Ngày Cưới Mới Phát Hiện Mình Lấy Nhầm Người! - Chương 2
7.
Sao thế ?
Rõ ràng mà dì nhờ điều tra là đồng nghiệp cũ của bà Lương Hồng Anh thời còn làm ở doanh nghiệp nhà nước.
Người đó vỗ ngực cam đoan với dì rằng ba mẹ chồng chỉ là hai công nhân thất nghiệp bình thường, mỗi tháng nhận chừng một hai triệu tiền hưu.
Công đoàn mỗi năm phát quà Tết cho mấy nghỉ việc như họ, nào là gạo, dầu ăn… hai vợ chồng Lương Hồng Anh lần nào cũng đến lấy!
Nếu thật sự giàu đến , còn nhận quà Tết công đoàn?
Nếu sớm đã điều tra kỹ, biết Trần Sơn Hải thất nghiệp, ba mẹ là công nhân nghỉ việc, thì làm dì dám tay nhét tiền cho bà mai để đổi mai mối giữa và em họ?
Lúc , em họ Viên Phương Phương cũng thấy gì đó sai sai.
Cô chỉ sợi dây chuyền sapphire lấp lánh cổ , gần như mất kiểm soát hét lên: “Chị họ, sợi dây chuyền của chị là hàng giả đúng ?”
Chắc chắn là giả !
Một viên sapphire to thế , nếu là thật thì ít cũng là bảo vật giá trị hàng chục tỷ, cỡ sưu tầm .
Nhà họ Trần lấy gì mà mua nổi?
Tôi thì vẫn còn mơ hồ, ngơ ngác:
Giả thật, chính cũng chẳng biết nữa~
Đó là quà mắt mà mẹ chồng tặng hôm và Trần Sơn Hải đính hôn.
Lúc đầu, nghĩ đến cảnh nhà họ, cũng tưởng đấy là dây chuyền đá topaz hàng chợ giá rẻ 999k mấy sàn thương mại.
công nhận là dây chuyền làm , đeo lên trông sang thật sự.
Mà rẻ thì cũng sợ mất, lỡ rơi cũng tiếc.
Tôi còn định bụng lén xin mẹ chồng cái link mua, để đặt cho mẹ một cái đeo cho vui.
giờ phát hiện mẹ chồng là đại gia ngầm tài sản nghìn tỷ, bắt đầu hoang mang .
Cái dây chuyền sapphire … chẳng lẽ là hàng thật?
Mẹ chồng —bà Lương Hồng Anh—điềm tĩnh gật đầu:
“Chắc là thật đấy.”
“Tôi mua trong một phiên đấu giá, hết hai mươi ba triệu tệ.”
“Đó là buổi đấu giá chuyên dành cho các loại đá quý sưu tầm cấp cao, mỗi món đều giá ít nhất hàng chục triệu trở lên.”
“Nếu mà dám bán đồ giả, mấy bà chị đại giàu kiện chết ?”
À , suýt quên, kèm với combo ‘chị đại nghìn tỷ’ ngoài đá quý chục triệu, còn cả đội ngũ luật sư hàng đầu, chẳng ai dám đùa giỡn .
8.
Nghe xong lời mẹ chồng , em họ gần như sụp đổ.
“Không thể nào!”
“Chắc chắn thể nào!”
Dây chuyền nhất định là giả, đám khách mặc vest cũng nhất định là diễn viên thuê về!
Người tiền nào mà cưới vợ cho con chỉ đãi vài bàn, mà ăn rau với nấm cơ chứ…
Khoan đã!
Ánh mắt em họ rơi bàn ăn bên cạnh, lập tức trợn tròn mắt.
Nấm cục đen, tùng nhung, nấm bò, nấm đầu khỉ…
Đây là “nấm rừng đáng tiền” mà đám họ hàng đồn đấy ?
Tôi chỉ khẩy:
Nấm cục đen với nấm đầu khỉ chẳng cũng là nấm ?
