Kết hôn vào ngày Cá tháng Tư - Chương 2
5
Sau khi xác định “ thai”, Quách Dương chủ động lo hết mọi việc liên quan đến đám cưới.
Hôm đó, đang sắp xếp chỗ trong hôn lễ, vô tình ngang qua, lập tức che thấy.
“Anh cho em một bất ngờ.”
Tôi cũng xem bất ngờ đó là gì.
Quả nhiên, bất ngờ to thật.
Tất cả họ hàng bên nhà trai xếp giữa, vị trí trung tâm oai phong.
Còn thân bên nhà gái đẩy tận cửa .
Ha, tiền tổ chức cưới rõ ràng là bỏ .
Khi đang định đặt bảng sơ đồ chỗ , bỗng phát hiện…
[Bàn bạn trai cũ]
Tôi kỹ danh sách tên — là những từng theo đuổi .
Hắn mời họ đến để làm gì?
Không lạ gì dạo gần đây mấy đã lâu liên lạc nhắn tin chúc mừng kiểu mỉa mai.
Ra là thế.
Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, vội vàng sắp xếp mọi thứ như cũ.
“Gia Gia, lúc nãy khách sạn gọi bảo cần thanh toán tiền cọc.”
“Tiền cọc đã thanh toán từ sớm ?”
Quách Dương ấp úng: “Anh thêm vài món mỗi bàn.”
“Không lúc đã thống nhất xong hết ?”
Thấy sắc mặt sa sầm, liền chữa cháy: “Cưới xin cả đời chỉ một lần, làm cho em thật hoành tráng.”
“Thật ? giờ em tiền mặt, tạm ứng .”
Hắn do dự một lát, bụng một cái miễn cưỡng gật đầu.
là lấy cái “bầu” làm bùa hộ mệnh.
ngờ, chỉ tiệc cưới — từ rượu, tổ chức, quà tặng — thứ gì cũng nâng cấp gói dịch vụ.
Tôi đều lấy lý do tiền mặt để từ chối.
Cho đến khi cô bạn thân gọi đến.
“Cậu thật sự định huỷ cưới ?”
“Ừ, nhưng chuyện giữ kín, quan trọng nhất là để Quách Dương biết.”
“Cái gì mà cho biết?”
Không biết về từ lúc nào, lặng lẽ ngay lưng .
Tôi dập máy, khẽ cong môi : “Muốn dành cho một bất ngờ ngày cưới.”
“Có em làm vợ đã là bất ngờ tuyệt nhất .”
“Vậy ? Thế Trân Trân là thế nào đây?”
6
Chiều tối là lúc Mộc Thị mát mẻ nhất, mà thấy trán Quách Dương lấm tấm mồ hôi.
“Có ai linh tinh gì với em ?”
“Chuyện cũ rích mà.”
Hắn ôm chặt lấy , giọng trầm thấp kề sát tai:
“Em ghen ? Gia Gia của dễ thương quá mất.”
Tôi chẳng thèm quan tâm, tiếp tục gặng hỏi.
Thấy bỏ qua, thở dài một tiếng, bắt chước mấy nam chính phim Hàn, xoa đầu kiểu chiều chuộng.
Tôi bình thản né tránh, thoáng khựng .
“Gia Gia, dạo em ? Đó là chuyện hồi còn trẻ trâu, đã bao năm liên lạc .”
“Chẳng qua lần vô tình gặp , nên tụi chỉ uống với ly cà phê thôi.”
Hắn giơ tay lên, diễn sâu như thật:
“Anh thề, hôm đó còn nhiều nữa, tin em hỏi họ cũng .”
“Vợ yêu, em tin đấy, thì oan chết mất.”
Đỉnh cao của dối là gì?
Bảy phần thật, ba phần giả.
Họ đúng là đã lâu liên lạc, lần đầu gặp cũng nhiều .
đó… hai họ vẫn lén gặp riêng.
Tôi chẳng buồn để tâm, nhún vai: “Hỏi chơi thôi.”
Lúc mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng bàn tay nắm tay thì ướt đẫm mồ hôi.
“Làm em lo lắng là sai , , em phạt .”
Vừa , cầm tay áp nhẹ lên mặt .
“Anh thề, nếu phản bội em, thì tuyệt hậu luôn.”
Tôi mỉm — đúng câu đang chờ.
Tôi tung thẳng một cú lên gối — chính xác trúng điểm yếu.
Hắn mặt tái mét, ôm chặt lấy hạ thân, thụp xuống đất.
Tôi cũng xuống, vỗ nhẹ mặt : “Nếu phản bội , thì hình phạt sẽ như thế đấy.”
Hắn đau đến mức chỉ ú ớ mấy tiếng.
“Sao? Còn thấy nhẹ hả?”
Tôi đá thêm mấy cú nữa.
“Vậy còn thế thì ?”
