Mẹ Kế - Chương 3
9
Thời gian thấm thoắt trôi.
Tôi đã nỗ lực thi đỗ trường đại học nhất cả nước, chọn đúng chuyên ngành yêu thích — thiết kế.
Ba làm từ đầu và thành công trở , hào hứng mua hẳn một căn biệt thự gần trường đại học. Một là để mẹ kế tiện chăm sóc , hai là lo ở ký túc xá quen.
Thế là mỗi ngày ngoài giờ học, về nhà xem phim với mẹ kế, cùng mua sắm.
Cho đến khi Cố Thời Uyên, đàn một khóa, tìm đến : “Nghe thầy bài thiết kế của em hồn. Anh mời em tham gia cuộc thi thiết kế .”
Tôi phấn khích đồng ý ngay lập tức.
Anh là nhân vật huyền thoại của trường — ít , lạnh lùng, nhưng cực kỳ giỏi chuyên môn. Tôi còn sưu tầm nhiều tác phẩm của , đúng chuẩn kiểu bạch nguyệt quang cao cao tại thượng trong lòng .
Giờ đây cơ hội trao tận tay, chủ động theo đuổi suốt nửa năm.
Sau khi giành giải nhất trong cuộc thi, cuối cùng đồng ý làm bạn trai .
Tôi phấn khởi đến mức mấy đêm liền ngủ nổi.
Tối hôm đó, như thường lệ, nhắn tin cho :
【Sáng mai em làm cơm hộp cho nhé?】
【Nãy em lướt video thấy món ăn đơn giản mà ngon, chắc hợp khẩu vị đó~】
Cố Thời Uyên chỉ nhắn một chữ: 【Ừ.】
Chỉ một chữ thôi, cũng đủ khiến ngoác miệng khép .
lúc đó, cửa phòng bật mở.
Mẹ kế mang ly sữa nóng , vội vàng tắt màn hình điện thoại.
“Nghe con giành giải trong cuộc thi , con gái mẹ giỏi quá! Muốn gì cứ , mẹ sẽ tặng con!”
Tôi ngượng ngùng gãi đầu: “Thật lần con chỉ là trợ lý thôi, thực sự giành chiến thắng là học trưởng Cố Thời Uyên.”
Lúc , tiếng hệ thống hả hê vang lên:
【HAHAHA dù ký chủ chia rẽ nữ chính với nam phụ, tránh cảnh gia đình phá sản, cuối cùng vẫn… gặp nam chính đúng ?!】
【Rồi họ sẽ yêu đau khổ dằn vặt, cho đến khi bước hôn nhân】
【Còn cô thì , giờ còn theo đuổi nam chính cơ đấy!】
Mẹ kế phản pháo đầy tự tin:【Tôi tin con gái — do chính tay nuôi dạy — sẽ bước vết xe đổ đó.】
Tôi chột , dám mắt mẹ.
Lần đầu tiên, cảm thấy… đang giấu bà điều gì đó.
mà… nam chính thực sự khác biệt với đám còn …
10
Tôi kiềm mà Cố Thời Uyên cuốn hút, ngày càng lún sâu mối tình . Cho đến một ngày — tố cáo đạo nhái trong cuộc thi thiết kế.
Thầy phụ trách chuyên ngành gọi cả và tố cáo đến văn phòng.
Người đó là Tô Diểu Diểu, cùng chuyên ngành với .
Tôi biết cô — vì cô từng điên cuồng theo đuổi Cố Thời Uyên. Dù đã là bạn gái , cô vẫn bỏ cuộc, thậm chí còn cố tình chen chân .
Y như mấy nữ phụ phá rối mà hệ thống mẹ kế từng nhắc đến.
Thầy giáo nghiêm túc chúng : “Cả hai em đều bài dự thi là do tự thiết kế. Vậy bằng chứng gì để chứng minh ?”
Tô Diểu Diểu lập tức lấy một chiếc USB: “Trong bộ hành trình sáng tạo của em, từ cảm hứng đến quá trình thiết kế.”
Cô cắm USB máy tính thầy giáo.
Khi màn hình hiện nội dung bên trong — mắt mở to sững sờ.
Đây là những tư liệu để trong máy tính của Cố Thời Uyên!
Tô Diểu Diểu sang đắc ý với : “Ôn Chước Hòa, còn cô, bằng chứng của cô ?”
Tôi vạch trần cô ngay tại chỗ: “Chính mấy thứ cô đưa … là của !”
Tô Diểu Diểu làm vẻ thất vọng: “Đối với một nhà thiết kế, tác phẩm như là đứa con tinh thần . Cô chỉ cướp đứa con tinh thần mà dày công tạo nên, giờ còn định chiếm luôn bằng chứng của ?”
“Thầy ơi, thầy nhất định giúp em làm rõ chuyện !”
Thầy giáo nghiêm túc với : “Chước Hòa, mọi việc cần bằng chứng rõ ràng. Không thể chỉ một câu suông.”
Tôi tức đến ngực phập phồng, hít sâu một .
Bỗng nhớ — khi thiết kế, Cố Thời Uyên và hai học trưởng nữa ở đó, họ đều thể làm chứng!
Tôi lập tức gọi cho Cố Thời Uyên.
…
Trong túi áo Tô Diểu Diểu vang lên tiếng chuông quen thuộc.
11
Tô Diểu Diểu ngỡ ngàng lấy điện thoại của Cố Thời Uyên : “Ơ kìa, điện thoại của học trưởng Cố ở chỗ em thế ? Chắc là lúc nãy ăn trưa với em ở căng tin thì cầm nhầm .”
