Mẹ Kế - Chương 4
13
Tôi quyết định lời chia tay với Cố Thời Uyên.
Anh tỏ vẻ khó hiểu: “Em làm ầm cái gì nữa? Chỉ vì dạo bận, thời gian cho em?”
Tôi kể chuyện thấy Tô Diểu Diểu đút cơm cho ở ký túc xá.
Anh vẫn giữ thái độ hờ hững như cũ, qua loa đáp: “Hôm đó là Tô Diểu Diểu ở đó vì sợ em hiểu lầm. Em đừng suy nghĩ linh tinh nữa ?”
Tôi hít sâu một , nghẹn ngào mà rõ ràng: “Anh lúc nào cũng như . Nói một câu giải thích là bắt em ngừng suy nghĩ, từng quan tâm xem — cho em bao nhiêu cảm giác an .”
“Cố Thời Uyên, chúng kết thúc thật .”
Tôi xóa hết mọi liên lạc với .
Tự tay chấm dứt mối quan hệ lành mạnh .
Cố Thời Uyên hề tìm .
Bởi lẽ, sẽ bao giờ cúi đầu ai.
Ngược , Tô Diểu Diểu đắc ý đến tìm , khoe ảnh: “Học trưởng Cố mới đến dự sinh nhật của mấy hôm , còn tặng sợi dây chuyền do chính thiết kế, ôm nữa~”
“Tiếc ghê, nếu các bạn đến, chắc ai cũng sẽ nghĩ mới là bạn gái !”
Hiển nhiên — Cố Thời Uyên với ai chuyện chúng đã chia tay.
Tôi chỉ nhàn nhạt : “Tôi và Cố Thời Uyên còn liên quan gì nữa. Cô cần khoe khoang với .”
“Thích thì cứ việc theo đuổi. … cho cô một lời khuyên chân thành:”
“Yêu một khô khan, tự cho là trung tâm, mệt mỏi lắm.”
Không để cô kịp mở miệng, rời .
Ngay đó, tìm đến thầy giáo, nộp đơn xin trao đổi du học.
Tôi nhân lúc còn trẻ, ngắm thế giới ngoài .
14
Chớp mắt, đã thuận lợi nghiệp đại học.
Tôi ở nước ngoài phát triển, mà trở về nước, thẳng thắn với ba và mẹ kế:
“Con thành lập một thương hiệu dành riêng cho phụ nữ — từ quần áo đến những vật dụng thiết yếu, tất cả đều dựa nhu cầu thực tế của nữ giới.”
“Như phụ nữ sẽ còn lo lắng chuyện mua đồ online sai size, chất lượng đúng hình, cũng thấp thỏm khi dùng băng vệ sinh rõ nguồn gốc, càng cần trả thêm phí vì những chiêu trò quảng bá quá đà.”
Đây cũng chính là lý do ban đầu chọn ngành thiết kế.
Có lẽ làm chủ vận mệnh là điều quá xa vời. hy vọng ít nhất, chúng thể làm chủ cuộc sống của .
Mẹ kế là đầu tiên lên tiếng ủng hộ : “Vốn khởi nghiệp cứ thoải mái mà dùng. Con cứ mạnh dạn mà làm , mẹ sẽ luôn ủng hộ con.”
Ba cũng tiếp lời: “Khởi nghiệp đơn giản . Tài chính, nhà máy, nhân viên, đối tác hợp tác… tất cả đều cần tự tay con kiểm soát.”
“Đặc biệt là khi con làm thương hiệu dành cho nữ, chắc chắn sẽ cần tuyển nhiều nhân viên nữ. Vậy , ba giúp con đăng tin tuyển dụng, coi như giảm bớt gánh nặng cho con.”
“Dạ!” — Tôi vui vẻ ôm chầm lấy ba, ** quên thơm lên má mẹ kế một cái: “Cảm ơn ba mẹ, đã cho con dũng khí để tiến về phía .”
Có sự ủng hộ từ ba mẹ, nhanh chóng thành lập công ty, sở hữu cả nhà máy riêng. Chỉ là ngờ, đối tác đầu tiên là… Tô Diểu Diểu.
So với mấy năm , cô đã thoát khỏi vẻ non nớt, từng cử chỉ đều toát lên khí chất tri thức.
