Ngày Cưới Mới Phát Hiện Mình Lấy Nhầm Người! - Chương 1
1.
Tôi sắp cưới , đã chọn ngày đãi tiệc là mùng 6 tháng 10.
Không ngờ dì vì khoe của, lấn át nhà , chọn đúng ngày đó để gả em họ luôn.
Lúc đến đưa thiệp mời, dì còn cố tình lôi tấm thiệp nhà gửi , chỉ tên khách sạn, làm bộ ngạc nhiên khoe khoang với và mẹ:
“Chị , nhà chị cũng đãi ở Khu nghỉ dưỡng Hoa Biển ?”
“Nhà em chọn sảnh Mẫu Đơn lớn nhất ở đó luôn nhé.”
“Nhà chị thì ? Ủa, là sảnh U Lan nhỏ nhất thế?”
“Chẳng lẽ bên sui nỡ chi tiền? Em bạn trai của Tiểu Thanh còn việc làm mà? Nếu thiếu tiền quá thì để em bảo con rể cho mượn một ít?”
Mặt mẹ lập tức sầm xuống.
Nếu đó dì giở trò lúc mai mối, thì cưới ở sảnh Mẫu Đơn nhà giàu lẽ là mới đúng.
2.
Tôi và em họ Viên Phương Phương đều cùng một bà mai giới thiệu.
Trùng hợp là, buổi hẹn hò cũng đều tổ chức tại cùng một khách sạn.
Chỉ khác là, và Trần Sơn Hải hẹn ở quán buffet khuyến mãi giá 88 ngàn một .
Còn em họ Viên Phương Phương thì đưa ăn ở nhà hàng tầng thượng, sang chảnh với chi phí hơn một triệu mỗi .
Tôi cứ nghĩ bà mai sắp xếp đối tượng dựa theo cảnh gia đình của và em họ.
Cho đến ngày cưới, khi dì vô tình sự thật về lần mai mối, mới biết hôm đó đối diện lẽ là đối tượng của em họ.
Dì biết moi tin từ mà đối tượng mai mối cho là con trai độc nhất của chủ một chuỗi nội thất lớn trong vùng, công ty thu nhập hàng trăm tỷ mỗi năm.
Bà liền dúi ngay cho bà mai một cọc tiền lớn, bảo bà tráo đối tượng mai mối của và em họ.
Vậy là và “kẻ thất nghiệp” trong mắt dì—Trần Sơn Hải— gặp đã rung động.
Còn em họ cũng đạt ước nguyện, sắp cưới một ấm nhà giàu doanh thu bạc tỷ.
3.
“Tiểu Thanh, giờ làm ? Con và Phương Phương cùng đãi tiệc một ngày, đến lúc đó, chẳng thân họ hàng nhà sẽ chạy hết sang bên ?”
Sau khi dì , mẹ lo đến phát .
Còn thì âm thầm mừng thầm.
Không đến càng , vì trong đám thân , chẳng quen mấy , tên cũng chẳng nhớ nổi.
Khách ít thì cũng đỡ rót rượu nhiều.
đến ngày cưới thật, đầy mười bàn tiệc, nhớ tới lúc sang sảnh Mẫu Đơn đưa tiền mừng, thấy bên đó tổ chức tới tám mươi bàn, sắc mặt ba mẹ chẳng vui nổi.
Quả nhiên, bà con thân thích bên nhà gần như đều kéo hết sang tiệc cưới bên dì để hóng hớt.
Nghe bên chồng em họ chi mạnh tay lắm, khách tới dự ai cũng tặng năm trăm tiền mừng, còn hai cây thuốc xịn, bàn tiệc còn tôm hùm Úc, nhím biển và bào ngư.
Quay menu bên chỗ , là rau rừng với nấm, khách mang tiền mừng tới xong đều viện cớ chuồn sang bên ăn tiệc.
Nhìn nửa sảnh U Lan trống trơn, ba mẹ hổ tức giận, biết giấu mặt .
Vốn bên nhà trai đã ít , nhà họ Trần cũng đông đúc, thêm bạn bè của ba mẹ chồng thì mới ba bàn.
