Mơ Tưởng Trong Ảo Mộng - Chương 3
12
Phó Tranh như sét đánh trúng, trong khoảnh khắc bỗng hiểu tất cả.
dám nghĩ sâu thêm.
Hắn đầu chằm chằm Thẩm Lưu Tô, thấy nàng đang tò mò ngắm nghía miếng ngọc bội.
Vừa định mở lời dò hỏi, nàng đã lên tiếng , vẻ giễu cợt:
“A Tranh, miếng ngọc gì đặc biệt ? Hay là… cũng là tín vật đính ước mà tặng cho ‘ ’ của ?”
Phó Tranh đáp, ngược hỏi ngược: “Nàng kỹ xem, ký hiệu miếng ngọc … thấy quen ?”
Thẩm Lưu Tô cầm lấy ngọc bội, tới lui, hiểu , khẩy đáp: “Trông kỳ quái, từng thấy bao giờ, mà chất ngọc cũng thường thôi.”
Phó Tranh chết sững.
Hắn thể tin nổi — cứu năm xưa… Thẩm Lưu Tô.
Người đó, thể là Thẩm Lưu Tịch.
Mà suốt bao năm qua, vẫn tin nhầm , còn phụ lòng Thẩm Lưu Tịch…
Kinh khủng hơn cả — Thẩm Lưu Tịch còn đang mang thai con , mà lúc chẳng rõ tung tích.
Phó Tranh loạng choạng một bước, chỉ cảm thấy trời đất cuồng.
Thẩm Lưu Tô lo lắng vội bước tới đỡ, nhưng hất mạnh , ngã lăn xuống đất.
“Phó úy! Phong toả bộ bốn cổng thành, dốc lực tìm kiếm cô nương Thẩm Lưu Tịch. Nhớ kỹ, để nàng thương, nếu rụng một sợi tóc — mang đầu tới gặp !”
Phó Tranh gần như run rẩy hạ lệnh.
Ngay đó liền đích thân lao khỏi phủ.
“A Tranh!”
Thẩm Lưu Tô hoảng hốt hét lên, giữ .
Phó Tranh chẳng còn thấy gì nữa.
Hắn dừng bước lấy một lần.
13
Sau khi rời khỏi kinh thành năm năm, qua biết bao nhiêu nơi, cuối cùng vẫn quê mẹ sinh sống.
Thành nhỏ biên cương tên là Xuân Lâm, bốn mùa như xuân.
Không quá phồn hoa, nhưng phong tục thuần hậu, cuộc sống bình yên.
Coi như cũng phụ lòng dạy dỗ của mẹ.
Ta đổi tên thành Tần Tịch, làm việc tại một y quán.
Sau , cũng tự mở một hiệu thuốc nho nhỏ cho riêng .
Không dám dùng danh y của ngoại tổ để dựng bảng hiệu, chỉ lấy tên nhỏ của mẹ — gọi là “Tông An Đường”.
Ngày nay bệnh phụ nữ thường khó , tiện tìm nam lang khám bệnh.
Ta liền chuyên trị bệnh nữ giới, dần dần cũng chút tiếng tăm.
Hôm khi khám cho bệnh nhân cuối cùng, con gái — bé Như Như — cứ nằng nặc đòi đưa mua kẹo hồ lô.
Thấy trời còn sớm, mà hôm qua con bé ngoan ngoãn học thuộc một bài dài, bèn đồng ý.
Dắt tay con bé tới đầu cầu nơi hàng bán kẹo, Như Như liền rạng rỡ lao tới: “Thúc thúc! Con cây kẹo hồ lô Tôn Ngộ Không ạ!”
Giọng trong trẻo đáng yêu của con bé khiến ai cũng thấy thích.
Ông chủ quầy hàng tươi như hoa nở.
“Ồ, cô bé đến , hôm nay làm gì mẹ con giận hả? Cẩn thận về nhà cha đánh đòn đó nha.”