Tôi kịp bận tâm đến chuyện tại hai họ ăn trưa với , mà lập tức gọi cho hai học trưởng còn . Họ chỉ thể làm nhân chứng, mà còn giữ phiên bản gốc cuối cùng của tác phẩm — đủ để chứng minh sự thật.
Lời dối của Tô Diểu Diểu vạch trần tại chỗ.
Tôi cũng hiểu — mấy thứ gọi là “bằng chứng sáng tạo” của cô , chính là do trộm từ máy tính của Cố Thời Uyên.
Giáo sư quyết định xử phạt cô nghiêm khắc.
Tôi lấy điện thoại của Cố Thời Uyên, lạnh lùng : “Điện thoại bạn trai cần cô chuyển hộ, sẽ tự đưa.”
Tô Diểu Diểu trừng mắt , ánh mắt đầy độc ác: “Ôn Chước Hòa, đừng đắc ý quá! Sớm muộn gì cũng cướp học trưởng Cố về!”
Tôi nhạt: “Cô cứ thử xem.”
Tôi tỏ bình tĩnh rời , nhưng trong lòng thì rối như tơ vò.
Máy tính của Cố Thời Uyên chỉ để trong ký túc xá, Tô Diểu Diểu làm thể đụng , còn cùng ăn cơm với …
Mang theo hàng tá nghi ngờ, đến ký túc xá của Cố Thời Uyên, hỏi thẳng về chuyện Tô Diểu Diểu.
Anh chỉ qua loa trả lời: “Gần đây và Tô Diểu Diểu hợp tác một dự án, nên mới liên lạc nhiều. Em đừng suy nghĩ linh tinh.”
Tôi nhíu mày: “Hợp tác thì tìm em?”
“Dự án lần khác với những lần .”
“Được , bận lắm, đừng làm phiền nữa.”
Nói xong, máy tính, tiếp tục gõ bàn phím, để một đó.
Tôi thấy tủi thân vô cùng.
Tôi đặt điện thoại xuống, lặng lẽ ngoài, định bụng đợi làm xong sẽ chuyện thẳng thắn. ngờ — xuống đến tầng , đã thấy Tô Diểu Diểu bước tòa nhà, thẳng lên tầng ký túc xá của .
Tôi kiềm mà theo.
Cửa phòng đóng chặt, thấy tất cả qua khe cửa.
Tô Diểu Diểu mang cơm tối đến.
“Học trưởng Cố, hôm nay em với cô Ôn hiểu lầm chút thôi. Anh sẽ tin cô mà từ chối hợp tác với em đấy chứ?”
Cố Thời Uyên lạnh lùng đáp: “Chỉ lần thôi. Lần mà còn như — thì dẹp. Không bắt nạt Chước Hòa nữa.”
Tô Diểu Diểu ngoan ngoãn gật đầu.
“Anh dùng máy tính tiện, để em đút cho ăn nhé, đỡ mất thời gian thiện bản vẽ.”
Cố Thời Uyên… từ chối.
Tôi cố kìm nén cảm giác chua xót, lấy điện thoại nhắn tin cho :【Tối nay ăn tối cùng nhé?】
Điện thoại sáng màn hình. Anh liếc một cái, trả lời:【Không cần , ở ký túc ăn mì gói .】
Tim như rơi thẳng xuống vực sâu.
Anh đã dối — chỉ để ở ăn tối với Tô Diểu Diểu.
12
Tôi lững thững bước về nhà, tâm trạng như chìm xuống đáy.
“Mắt con sưng đỏ thế , Chước Hòa, ai bắt nạt con ?”
Thấy mẹ kế lo lắng , rốt cuộc kìm , tủi thân òa .
“Xin mẹ… con đã giấu mẹ chuyện … thật con… đã yêu đương …”
Tôi kể hết cho mẹ kế về chuyện theo đuổi Cố Thời Uyên.
bà trách mắng vì đã giấu diếm.
Ngược , bà vẫn dịu dàng như lúc còn nhỏ, xoa đầu an ủi: “Cố Thời Uyên trai, tài giỏi. Con cũng đến tuổi biết rung động , thích nó là điều bình thường. con phân biệt rõ — con thích là Cố Thời Uyên qua lời đồn trong trường học, là Cố Thời Uyên mà con thật sự tiếp xúc?”
“Ít nhất, yêu con thật lòng, sẽ nỡ để con .”
Lời mẹ khiến trầm ngâm suy nghĩ.
Tôi về phòng, xem bộ tin nhắn giữa và Cố Thời Uyên.
Gần như lúc nào cũng nhắn vài chục tin, chỉ trả lời một tin. Mà đã trả lời thì… ngắn gọn, bao giờ quá hai dòng.
Tình yêu cần so đo ai cho nhiều hơn, nhưng ít nhất… sự chân thành.
Cố Thời Uyên bao giờ từ chối Tô Diểu Diểu.
Mỗi lần cô tạo cơ hội “vô tình gặp mặt”, chen ngang buổi hẹn của và , luôn tỏ vẻ quan tâm, nhưng cũng chẳng an ủi lấy một lời.
Cái gọi là “lạnh lùng cao ngạo” — chẳng chỉ là một cách khéo léo để thả thính khác ?
Tôi bắt đầu nhận mối quan hệ một cách tỉnh táo.
Khi gỡ bỏ lớp “bộ lọc màu hồng” mà tự gắn lên cho , nhận — “đoá hoa đỉnh núi cao” thực cũng chẳng cao gì.
Chúng … vốn dĩ vẫn luôn ở cùng một vị trí.
Chỉ là tự đặt lên quá cao mà thôi.