em cũng từng nên giữ gìn văn hoá dân tộc ?”
“Nói thì , nhưng vẫn thể chọn ngày khác mà.”
Cưới ngày Cá tháng Tư, kỳ quặc quá, thật sự thể chấp nhận nổi.
“Gần đây bên cơ hội thăng chức, cũng thể hiện lập trường rõ ràng với lãnh đạo.”
“Em sẽ kéo chân đấy chứ? Với , chẳng em vẫn luôn chúng lòng tự tôn dân tộc ? Giờ sính ngoại ?”
Tôi còn kịp từ chối thì đã tranh thủ xuống nước.
“Gia Gia, biết là làm sẽ khiến em thấy thiệt, nhưng tất cả cũng chỉ vì tương lai của chúng thôi.”
Hắn với gương mặt giống hệt Bành Vu Yến, ánh mắt cầu xin khiến mềm lòng.
Không còn cách nào khác, hồi đầu cũng mê mẩn bởi cái mặt .
Tôi nuốt nước bọt.
“Để em suy nghĩ đã.”
Tôi tạm lùi một bước, dù hai vẫn còn sống với , giờ mà gây gổ căng thẳng thì cũng chẳng ho gì.
Tôi định tìm dịp thích hợp để khuyên đổi ngày.
Tối hôm đó, khát nước nên dậy uống nước, vô tình thấy đang thì thầm với mẹ.
“Sao chọn hôm đó làm ngày cưới?”
“Con Trân Trân biết con lấy vợ đau lòng, chọn ngày đó, cô sẽ dễ chấp nhận hơn.”
“Đây là điều duy nhất con thể làm cho cô .”
Mẹ an ủi: “Tội con quá, nếu nhà mà gia thế như nhà Hứa Gia thì con đã đỡ khổ .”
Khổ cái gì chứ?
Tôi còn than khổ mà đã thấy thiệt thòi .
Thương khác đến thế, còn cưới làm gì?
Tôi còn đang nổi điên thì mẹ hỏi tiếp: “ liệu Hứa Gia đồng ý ? Đừng để con bé nổi giận, hỏng chuyện, mất luôn cả của hồi môn.”
Giọng đầy tự tin: “Không , đến lúc đó cứ gửi thiệp mời , ngày cưới đã định , da mặt nó mỏng, chắc chắn sẽ gật đầu.”
Sau đó, hạ giọng thì thầm: “Cưới xong , nhà cô chẳng cũng là của ?”
“ con cẩn thận đấy. Bụng nó mãi động tĩnh gì? Không con đã chọc thủng bao cao su ?”
“Gấp gì chứ? Mẹ tin con trai ? Mấy ai mà phá?”
“Mấy hôm cô còn bảo là vẫn kinh, chắc ăn . Đợi bụng nó to lên thì bảo nó ở nhà trông con, để thằng em con qua thay nó làm.”
“Lúc đó cho thằng họ con công ty làm quản lý. Mẹ chẳng lo nó lấy nổi vợ ? Con định giới thiệu em họ của Gia Gia cho nó.”
Tôi tức đến mức cả run lên.
Em họ mới học năm nhất đại học, còn họ thì đã hơn 30 tuổi, còn hói đầu nữa chứ.
Không lạ gì lúc mới yêu, giả bộ làm bạn trai mẫu mực, hoá tất cả đều mục đích.
Không , chỉ huỷ hôn thì quá dễ dàng cho bọn họ .
Tôi nuốt nổi cục tức .
Tôi cố tình ho một tiếng: “Hai đang gì đó?”
2
Hai giật bắn .
Bà lộ vẻ chột thấy rõ, còn thì lập tức lấy bình tĩnh, toe toét bước tới.
“Gia Gia, em dậy ? Gặp ác mộng ?”
“ , mơ thấy ăn sạch nhà em, sợ chết khiếp.”
Mặt tái mét, nhưng nhanh bình thường trở .
“Có ở đây , em yên tâm, ai dám làm .”
Mặt dày còn hơn tường thành.
Hắn tiến định đỡ về giường ngủ, giơ tay tát thẳng mặt một cái.
Năm dấu tay đỏ chót in hằn lên khuôn mặt trắng trẻo đó.
Bà giận dữ lao đến định xông .
Tôi liền vung tay tát thêm một cái, bà loạng choạng suýt ngã.
Không đợi nổi cơn, lập tức làm nũng: “Chồng ơi, trời ấm mà muỗi đã xuất hiện nhỉ?”
“Ôi trời ạ, đau ? Để vợ xoa xoa cho.”
Tôi vuốt nhẹ khuôn mặt giống Bành Vu Yến của , trong lòng âm thầm xin Bành Vu Yến thật sự.
Hắn gọi một tiếng “chồng” dịu dàng, chân liền nhũn , quên luôn việc nổi giận, vội vàng đỡ về phòng.
Vừa lên giường, lập tức tung cú đá.
Hắn ngã phịch xuống đất, mông đập mạnh xuống sàn.
“Ơ xin yêu nhé, em chợt nhớ nhà em phong tục, mấy tháng cưới ngủ chung .”
“Không thì hôn nhân sẽ thuận lợi, nên chồng chịu thiệt một chút .”