Mẹ còn bảo nhà nhiều , hai bên tổ chức chung cho tiết kiệm tiền thuê sảnh, mỗi bên tự nhận tiền mừng, ba mẹ chồng cũng thấy ý .
Ai ngờ dì cố tình chọn đúng ngày cưới của , lôi hết họ hàng nhà về phía bà .
Mẹ tức đến mức ngay tại chỗ.
4.
Tiệc đã đặt, món ăn cũng nấu xong hết , chắc chắn là thể huỷ nữa.
Tôi định nếu thì bảo bếp đừng mang mấy món đó nữa, gói hết, đợi xong tiệc sẽ đem tặng cho các cô chú vệ sinh viên ăn thử.
Dù thì, dở nhất ở Khu nghỉ dưỡng Hoa Biển , một bàn cưới cũng 3 triệu 888 ngàn.
Ai ngờ đúng lúc đó mẹ chồng lên tiếng: “Chẳng chỉ là thừa vài bàn ai ăn thôi ? Để gọi hỏi xem họ tăng ca xong , xong thì gọi xe đến đây ăn luôn.”
Mẹ chồng bảo và Trần Sơn Hải cứ làm lễ .
Hai mươi phút , ngoài sảnh U Lan đột nhiên vang lên tiếng bước chân rộn ràng, cửa lớn bật mở, một nhóm mặc vest bảnh bao, vui vẻ bước .
Không thể nào…
Nhìn đàn ông trung niên đầu mặc vest Armani, đang nắm tay mẹ chồng , tươi niềm nở chào hỏi, cả như hoá đá.
Không … đó chính là ông chủ lớn của công ty từng làm thêm ?
Tôi chỉ mới thi đậu công chức và dạy tiểu học từ năm ngoái.
Trước khi “về bờ”, từng làm nhân viên hành chính cho một công ty đầu tư.
Ban đầu chỉ định tìm một công việc nhàn rỗi để chờ thi, vì mục tiêu cuối cùng vẫn là biên chế.
Ai ngờ công ty đó ngoài thì bình thường, bên trong cạnh tranh đến nghẹt thở, suốt 365 ngày trong năm đều tăng ca!
Vì thời gian ôn thi, đành cắn răng nghỉ việc, từ bỏ mức lương 4 triệu một tháng.
Không ngờ ông chủ cũ đến dự đám cưới ?
Mà ông cũng thật tính chứ ~
5.
Tôi đang định bước lên chào hỏi, chợt sực nhớ: Ơ? Tôi gửi thiệp cho sếp ?
Ngay lúc đó, thấy đàn ông thường xuyên nghiêm mặt trong các cuộc họp , nay hồ hởi nịnh nọt mẹ chồng : “Tổng Giám đốc Lương đúng là khiêm tốn quá, quý tử cưới vợ mà chỉ đãi mười bàn thôi ư?”
“Bọn mấy bạn cũ, chẳng ai biết gì, gửi mừng cũng nữa là!”
Mẹ chồng chỉ nhẹ: “Ban đầu cũng chỉ định nhân dịp để hai bên họ hàng gặp mặt làm quen, ai ngờ bên sui gia … haiz! Nói chung hôm nay nợ mọi một bữa, để hôm khác mời trà.”
Tôi cứ tưởng mẹ chồng gọi vài bạn thân đến để lấp chỗ trống thôi.
Ai ngờ khi làm lễ xong, lúc và Trần Sơn Hải mời rượu tới mấy bàn đó, mấy ông lớn tranh nhét phong bì tay .
Phong bì cái nào cái nấy đều dày cộp, túi xách tay của phù dâu suýt nữa đựng nổi.
Tôi nơm nớp Trần Sơn Hải, chỉ nhẹ gật đầu với , đành run rẩy nhận hết mấy phong bì đó.
Mời rượu xong, kéo Trần Sơn Hải phòng nghỉ: “Nói , mấy như Tổng Giám đốc Trương, Tổng Giám đốc Vương, Tổng Giám đốc Lý, Tổng Giám đốc Đường, còn cả đống từng gặp , rốt cuộc quan hệ gì với nhà ?”