Lúc , ba mẹ cũng bắt đầu hoang mang.
Ba sờ tay lên chiếc đồng hồ vàng to bản cổ tay.
Mẹ thì lặng lẽ vuốt ve hai chiếc vòng vàng óng ánh cổ tay.
Những thứ …
Chẳng lẽ… cũng là đồ thật?
9.
Nghe mẹ chồng chính là nhà sáng lập lừng danh của Hồng Anh Capital, chồng em họ lập tức kéo dì và em phía .
Vừa chủ động giới thiệu với mẹ chồng :
“Cháu chào dì Lương, cháu là Trương Hạo, ba cháu là tổng giám đốc của Trường An Nội Thất.”
“Không ngờ hai nhà thành sui gia , cháu đã gọi điện cho ba mẹ cháu đến đây, ngày vui lớn như của nhà , ba mẹ cháu nhất định tới chúc mừng một ly!”
Đang thì ba mẹ Trương Hạo hớt hải chạy đến, mồ hôi mướt trán.
Ba tới đã dúi ngay phong bì dày cộp tay , vội vàng cúi đầu xin mẹ chồng:
“Chủ tịch Lương, thật ngờ hai nhà cơ duyên thế .”
“Nếu biết bà cũng đặt tiệc ở Khu nghỉ dưỡng Hoa Biển hôm nay, nhất định đã bảo thằng nhỏ dời ngày cưới vài hôm, nhường sảnh Mẫu Đơn cho gia đình bà…”
Lúc trong lòng ông Trương thật sự hận để cho hết cái gia đình bên sui !
Là thân với , đã biết rõ chị gái đặt ngày cưới , né ?
Còn cố tình cưới cùng ngày, chọn đúng khách sạn đó.
Lỡ như Tổng Giám đốc Lương vì chuyện mà rút luôn khoản đầu tư cho Trường An Nội Thất…
Ông thể nào cũng bắt con trai ly dị cái chổi cho bằng !
10.
Thấy cha con nhà họ Trương sắp quỳ rạp mẹ chồng để xin tha thứ, em họ Viên Phương Phương tức uất, mà chẳng dám mở miệng cãi lời.
Dù nhà em họ làm ăn buôn bán gì đó, thật cũng chỉ là một công ty môi giới bất động sản nhỏ.
Mà hai năm nay thị trường bất động sản ảm đạm, các chi nhánh của công ty đã lâu chẳng ký hợp đồng nào.
Không những kiếm tiền, mà mỗi tháng còn bù tiền thuê mặt bằng và trả lương cho nhân viên.
Nếu vì thế, dì cũng chẳng đến mức vắt óc tìm cách gả em họ nhà họ Trương.
Ai ngờ, bao công sức toan tính của họ dồn hết một “hào môn giả”!
Trong khi đó, mà dì và em họ coi thường – cái kẻ “thất nghiệp” – chính là con trai của nhà sáng lập Hồng Anh Capital.
Đó là Hồng Anh Capital đấy…
Cho dù gia đình họ chơi chứng khoán đầu tư, chắc chắn cũng từng dùng qua thứ gì đó do Hồng Anh Capital rót vốn.
Chợ đầu mối nông sản lớn nhất khu vực.
Chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh kiểu Hoa nổi tiếng quốc.
Một công ty dược tiếng trong vùng.
Thậm chí Hồng Anh Capital còn mở hẳn một trung tâm ươm mầm thương mại điện tử!
Không quá chứ, trong tỉnh , 90% các hiện tượng mạng nổi tiếng hái tiền đều là của trung tâm đó.
Chọn đại một trong số đó thôi, lợi nhuận mang về cho trung tâm còn gấp mấy chục lần doanh thu của Trường An Nội Thất nhà họ Trương.
Em họ từ nhỏ đã mơ ước “gả hào môn”, nhưng cái vòng giao du mà cô thường lui tới, nhiều lắm cũng chỉ gọi là “tiểu hào môn”.