Ông đùa, nhưng Như Như liền bĩu môi phản bác, giọng rõ ràng bất mãn: “Cha con sẽ đánh con ! Cha là thương con nhất! Mẹ con , cha đến một nơi xa xa , đánh con !”
Mọi xung quanh đều bật vui vẻ, cũng nhịn mà bật theo.
Như Như cầm cây kẹo yêu thích, dắt con về.
xoay , bỗng khựng — một bóng quen thuộc… lặng xa.
Thật trớ trêu.
Lại gặp cố nhân.
14
Tim chợt lỡ mất một nhịp.
Không vì rung động, mà là vì hoảng sợ.
Nghĩ đầu tiên trong đầu là — Chẳng lẽ năm xưa bỏ lời từ biệt, Thẩm Lưu Tô vẫn nguôi giận, sai Phó Tranh đuổi tận đến nơi ?
Ta bất an đàn ông mặt.
Năm năm đổi thay, cảnh vật vẫn đây, cũng chẳng còn như .
Dưới tán hoa phượng tím rực rỡ, Phó Tranh vẫn là vị tướng quân oai phong lẫm liệt năm nào.
so với lúc rời , giờ càng thêm trầm , chín chắn.
Chỉ đường nét nơi lông mày vẫn giữ chút sắc bén của thiếu niên tướng quân từng ngạo nghễ, ngông cuồng.
Chỉ là hiểu , sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đỏ hoe đến đáng sợ.
Ta và chằm chằm, chỉ một thoáng, sang đứa bé thấp bé đang cạnh .
Tình huống quá đột ngột, nhất thời biết nên giả vờ quen bỏ chạy.
Căng thẳng đến mức, siết chặt bàn tay nhỏ bé của Như Như.
Con bé đau quá kêu lên: “Mẹ ơi! Mẹ bóp đau tay con !”
Ta hoảng hốt buông tay, vội quỳ xuống xem tay cho con.
Vừa xoa xoa, nhẹ nhàng thổi thổi dỗ dành.
Như Như nhanh chóng nhoẻn trở : “Lừa mẹ thôi, mẹ thổi thổi là hết đau liền, chẳng cả .”
Ta gượng, trong lòng chỉ mong sớm đưa con rời khỏi đây, tránh dây dưa với kẻ nguy hiểm .
, thấy Phó Tranh vẫn đó, bất động lâu, nhúc nhích lấy một bước.
Ta càng thấy kỳ lạ.
Lặng lẽ bế Như Như lên, định vòng đường khác rời .
Thế nhưng bước mấy bước, đã chặn mặt .
“Thẩm Lưu Tịch, đã tìm nàng suốt năm năm.”
15
Phó Tranh cúi xuống , từng chữ như khắc khí.
Giọng khàn đặc, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Lời quá đỗi đột ngột, khiến giật nảy , suýt buông tay làm rơi Như Như.
May mà Phó Tranh nhanh tay đỡ lấy con bé.
Như Như dọa sợ, lập tức giãy khỏi tay , ôm chặt lấy cổ : “Mẹ ơi, thúc thúc trông đáng sợ quá, con sợ…”
Phó Tranh lúng túng thu tay , chút hổ.
Ta đang định trấn an Như Như, cố nặn một nụ , dịu giọng với con bé: “Bé ngoan, đừng sợ. Thúc thúc là tướng quân đánh giặc bảo vệ mọi đó. Con tên là Như Như, ? ‘Như Như lộc minh’ đúng nào?”
Phó Tranh xưa nay luôn là kẻ tay quyết đoán, ngoài Thẩm Lưu Tô, từng dịu giọng với bất kỳ ai.
Vậy mà hôm nay, lần đầu tiên thấy dịu dàng đến thế.
Như Như vốn gan , ban nãy chỉ bộ áo giáp hùng hổ của dọa cho hoảng.
Bây giờ là đại tướng quân, liền sợ nữa.
