Mơ Tưởng Trong Ảo Mộng - Chương 2
8
Thẩm Lưu Tô xông tới, túm chặt lấy cánh tay , giọng lạnh lẽo đáng sợ: “Con tiện nhân , vòng ngọc tổ truyền nhà họ Phó ở chỗ mày?”
Lưng lạnh toát, vội nghiêng tránh né.
đã muộn.
Thẩm Lưu Tô giận đến phát cuồng, nắm tóc lôi thẳng sân.
Ta đau hoảng, cẩn thận bảo vệ đứa nhỏ trong bụng.
Chỉ thể ôm chặt bụng, mặc cho nàng kéo lê .
Khi lôi tới sân, nàng hung hăng đẩy mạnh ngã xuống đất.
Ngay đó, một thùng nước bẩn dội thẳng từ đầu xuống.
“Rửa sạch cái mùi hôi hám kỹ nữ mày , đừng làm dơ bẩn phủ tướng quân! Mấy khác mở to mắt mà , ai mới là nữ chủ nhân chân chính của phủ !”
Toàn thân ướt sũng, nhếch nhác vô cùng.
Xuân Hạnh lao đến che chắn cho , cũng mấy bà quản sự đạp mấy cú.
“Chuyện gì thế ?”
Phó Tranh đột ngột xuất hiện.
Ánh mắt dừng , ánh thoáng chút phức tạp.
Thẩm Lưu Tô lập tức thay đổi sắc mặt, bước lên khoác tay Phó Tranh: “A Tranh, gì . Mẹ chỉ tới thăm , con bé hỗn láo cãi , nên mới dạy dỗ chút thôi.”
Vừa , nàng lườm cảnh cáo.
Kỳ thực cũng chẳng cần cảnh báo.
Dù Phó Tranh biết rõ, thì bênh, vẫn luôn là nàng .
Có lẽ thấy quá thảm hại, hiếm lắm mới một câu xem như thương tình: “Dạy dỗ xong là , chỉ là một đứa thất, nàng từ từ uốn nắn cũng chẳng muộn.”
Trong lòng nguội lạnh.
Trong mắt bọn họ, chẳng khác gì món đồ.
Lúc cần thì lôi dùng, cần nữa thì đá một cái là xong.
“A Tranh, đau lòng cho nó?” – Thẩm Lưu Tô sa sầm mặt, khó chịu hỏi.
Phó Tranh thở dài bất đắc dĩ, mỉm véo nhẹ mũi nàng , dịu dàng dỗ dành: “Là sợ nàng tức giận hại đến thân thể, mới đau lòng.”
Lúc nàng mới chịu nở nụ .
“A Tranh, dẫn xem tân phòng của chúng khi thành thân , tự tay bài trí.”
Thẩm Lưu Tô kéo Phó Tranh khỏi viện.
Kế mẫu và đám của bà cũng nối gót rời .
Chỉ còn sân viện tan hoang, hỗn độn khác gì bãi chiến trường.
9
Sau trận ầm ĩ của Thẩm Lưu Tô, tay nải đã thu dọn xong cũng văng tung toé, ngay cả những món trang sức mẹ để , hơn nửa đều nàng đập nát.
Ta lau nước mắt, thở dài, cùng Xuân Hạnh gom nhặt từng thứ một.
Phải rời càng sớm càng .
Bận bịu đến tối lúc nào .
Khi bụng réo lên mới nhận ăn gì.
Trước bếp chính phủ tướng quân luôn đưa cơm đúng giờ.
giờ, sắp đuổi khỏi đây, đến một ai nhớ đến cái sân nhỏ cũng .
Xuân Hạnh tức giận, định bếp xin ít đồ ăn.
Thì Phó Tranh bất ngờ xuất hiện.
Trong phòng tuy đã dọn , nhưng bàn ghế đồ đạc hỏng ít.
Phó Tranh liếc một lượt, ánh mắt lướt qua mặt sưng đỏ, khẽ ho một tiếng:
“A Tô tính tình nóng nảy, nàng là , nhẫn nhịn chút cũng nên.”
Ta im lặng, đáp.