Còn kiểu đại gia như mẹ chồng – giấu sâu thấy đáy – thì nhà cô mơ cũng với tới .
Mà thật cũng với tới .
Chẳng qua… nhờ dì “nhiệt tình giúp đỡ” thôi.
Nghĩ đến việc vì tin sai từ mẹ ruột mà em họ bỏ lỡ một đại gia thực thụ sở hữu nghìn tỷ, cô cuối cùng cũng bùng nổ.
Phương Phương gào lên, đẩy mạnh một phát khiến dì —đang mang giày cao gót—ngã lăn đất.
“Đều tại mẹ! Nếu mẹ ngóng lung tung, thì gả nhà Tổng Giám đốc Lương lẽ là con mới đúng!”
“Con lấy Trương Hạo , một cái chợ nội thất tầm thường, mà so với Hồng Anh Capital?”
“Con quan tâm, con huỷ hôn! Cưới xin gì nữa, con lấy chồng nữa!”
Đệt!
Nghe em họ đòi huỷ hôn, cha con nhà họ Trương lập tức nổi đoá.
Họ còn chê nhà em là “trung lưu giả tạo” đấy nhé.
Mà cô dám chê nhà họ là “hào môn giả”?
“Được thôi! Huỷ hôn thì huỷ hôn! nhà cô mau trả 880.000 tiền sính lễ cho chúng !”
“Còn nữa, tiền đặt tiệc cưới đều do nhà bỏ, nhà bên cô tới cả đống, mừng cưới thì ít mà ăn uống thì nhiều, còn định ăn chùa chắc? Tiền đó, nhà cô trả một nửa!”
Cha con Trương Hạo lập tức trở mặt, chẳng chút khách sáo.
Dì và em họ đòi tiền, lập tức như phát nổ.
11.
Không buồn hai nhà tiếp tục diễn tuồng ở sảnh cưới, mẹ chồng gọi quản lý khách sạn tới, khách khí mà dứt khoát “mời” dì cùng cả nhà em họ khỏi hội trường.
Ai mà ngờ , cưới hào môn nghìn tỷ một cách bất ngờ như thế, ngay trong ngày cưới, tiền mừng nhận đã hơn tám triệu!
Tối về bóc phong bì mới phát hiện, mấy ông lớn đến trễ vì kịp chuẩn tiền mặt, nhét séc trong phong bì.
Tấm lớn nhất: tám trăm tám mươi nghìn.
Tấm ít nhất cũng là một trăm tám mươi tám nghìn.
Ngoài tiền mừng, ba bàn thân bên nhà họ Trần và nhà mẹ chồng cũng tặng vô số quà gặp mặt.
Nào là vòng ngọc Hetian, chuỗi ngọc trai Tahiti – một cái là biết hàng giả loại 99k miễn ship mấy trang bán hàng online.
Bà ngoại của Trần Sơn Hải là chân thành nhất, cụ tặng một chiếc hộp gỗ trắc nhỏ xíu.
Tôi còn tưởng bên trong là mấy món đồ gia truyền trang sức.
Ai ngờ tối mở , hú hồn!
Mười thỏi vàng nguyên chất xếp gọn gàng bên trong!
Mỗi thỏi đúng chuẩn ngân hàng: 100g!
Tôi còn tưởng hộp nặng vì gỗ đặc.
Hoá do gỗ trắc nặng, mà là do vàng thỏi!
Những món quà và tiền mừng , mẹ chồng giữ đồng nào, chỉ : “Cầm hết mà xài , coi như tiền tiêu vặt.”
Cứu mạng ~
Nhà ai mà tiền tiêu vặt cho con dâu một lần đã lên tới… chục tỷ?
Tôi quyết định , từ giờ trở , là fan số một trung thành nhất, mù quáng nhất của mẹ chồng.
Ai dám bà mặt , sẽ lao cắn chết ngay!