Cô mỉm trêu : “Tôi đại diện Tập đoàn Tô thị đến bàn chuyện hợp tác với cô Ôn, cô vì chuyện hồi đại học mà từ chối chứ?”
Tôi tò mò: “Cô ngại là bạn gái cũ của bạn trai cô ?”
Tô Diểu Diểu bật : “Tôi với Cố Thời Uyên căn bản từng bên .”
15
Năm nước ngoài, Tô Diểu Diểu mới biết và Cố Thời Uyên đã chia tay.
Cô lập tức cuồng nhiệt theo đuổi , nhưng Cố Thời Uyên vẫn còn vương vấn .
Tô Diểu Diểu từng định kiên nhẫn chờ đợi, hy vọng một ngày sẽ thấy cô. Thế nhưng qua từng lần tiếp xúc, lửa nhiệt huyết của cô dần nguội lạnh.
Cố Thời Uyên hảo như cô từng nghĩ.
Anh vì gấp làm bài thiết kế mà thức trắng đêm, râu ria lởm chởm, lôi thôi nhếch nhác.
Trước những cô gái bày tỏ tình cảm, chủ động từ chối, cũng cho hy vọng, khiến lầm tưởng cơ hội.
Mỗi khi bí ý tưởng, khuôn mặt vốn ưa cũng trở nên méo mó khó coi.
Điều khiến Tô Diểu Diểu khó chịu nhất là:
Có cái miệng mà biết chuyện.
Nếu đã thích — thì từ chối thẳng chứ. Việc gì im lặng kéo dài, để cô cả trường chế nhạo là “liếm chó”.
Cả ba mẹ cô cũng cô là “lấy nhiệt tình dán lên cục đá lạnh.”
Nói đến đây, mắt Tô Diểu Diểu ánh lên vẻ bối rối: “Thật đến giờ vẫn hiểu nổi vì ngày đó cố chen giữa cô và Cố Thời Uyên.”
“Rõ ràng với cách giáo dục của , kiểu làm ‘tiểu tam’. lúc đó cứ như ma nhập, cứ bám lấy hai …”
“Chờ đến khi cô , mới tỉnh ngộ. Xin ! Trước đây đã gây cho cô quá nhiều phiền phức.”
Tôi ngẩng mày ngạc nhiên.
Không vì lời xin đến muộn của cô ..
Mà là — cô đã tự thoát khỏi ràng buộc của kịch bản.
Tôi chìa tay , nở nụ khích lệ: “Chào mừng cô gia nhập.”
16
Có lẽ chính vì đến với Cố Thời Uyên, nên mới thể gặp một Tô Diểu Diểu chân thật như bây giờ.
Cô rộng lượng, tự tin, làm việc nghiêm túc, sống nhiệt huyết.
Chúng hợp , một cách tự nhiên mà trở thành bạn bè.
Không ngờ rằng, Cố Thời Uyên tìm đến công ty . Anh giờ đã thừa kế gia sản, mệnh danh là kim cương độc thân trong giới thượng lưu.
Anh vắt chân sofa, ném cho một tấm thẻ ngân hàng, giọng điệu bá đạo: “Anh biết em khởi nghiệp cần vốn. Làm phụ nữ của , bộ số tiền trong thẻ sẽ là của em.”
Tôi khẽ khinh bỉ: “Bao nhiêu số 0 mà dám ngông cuồng đến ? Một cái thẻ rách rưới, mà cũng bao nuôi ? Nếu định sỉ nhục khác, cũng nên biết sỉ nhục cho đúng cách.”
Tôi gọi bảo vệ đến, đuổi ngoài.
Sau đó , đăng đoạn video trích từ camera văn phòng lên mạng, kèm theo dòng tiêu đề: [Tổng tài nhà họ Cố định bao nuôi ái nữ tỷ phú trăm tỷ!!!]
Chưa đến việc tài sản mẹ bao nhiêu, riêng của ba thôi cũng đủ sức đấu với tập đoàn nhà họ Cố.
Video lên, Cố Thời Uyên lập tức trở thành trò trong giới, mắng là “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”.
Hình tượng sụp đổ, cổ phiếu của Cố thị lao dốc.
Anh mất mặt dám tìm nữa.
Mà đúng hơn là — còn thời gian để tìm .
Bận dọn mớ hỗn độn của đã đủ khổ .