Chỉ riêng Tổng Giám đốc Trương, ông chủ cũ của , thì còn thể coi là tình cờ.
mấy ông trùm bất động sản lớn nhất vùng, giám đốc chuỗi đại lý xe , hội trưởng hiệp hội trà đạo… những nhân vật chỉ thấy tivi, đến ăn tiệc cưới nhà ?
Trần Sơn Hải gượng: “Thật sự nhà em nha! Nếu liên quan gì… chắc là… mẹ … thể coi là nhà tài trợ của họ?”
Cái gì cơ!?
Tôi đơ .
6.
Hỏi: Bỗng phát hiện mẹ chồng là đại gia ngầm, sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, làm ?
Đáp: Còn làm gì nữa?
Ôm chặt lấy cái đùi vàng đó chứ !
lúc đang chuẩn nhào đến ôm lấy cái đùi đại gia của mẹ chồng trong mơ, dì đã dắt em họ và chồng em mời rượu.
Vừa bước , dì đã ha hả, mặt dày chẳng chút áy náy, sang “xin ” ba mẹ bằng giọng điệu thản nhiên như chẳng gì: “Chị ơi, rể ơi, xin nha, nhà giờ ăn tôm hùm Úc nhím biển bào ngư gì đó, nên đều ở bên em ăn thử cho biết.”
“Bên của chị thì…”
Chưa hết câu, dì đột nhiên trợn tròn mắt.
Bà thấy ai ?
Góc bàn chen đến sát tường , đàn ông mặc vest xám đậm chẳng là cổ đông lớn của công ty bên sui ?
Ban đầu bà chắc mẩm đã lôi hết họ hàng về phía em gái , tiệc cưới bên nhà chị thể nào cũng vắng hoe vài bàn.
Vừa tiễn con gái và con rể mời rượu xong, bà đã đợi nổi, kéo họ sang đây để xem trò vui.
ngờ, thứ bà thấy là—
Những bàn mà bà nghĩ là sẽ trống, giờ đã chật kín .
Không chỉ , qua ai cũng là gương mặt tầm cỡ, những nhân vật bà thể động .
Sao kỳ ?
Bà rõ ràng đã điều tra mà.
Nhà họ Trần, cha mẹ đều là công nhân mất việc, giờ nhận lương hưu hơn một hai triệu một tháng.
Nghe để tiết kiệm, còn dọn về quê ở.
Còn Trần Sơn Hải, trắng là “ làm việc tự do”, chẳng cách hoa mỹ cho cái kiểu “vô nghề nghiệp” ?
Loại gia cảnh như , làm gì cửa quen biết với đám đại gia lẫy lừng thế ?
Dì , vốn nổi tiếng thực dụng, đơ tại chỗ.
Ngay lúc đó, gã rể giàu của bà—chồng em họ , Trương Hạo—đã để mặc mẹ vợ và vợ ngơ, tay cầm ly rượu, vui vẻ tiến về phía mấy ông lớn để chúc rượu.
Tổng Giám đốc Trương chỉ nhạt, buồn cầm ly, ngược còn chỉ về phía mẹ chồng , bụng nhắc nhở Trương Hạo:
“Cậu trai , làm thì cũng biết điều cơ bản chút.”
“Hôm nay là ngày con trai của Tổng Giám đốc Lương cưới vợ, nếu chúc rượu, chẳng lẽ nên chúc Tổng Giám đốc Lương ?”
“Lương… Tổng?” Dì hét lên một tiếng thất thanh.
Một bà công nhân mất việc, lương hưu 1 triệu 7, cũng xứng gọi là “Tổng” hả?
Tổng Giám đốc Trương dường như cố tình khiến dì tức đến hộc máu, làm vẻ ngạc nhiên hỏi : “Sao? Chị gái cô đã là sui gia với Tổng Giám đốc Lương , mà cô còn biết bà chính là sáng lập Hồng Anh Capital ?”
Dì lập tức lảo đảo, tay run đến mức suýt làm rơi cả ly rượu.
“Tôi… biết…”