Mặt đỏ bừng vì tức, tưởng như sắp phát điên, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, vỗ mông dậy an ủi :
“Không , vì Gia Gia thì gọi là thiệt.”
là nhịn giỏi như nhẫn giả.
Không trách ngày xoay như chong chóng, còn tưởng đấy là điềm đạm trưởng thành.
Tôi đợi rời mới gọi điện cho bố mẹ, hủy cưới.
Bố mẹ liền khuyên cân nhắc cho kỹ.
“Sống với tránh khỏi mâu thuẫn. Thằng Quách Dương thương con, biết lời, con nên nghĩ cho kỹ.”
Tôi kể hết mọi chuyện , thiếu một chữ.
Bố trầm ngâm một lúc đáp: “Bố mẹ ủng hộ con.”
“Họ hàng để bố mẹ giải thích, con đừng áp lực. Lúc đó con cứ ngoài chơi một thời gian, mọi chuyện bên để bố mẹ lo.”
3
Hôm còn kịp ngủ dậy, Quách Dương đã mang bữa sáng đến.
“Con mèo lười của , ngủ nướng thế, chắc đói đúng ? Ăn chút gì đã.”
Giọng sến tới mức khiến nôn, xuống thì là một bát canh gà.
Mỡ nổi lềnh phềnh, mùi tanh xộc lên.
Tôi buồn nôn, lập tức chạy nhà vệ sinh nôn khan.
Ngoài cửa, giọng vang lên đầy mừng rỡ: “Gia Gia, em thế? Em đúng ?”
Tôi bỗng nhớ những gì thấy đêm qua, tim như chìm xuống.
Mặt lạnh tanh, mở cửa hỏi : “Chúng mỗi lần chẳng đều dùng biện pháp ?”
“Anh thấy bảo vẫn khả năng ngoài ý mà. Gia Gia, em yên tâm, sẽ đối xử thật với mẹ con em.”
“Chuyện cưới xin gần đây em cần lo, cứ để lo hết. Em chỉ cần làm một cô dâu xinh thôi.”
Nếu những lời tối qua, lẽ đã cảm động thật .
Đáng tiếc…
Tôi nôn là vì sắp tới kỳ kinh nguyệt, mỗi kỳ đều như .
Thế mà từng để tâm.
“Gia Gia thai , thế thì mẹ với bố con dọn qua ở chung cho tiện chăm sóc con bé.”
Mẹ với bằng giọng điệu hiển nhiên như chuyện đương nhiên.
đây là nhà của .
Nghĩ kỹ , giờ bọn họ cũng tự tiện quyết định thay .
Chẳng qua đây để tâm.
“Không tiện ạ, đây là nhà của con.”
Tôi xong, mặt bà cứng đờ, rõ ràng định nổi cơn.
Quách Dương vội vàng hòa giải: “Sắp cưới đến nơi mà em còn kiểu con nít thế. Mẹ cũng chỉ lo cho em thôi.”
“Nếu em thích thì thôi, mẹ sẽ đến nữa, em đừng giận mà ảnh hưởng sức khỏe.”
Tôi đang định hề thai, thì đúng lúc đó điện thoại khách hàng gọi đến.
Tôi đành tạm gác để xử lý công việc.
Khi về nhà, bước phòng khách đã thấy đầy — là bố chồng tương lai dẫn theo bảy tám họ hàng.
Đàn ông hút thuốc, đàn bà bóc hạt dưa.
Phòng khách nhà biến thành một mớ hỗn độn.
4
Căn nhà là dùng số tiền kiếm đầu tiên để mua, ý nghĩa đặc biệt.
Giờ cả đám nhà làm loạn lên như , tức đến mức nổ tung.
Khói thuốc đặc quánh trong phòng khiến ho sặc sụa.
Quách Dương thấy, biết về , thấy sắc mặt khó coi liền vội kéo ban công.
“Quách Dương, chuyện là ?”
“Bố em thai, vui quá nên đến thăm em.”
“Thăm ? Quách Dương, quan tâm gì, mau bảo họ rời .”
“Bố ruột còn bao giờ hút thuốc trong nhà đấy.”
“Bố cũng chỉ lo cho em thôi, ý mà.”
“Để họ chuyện xong lần , lần sẽ bảo ông đừng đến nữa.”
Vừa , chu môi định hôn .
Tôi lập tức đầu , ghét đến mức buồn nôn.
Không hiểu đây mù kiểu gì mà còn thấy làm là đáng yêu.
“Hừ, Quách Dương, hoặc là , hoặc là .”
Thấy thật sự nổi giận, mắt tối sầm , nhưng ngoài mặt vẫn cợt.
“Anh , .”
Lúc rời , bắt gặp ánh mắt lạnh lùng như dao của .
khi phát hiện đang thì lập tức toe toét.
là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.
Từ ban công qua lớp kính, thấy thì thầm với bố điều gì đó.
Ban đầu ông còn kích động, thuyết phục.
Tôi liếc thì ánh mắt sắc như dao của ông chặn .
Tôi câu : “Bố, bố đừng giận, cưới xong, con , cô sẽ ngoan ngoãn thôi.”
Nghe cam đoan , ông mới miễn cưỡng đồng ý rời .
Lúc bước về, ông còn đầu , ánh mắt như một con thú đói đang rình mồi.
Tốt thôi, đã cưới đến thế, sẽ cho một lễ cưới đáng nhớ cả đời.