“ ! Sao chú biết con tên Như Như? Hồi cha con kể con nhiều chuyện tướng quân đánh giặc đó, chú cũng là hùng hả?”
Đôi mắt con bé sáng rực, ngập tràn phấn khích.
Ánh mắt Phó Tranh chợt ảm đạm, thậm chí còn thấp thoáng chút hối hận.
Hắn mở miệng lần nữa, giọng như nghẹn nơi cổ họng: “Ừ… Như Như thông minh.”
Nói xong, sang , trong mắt mang theo áy náy, khó khăn mới cất lời: “Lưu Tịch, những năm qua, một nàng nuôi con… thật cực khổ .”
Toàn thân chấn động, ngẩng đầu .
Không hiểu lấy tư cách gì mà câu đó.
Ta nuôi con của , cực khổ , thì liên quan gì đến ?
“Xin , ngài nhận nhầm . Tôi họ Thẩm, cũng chẳng gọi là Lưu Tịch. Có lẽ ngài nhận lầm , xin phép cáo từ.”
Ta lạnh lùng đáp, ôm Như Như xoay bỏ .
Không ngờ Phó Tranh vung tay dài, ôm chặt hai mẹ con lòng.
Ta giãy giụa thoát, chỉ vùi đầu vai , giọng khàn khàn, run rẩy: “Xin , Lưu Tịch… là đến muộn… Ta biết nàng hận , nhưng suốt năm năm qua, từng từ bỏ việc tìm hai mẹ con nàng… Nàng mang theo con, cùng về kinh thành… ?”
16
Lời của Phó Tranh khiến thực sự kinh hãi!
Khoan đã… tưởng tượng rằng… Như Như là con gái đấy chứ?
Ta cuống cả lên trong lòng — đàn ông vốn vụng về, nhận tuổi của trẻ con cũng dễ hiểu.
Như Như… thật sự con .
Nghĩ , định mở miệng giải thích rõ ràng, thì đã thấy Như Như trong lòng vùng vẫy, vung tay tát cho một cái thật mạnh.
“Ngươi buông mẹ ! Buông ! Nếu cha về sẽ đánh gãy chân ngươi đấy!”
Phó Tranh con bé tát một cái nhưng hề tức giận, lùi nửa bước, còn nở nụ , kiên nhẫn dỗ dành: “Như Như… chính là cha con. Chỉ là … đánh giặc, giờ đã về .”
Ta vội cắt ngang, lạnh giọng rõ: “Phó tướng quân, ngài hiểu nhầm , Như Như con ngài.”
như chẳng hề để tai.
Vẫn tiếp tục dịu giọng dụ dỗ Như Như: “Như Như, con theo mẹ cùng về kinh thành ? Kinh thành nhiều váy , còn đồ ăn ngon, đồ chơi lắm…”
Còn hết câu, Như Như đã phồng má tỏ vẻ bực bội, lớn tiếng ngắt lời: “Không ! Cha con cao hơn , trai hơn ngươi nhiều! Con hết! Nếu con , cha về sẽ tìm mẹ con con nữa!”
“Ta thật sự là cha con mà…”
Phó Tranh gượng gạo, đang định dỗ thêm, thì bế Như Như lùi vài bước, tiếp tục dây dưa nữa, bèn lớn tiếng giữa phố: “Phó tướng quân, giữa ban ngày ban mặt, ngài định cướp con nít đấy ?”
Vốn đã vài xem, liền kéo đến càng đông.
“Vị tướng quân là ? Trông to cao mà giành con giữa đường!”
“Phu nhân Tần, mau đưa con về, chúng sẽ giúp chị chắn đường!”
“Phải đấy, đời còn pháp luật hả?”
Lời tiếng khiến sắc mặt Phó Tranh khó coi đến cực điểm.
Cuối cùng, còn cách nào, chỉ đành mang theo tuỳ tùng nhanh chóng rời .
Ta cảm ơn mọi xung quanh, vội vàng bế Như Như về tiệm thuốc.