Khi mẹ kế biết chuyện, bà sảng khoái xoa đầu : “Làm lắm.”
Tôi ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh.
Lúc , hệ thống vang lên tiếng than vãn:
【Nữ chính vốn là “cô vợ nhỏ ngọt ngào” giờ cô dạy thành “ái nữ dựa thế mà kiêu”, cặp đôi định mệnh cũng cô phá nát…】
Lần mẹ kế phản bác , chỉ bình thản đáp:
【Nữ chính ngày hôm nay, nhờ .】
【Là do chính cô bé tự chọn con đường của .】
【Tôi chỉ là… giúp con bé lấy cuộc đời vốn thuộc về nó mà thôi.】
17
Thương hiệu và Tô Diểu Diểu cùng hợp tác, tung thị trường đã gây tiếng vang lớn. Chúng còn báo chí chính thống phỏng vấn, tên tuổi lên cả trang nhất của báo mạng lớn.
Tô Diểu Diểu ôm chầm lấy đầy xúc động: “Chước Hòa! Những nỗ lực của chúng uổng phí! Tối nay tớ bao, ăn mừng nha!”
“Không . Ngày mai là sinh nhật mẹ tớ, tớ về nhà tổ chức cho mẹ.”
Tôi đã đặt vé máy bay từ , chào tạm biệt Diểu Diểu, gọi xe sân bay.
Gần nửa đêm mới về đến nhà.
Tôi rón rén mở cửa, ngờ thấy mẹ kế vẫn sofa, một xem phim.
“Mẹ, mẹ còn thức trễ thế?”
Lúc , giọng quen thuộc từ miệng bà vang lên…
【Chờ con về đó.】
Tôi ngẩn tại chỗ.
18
Mẹ kế với — bà đã dùng đạo cụ đặc biệt từ khi mới xuyên đến thế giới . Thứ đạo cụ đó cho phép tiếng lòng của bà và hệ thống.
Và ngược , bà cũng tâm tư của .
Tất cả chỉ để thể sớm tỉnh ngộ, thoát khỏi ràng buộc cốt truyện.
Giờ đây, nhiệm vụ đã thành, bà rõ mọi chuyện và rời .
Tôi cảm thấy mắt cay cay, mờ trong giây lát.
“Mẹ ơi… mẹ thể đừng ? Con… con vẫn cảm nhận trọn vẹn tình yêu 100% mà…”
Mẹ kế nhẹ nhàng lau nước mắt cho , lắc đầu khẽ: “Mẹ từng dạy con dối mà.”
“Thật nhiệm vụ của mẹ là khiến con cảm nhận tình yêu, mà là giúp con giành những gì con thiếu hụt — quyền lựa chọn, tài nguyên, sự tôn trọng.”
“Thứ con thiếu, bao giờ là tình yêu. Mà là một cuộc sống trọn vẹn, lớn lao hơn cả tình yêu.”
Tôi chợt hiểu vì thể tiếng lòng khác.
Bà tiếp: “Nam chính, nam phụ, nam ba — ai là con yêu, con quyền lựa chọn. Con mới là nắm giữ vận mệnh của chính .”
Giống như cái tên mà bà đã đặt cho : Chước Hòa — rực rỡ như ánh nắng, gặt hái như gió mùa.
Bà hy vọng thể bắt đầu một hành trình mới, và mãi mãi tràn đầy hy vọng.
19
Tôi nỡ rời xa mẹ kế, nhưng tôn trọng lựa chọn của mẹ.
Vào đúng 0 giờ ngày sinh nhật mẹ, mẹ ngã lòng , bao giờ tỉnh nữa.
Tôi gọi điện báo cho ba, lúc đó đang công tác xa. Mặc dù hai từng sự thân mật nào, nhưng ba luôn biết ơn những điều mẹ kế đã làm.
Ông lập tức đáp chuyến bay đêm về, cùng tổ chức tang lễ cho mẹ.
Tôi đặc biệt chuẩn một bó hoa tươi thật lớn, đặt bia mộ khắc dòng chữ “Mộ mẹ”.
Cảm ơn mẹ – bà Giang Minh Uyển – đã bước cuộc đời con.
Con sẽ ngày càng hơn, sẽ phụ lòng kỳ vọng mà mẹ từng đặt nơi con.
[HẾT]