“Đủ , đủ …”
Tôi nhẹ nhàng nâng cằm lên, giọng mềm như rót mật mà mắt lạnh như băng: “Đừng mà giở trò lưng , hiểu ?”
Ngày hôm , khi còn đang tưởng mang thai, Quách Dương đã lập tức sắp xếp cho em trai công ty làm việc.
Nhân viên phòng nhân sự là một cô gái trẻ, biết nên xử lý thế nào, gọi điện cho mà giọng sắp .
“Chị Trưởng phòng, chị từng nhận nhà… nhưng đây là Quách đặc biệt nhờ.”
“Anh bảo gì cũng cho, lương thế nào cũng , chỉ cần chia làm hai phần: mức cơ bản theo quy định của Mộc Thị, còn thì để khoản thưởng.”
Lần chỉ cho Quách Dương một bài học nhỏ.
Cảnh cáo đừng bao giờ nghĩ đến chuyện chạm những thứ thuộc về .
7
Chuyện liên quan đến Trân Trân là do Trịnh Kiệt kể cho .
Lúc đó đang tiếp khách, cũng giống như hôm nay.
Khó khăn lắm mới tiễn “bố bên A” về, lúc thì tình cờ thấy đang hút thuốc.
Nửa chìm trong bóng tối, từng làn khói trắng bay lên lơ lửng, khiến càng thêm vẻ quyến rũ khó tả.
Tôi kìm mà bước tới chào hỏi: “Trùng hợp ghê.”
Nhìn rõ là , vẻ khó chịu vì quấy rầy trong mắt lập tức biến mất, nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc.
“Em uống rượu ?”
“Một chút thôi.”
Mắt thoáng gợn sóng cảm xúc.
“Giờ em thế , đừng nên làm việc mệt quá.”
Ánh mắt dừng bụng , vẫn còn phẳng lì, ngay đó lập tức như bỏng.
Tôi hiểu — chắc là Quách Dương đã kể với họ là thai.
Trịnh Kiệt là đồng nghiệp của Quách Dương, và thật chẳng giao tiếp nhiều.
Nghĩ một lúc, quyết định rõ sự thật.
“Cảm ơn đã quan tâm.”
Câu đó thật lòng.
“Em đã từng nghĩ, Quách Dương là phù hợp với em ?”
Tôi đang định rời , thì câu đó giữ .
Tôi ngoảnh đầu, nửa nửa : “Nếu phù hợp, thì ai mới là phù hợp?”
Tôi nheo mắt , thấy trong mắt càng lúc càng rực cháy.
Anh cúi đầu, hít sâu một , lúc ngẩng lên ánh mắt đã trở bình thường.
“Em đã xem bản trình chiếu Quách Dương làm riêng cho lễ cưới ?”
Tôi lắc đầu.
“Hắn một chiếc USB, lưu trong đó, em nên xem thử. Dù đã khuyên … nhưng…”
Anh hết phần , khiến càng thêm tò mò.
Quách Dương đúng là luôn mang theo một chiếc USB rời .
Tôi bước khỏi bóng tối, ánh đèn làm các đường nét sắc lạnh của trở nên dịu hơn một chút.
“Nếu cần giúp đỡ, thể liên hệ .”
Nếu chuyện hủy hôn mà dính líu đến Trịnh Kiệt, chừng Quách Dương sẽ tìm cách lôi , thể ảnh hưởng đến tiền đồ của .
“Hiện tại thì cần.”
“Quách Dương bao giờ quên Trân Trân. Em thật sự sống với một chỉ thể cho em ‘bộ mặt giả’ ?”
Tôi thở dài, giả vờ nhẹ nhàng: “Ai mà chẳng quá khứ.”
Anh im lặng bỏ , bóng lưng thoáng chút cô đơn.
8
Tối hôm đó, lén phòng khách, Quách Dương đã ngủ say như chết.
Tôi nhẹ nhàng lấy chiếc USB của — thứ mà luôn mang theo bên .
Trong đó một thư mục tên “Hôn lễ” lập tức thu hút sự chú ý của .
Bên trong là một file trình chiếu, chắc là định phát trong lễ cưới.
Tôi mở lên xem, thấy nội dung đã tức đến mức đập tay xuống bàn.
lúc chợt nhớ đang ngủ ở phòng bên, khẽ nghiêng đầu — vẫn đang ngủ ngon lành.
Nhìn chiếc cốc thuỷ tinh đặt cạnh giường, chỗ sữa đã uống hết sạch.
Tôi bỏ thêm “gia vị” đó, chắc chắn ít nhất vài tiếng nữa sẽ tỉnh nổi.
Trong file trình chiếu là ảnh mặt mộc của .
Có tấm tỉnh ngủ, tóc tai bù xù, tấm lúc ốm bẹp, mặt mày bơ phờ như ma dọa .
Lúc từng hỏi vì chụp mấy tấm như thế, trả lời: “Vì em lúc đó chân thật, đáng yêu.”