Phó Tranh tiếp: “Hoàng thượng cho mang phần thưởng đến, thái giám còn hỏi qua tình hình của nàng…”
Ta cúi đầu khổ.
Thì là hoàng thượng hỏi, chẳng trách đích thân đến đây.
“Tướng quân yên tâm, nếu trong cung hỏi, sẽ bẩm rằng mọi thứ đều .”
Ta rũ mắt, .
Phó Tranh lặng im lâu, bỗng khàn giọng : “Lúc chỉ hai , cần gọi là tướng quân, xa lạ quá.”
Ta chợt nhớ .
Khi trong cơn cuồng si, từng ép gọi là “Phó lang”.
Gió đêm thổi qua, khiến mắt đau rát, cũng khiến đầu óc tỉnh táo hơn.
“Tiểu nữ dám, nếu để đại tỷ thấy, sợ rằng tức giận.”
Phó Tranh bất lực khẽ, phản bác.
“Hôm thời gian cấp bách, hoàng mệnh, nên… những đêm đó… đã làm nàng chịu khổ . Chờ A Tô phủ, sẽ khuyên nàng chấp nhận nàng làm . May là nàng mang thai, cũng cần gấp rút cưới hỏi.”
Trong lòng chua xót đến nghẹn .
Không hiểu , một ý nghĩ bất giác thoáng qua, liền buột miệng hỏi: “Nếu… nếu đã thai , tướng quân định làm ?”
Vừa xong liền hối hận.
Phó Tranh cũng khựng .
Ánh mắt rơi xuống bụng , chăm chú một lúc bật khẽ: “Tỷ nàng tính tình nhỏ nhen, chắc chắn làm ầm lên. Nếu thực sự thai… thì bỏ là . Đợi A Tô sinh trưởng tử , nàng mang thai cũng muộn.”
Ta nghẹn lời.
Vô thức ôm bụng, cúi đầu để thấy giọt nước mắt đang dâng đầy trong mắt .
Phó Tranh xoay định , nhưng như sực nhớ điều gì, đầu : “A Tô sắp cửa, chiếc vòng cũng nên trả , nàng vì chuyện cãi với một trận.”
“Được.”
Ta chẳng chần chừ chút nào, liền định tháo vòng ngọc.
Vốn dĩ thứ thuộc về , cũng từng giữ.
vành vòng nhỏ, càng gấp càng tháo nổi.
Xuân Hạnh vội vàng đến giúp, hai loay hoay hồi lâu, mà Phó Tranh đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Hắn khẽ nhếch môi lạnh, nhàn nhạt buông lời cảnh cáo: “Đồ thuộc về , thì đừng vọng tưởng.”
Nói , lạnh lùng phủ tay áo, xoay rời .
10
Ta chẳng còn lời nào để biện minh.
Khi cuối cùng cũng tháo chiếc vòng ngọc, cổ tay đã đỏ ửng, sưng tấy hình dáng.
Cơn đau khiến nước mắt cứ thế tuôn rơi, như thể đã cái cớ chính đáng để .
Xuân Hạnh vội đưa chiếc vòng cho quản gia đang đợi bên cạnh.
Ông một lời, nhận lấy xoay rời .
Trời đã tối hẳn, nhà bếp chẳng còn ai.
Xuân Hạnh xót cho thân thể đang mang thai, liền tìm ít bánh ngọt lót .
Hai đứa chia ăn xong, nàng mệt quá ngả lưng xuống ghế mềm ngủ .
Ta đắp chăn cho nàng, để bên cạnh mấy món trang sức đáng giá cùng giấy bán thân của nàng.
Rồi một khoác tay nải, lặng lẽ rời khỏi phủ.
Một như – thanh danh rách nát, chẳng chốn dung thân – tương lai mờ mịt, chẳng thể để Xuân Hạnh lôi theo cùng.
Lúc rời , trời hửng sáng.
Phủ tướng quân đã nhộn nhịp qua kẻ .
Bọn hạ nhân đang tất bật chuẩn cho lễ cưới ba ngày giữa Phó Tranh và chị cả.