“Lỡ tụi cãi , sẽ mở ảnh xem để nhớ những khoảnh khắc ấm áp của hai đứa.”
Tôi thật sự tin mấy lời ba xạo đó.
Hắn định phát những tấm ảnh đó trong lễ cưới, chỉ một mục đích — khiến những từng theo đuổi dập tắt hy vọng.
Người khi cạn lời thật sự chỉ bật .
Tôi phòng khách, tặng thêm mấy cái tát.
Hắn vẫn tỉnh.
Cái loại thuốc ngủ hiệu quả quá mức, mai đầu tư hãng sản xuất mới .
Tôi về phòng , thay bộ nội dung trong PPT.
Mở điện thoại lên, đoạn hội thoại với Trịnh Kiệt vẫn dừng ở vài tiếng .
[Về nhà ?]
Tôi trả lời.
Nằm giường, nhớ đến gương mặt Trịnh Kiệt.
Tôi quen qua Quách Dương, hồi đó họ buổi tụ tập ở cơ quan, tình cờ đến gặp.
Lúc Quách Dương giới thiệu, ánh mắt mang theo khí chất sắc bén của Trịnh Kiệt từng dừng lâu .
lúc đó còn đang đắm chìm trong vẻ ngoài nam thần của Quách Dương, nên chẳng mấy để tâm.
So với vẻ dịu dàng dễ gần của Quách Dương, Trịnh Kiệt chững chạc và điềm đạm hơn nhiều.
Lần đầu tiên, hình ảnh Trịnh Kiệt ngậm điếu thuốc đã xuất hiện trong giấc mơ .
Tỉnh dậy, vẫn kiềm mà nhớ từng chi tiết trong mơ, tim bỗng đập nhanh hẳn.
9
Vài ngày lễ cưới, viện cớ công tác bay thẳng nước ngoài.
“Gia Gia, còn mấy ngày nữa là đến lễ cưới , em thể đợi cưới hãy ?”
“Lần là khách hàng nước ngoài, để lâu càng dễ phát sinh vấn đề.”
Quách Dương còn định thuyết phục tiếp, nhưng mẹ cố tình ho một tiếng liếc mắt hiệu cho .
Hắn lập tức im bặt.
Tôi giả vờ thấy, lời tạm biệt với .
Để nghi ngờ, lúc còn diễn một màn đầy ngọt ngào.
“Chồng ơi, mấy ngày em ở nhà ngoan ngoãn nhớ em đó nhé~”
Nói xong còn thân mật vỗ nhẹ mặt một cái.
Tôi thật sự vì chính , quá nhập vai, quá chuyên nghiệp.
Tôi bay tới Maldives.
Một ngày lễ cưới, gọi điện tới liên tục, hối thúc về.
Tôi gửi cho ảnh vé máy bay đã đặt, đợi đến khi yên tâm mới âm thầm huỷ vé.
Cuối cùng cũng đến ngày 1 tháng 4.
“Gia Gia, em tới , hôn lễ của chúng sắp bắt đầu .”
Tôi dài bãi biển, nhấp một ngụm champagne.
Tuyệt thật, lúc về mang một chai tặng nhỏ bạn thân.
Không biết Trịnh Kiệt thích uống champagne nữa.
Từ lần gặp , Trịnh Kiệt bặt vô âm tín, biết hôm nay đến lễ cưới .
“Hôn lễ? Hôn lễ gì cơ, hôm nay là Cá tháng Tư mà, đang đùa em ?”
Bên rõ ràng hoảng loạn: “Gia Gia, là em đùa đúng ? Chúng đã định sẵn mà, hôm nay là lễ cưới của chúng !”
“Khách mời đều đến đủ cả !”
“Ủa, em nhớ em từng đồng ý cưới hôm nay nhỉ?”
Quách Dương lúc mới nhận — từng thực sự gật đầu đồng ý ngày cưới.
“Gia Gia, hôm nay lãnh đạo của đều mặt, buổi lễ hôm nay ảnh hưởng trực tiếp đến cơ hội thăng chức của . Ai cũng khen tinh thần cống hiến. Anh là triển vọng nhất…”
“Em đừng phá hỏng tất cả.”
Câu cuối cùng, giọng đã mang theo ý uy hiếp.
Tôi đáp .
Thấy dọa dẫm tác dụng, dịu giọng xuống.
“Gia Gia, biết em vui vì ngày .”
“Hay thế , em cứ về , tổ chức xong hôm nay, đợi thăng chức , sẽ làm cho em một lễ cưới thật to, ngày nào em chọn cũng , thế ?”
Tôi khẩy.
“ là mặt dày ai bằng. Anh cưới ngày nào thì cưới ? Hôm nay sẽ về.”
“Cũng sẽ cưới , Quách Dương, đến đây là hết.”
“À đúng , chúc một Cá tháng Tư vui vẻ.”
Tôi lạnh lùng bật , dứt khoát cúp máy.