Những món trang trí cưới hỏi lộng lẫy, tinh xảo khắp nơi đều thể hiện Phó Tranh xem trọng hôn lễ đến nhường nào.
Ta cúi đầu, buồn bã thở dài một tiếng với đứa nhỏ trong bụng: “Kiếp nếu còn đầu thai, nhớ cho kỹ, hãy chọn đầu thai bụng con gái chính thất. Đừng chọn nhầm – một đứa bất hạnh như mẹ ngươi.”
Không ai chú ý đến trong bộ áo vải đơn sơ.
Ta dễ dàng lẫn đám đông, bước qua cổng lớn phủ tướng quân.
Không đầu lần nào.
11
Phó Tranh từ triều trở về, tiếng ồn cổng làm chậm bước.
“Có chuyện gì mà ồn ào thế?”
Hắn bước tới thì thấy Thẩm Lưu Tô đang mắng chửi nha thân cận của Thẩm Lưu Tịch.
Xem , Thẩm Lưu Tịch nên đưa biệt viện .
Lưu Tô vốn giận dỗi vô cớ, lễ cưới thể để xảy chuyện.
“A Tranh, đến đúng lúc lắm! Con nha của con tiện nhân đó dám trộm đồ trong phủ, định chuồn thì bắt gặp. Đồ tang vật còn đây, xem!”
Thẩm Lưu Tô chỉ mớ đồ rơi vãi đất, giọng đầy đắc ý.
“Không, ! Nô tỳ trộm gì hết! Mấy món đó là tiểu thư nhà nô tỳ cho nô tỳ mà! Nô tỳ chỉ ngoài tìm , thật sự trộm cắp!”
Nha lóc cầu xin, giọng nghẹn ngào.
Phó Tranh lướt qua, thấy đất vài món trang sức quý giá cùng vài bộ y phục.
Cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Hắn đang định đầu dỗ Thẩm Lưu Tô, thì chợt ánh mắt quét qua thứ gì đó quen thuộc.
Hắn cúi nhặt một miếng ngọc bội từ trong đống lên.
Sắc mặt lập tức thay đổi, chằm chằm nha , giọng lạnh mấy phần: “Ngọc bội từ ?”
Nha bật : “Là tiểu thư nhà nô tỳ cho đấy, là vật mẹ ruột tiểu thư để . Trên đó còn khắc tên y quán của ngoại tổ ngày xưa…”
Y quán?
Năm đó trúng độc trong chùa, tỉnh dậy nhờ một viên thuốc kỳ diệu.
Phó úy bên cạnh là một cô nương họ Thẩm đưa thuốc đến cứu mạng.
Hắn uống xong ba ngày liền bình phục.
Hắn vội tìm ân nhân, chỉ thấy Thẩm Lưu Tô đang thắp hương trong điện.
Dưới sự truy hỏi, nàng nhanh chóng thừa nhận là đã cứu .
Chỉ là từ đầu đến cuối, nàng từng rõ viên thuốc từ .
Hắn tưởng là bí truyền nhà họ Thẩm, cũng hỏi kỹ thêm, chỉ xem nàng là ân nhân cứu mạng, một lòng sủng ái.
Thế nhưng ký hiệu chai thuốc năm đó… giống hệt như ngọc bội .
Mà bao năm nay, bên Thẩm Lưu Tô từng xuất hiện món đồ nào ký hiệu như thế.
Toàn thân Phó Tranh chợt lạnh toát, giọng gấp gáp: “Tiểu thư nhà ngươi ?”
Nha thành tiếng: “Nô tỳ cũng biết nàng ! Tỉnh thì thấy đã còn, chỉ để mấy món đồ . Nô tỳ đang định tìm thì đại tiểu thư bắt … Tướng quân, xin giúp nô tỳ với! Tiểu thư nhà nô tỳ đang mang thai, một bên ngoài ai chăm sóc… … nô tỳ tìm nàng …”
“Cạch!”
Ngọc bội trong tay Phó Tranh rơi xuống đất.
Hắn ngẩng đầu, mặt trắng bệch.
“Đang mang thai…?”