Ngày Cưới Mới Phát Hiện Mình Lấy Nhầm Người! - Chương 3
12.
Biết chồng là thừa kế gia sản nghìn tỷ, đã thấp thỏm mấy ngày trời, sợ rằng sống với một đại thiếu gia thế chắc chẳng hợp.
Ai ngờ cưới mới phát hiện, Trần Sơn Hải là kiểu ấm vô cùng “dễ gần”.
Người là thiếu gia thì ít nhất cũng lái xe tiền tỷ.
Còn “xe nhà” của Trần Sơn Hải?
Vẫn là chiếc ô tô điện nội địa đến trăm triệu.
Đừng hỏi vì .
Hắn xe rẻ, quẹt trầy ngoài chợ đêm cũng xót.
Ăn uống thì càng “chảnh”.
Không thích nhà hàng sang trọng, kéo ăn mấy quán lề đường, hàng nhỏ góc phố.
Chiều hôm đó, hai đứa đang tiệm bánh nướng xếp hàng, bỗng vang lên giọng chanh chua của em họ – Viên Phương Phương:
“Chị họ, chị như thế?”
“Quán ăn vỉa hè kiểu dơ lắm! Sao chị thể dắt Trần tới chỗ dơ bẩn như ăn cơm chứ?”
Một giây , cả hàng đang xếp hàng mua “đồ dơ” , đồng loạt lườm cô tóe lửa.
Có nóng tính mắng ngay:
“Tôi thấy cô mới là thứ dơ !”
“Cái miệng thối hoắc, đường quên đánh răng ?”
“Không , đánh răng cũng đến nỗi đó. Tôi nghi là khi đường cô ăn c*t mới mở mồm!”
Tiếng bùng nổ.
Phương Phương cãi một trận to với chồng, tâm trạng đã tệ, nay còn chửi hội đồng, liền phát điên.
cô vẫn y như cũ, chỉ dám bắt nạt quen, dám đụng lạ, nên chuyển “hỏa lực” sang :
“Quả nhiên là đồ nhà quê, heo rừng cho ăn gạo sạch cũng nuốt trôi.”
“Chị chỉ xứng ăn mấy cái bánh nướng ba cái mười nghìn thôi~”
“Không biết mẹ chồng giàu nứt đố đổ vách của chị, mà biết chị dắt con trai cưng đây ăn vỉa hè, đuổi chị khỏi cửa nữa?”
Tôi còn kịp đáp , Trần Sơn Hải đã lên tiếng:
“Em bánh nướng nhà chúng là đồ dơ, lên nổi bàn?”
Phương Phương ngớ : “Nhà các ?”
Tôi cũng đơ luôn: “Nhà chúng ?”
Trần Sơn Hải chỉ , chỉ lên tấm giấy phép kinh doanh treo tường tiệm bánh:
“Em kỹ tên đại diện pháp lý của chuỗi bánh nướng là ai ?”
Tôi cố chen lên đầu hàng, nheo mắt tấm bằng treo cao tường.
Chà, cái tên quen thật đấy.
Chính là tên trong sổ đăng ký kết hôn mới toanh của – Trần Sơn Hải.
Phương Phương cũng chen lên .
Khi thấy rõ ba chữ “Trần Sơn Hải” trong mục đại diện pháp nhân, mặt cô trắng bệch.
Sao thể thế ?
Chẳng Tổng Giám đốc Lương là đại boss màn của một quỹ đầu tư nghìn tỷ ?
Cậu ấm như Trần Sơn Hải, … mở tiệm bánh nướng?
Không thể nào!
Chắc chắn là trùng tên!
“Không tin ?”
Trần Sơn Hải cất tiếng gọi về phía trong quán: “Quản lý!”
Anh quản lý đang gói bánh lập tức ngẩng đầu, thấy ông chủ đến “vi hành”, liền vội vàng chạy .
“Ông chủ! Ngọn gió nào đưa tới đây thế?”
Giọng đầy… uất ức.
Mua công thức, đầu tư mở chuỗi tiệm bánh rõ ràng là Trần Sơn Hải.
Thế mà từ khi ăn chán , cả tháng chẳng thấy bóng dáng .
Đàn ông đúng là… thích của lạ!
Trần Sơn Hải , kéo sát , giới thiệu với quản lý:
“Đây, làm quen , vợ – bà chủ của các .”
“Từ giờ trở , thấy bà chủ ăn bánh, cứ cho ăn miễn phí!”
13.
Ra ngoài ăn bữa cơm, tiện tay… thu về bảy tiệm bánh nướng.
Không biết gom đủ bảy tiệm thì gọi Rồng Thần , khụ~
Gọi Rồng Thần thì thấy , nhưng chọc cho em họ tức đến bỏ thì đúng là thật .
Sau khi biết tiệm do Trần Sơn Hải đầu tư, nhớ mới chửi quán bán “thức ăn cho heo”, Viên Phương Phương hổ tức giận, lườm một cái ôm mặt bỏ chạy.
Tôi thì mù tịt luôn, hiểu chuyện gì xảy .
Ủa, rõ ràng từ đầu tới cuối chỉ đúng vài câu, moi chuyện là cô, chửi cũng là cô, còn thấy tủi thân gì cơ mà, cô lườm làm cái quái gì?
Trần Sơn Hải nghiêm túc an ủi: “Có khi là cô ghen tị vì em thể ‘quẹt mặt’ ăn bánh miễn phí ở đây cũng nên?”
Nghe đến đó, quên sạch em họ là ai.
Vui vẻ nghĩ thầm: Từ giờ trưa mà căn-tin trường cho ăn “cám lợn”, sẽ chạy cổng trường ăn bánh nướng!
Dù cũng là tiệm nhà , ăn mất tiền.
Phải thật, Trần Sơn Hải cũng chút thiên phú làm “thánh ăn” đấy chứ.
Bánh nướng nhà nhiều loại đến phát choáng:
Bên trong thể kẹp sườn non, xúc xích, thịt xông khói, ruốc thịt, trứng ốp la, đậu phụ thối, đủ kiểu dưa món…
Gọi là “vạn vật đều thể kẹp” cũng sai.
Hôm là cuối tuần, và Trần Sơn Hải quyết định về nhà ba mẹ ăn ké cơm.
Vừa về đến, kịp ấm chỗ thì dì dắt theo em họ, lóc sướt mướt kéo tới, đòi “ chuyện” với ba mẹ .
Thấy và Trần Sơn Hải cũng ở đó, dì ngớ một chút, bất ngờ tươi như hoa:
“Ơ, Sơn Hải cũng mặt ? Vậy thì quá, chị , hôm nay hai nhà rõ mọi chuyện cho rành rẽ!”
Mẹ hoang mang: “Chuyện gì cơ?”
“Còn chuyện gì nữa? Tất nhiên là chuyện Tiểu Thanh nhà chị cướp đối tượng xem mắt của con gái chứ còn gì!”
“Chuyện chẳng lẽ cứ để yên ?”
Mẹ tức đến tối sầm mặt, suýt thì ngất:
“Dương Hạnh! Chị chuyện cho lương tâm một chút , nhà cướp đối tượng xem mắt của nhà cô?”
“Cô tự xem đang cái gì?”
“Rõ ràng là cô khinh nghèo trọng giàu, thấy Sơn Hải việc làm, ba mẹ là công nhân thất nghiệp, nên mới dúi tiền cho bà mai, tráo giữa Tiểu Thanh và Phương Phương!”
“Chuyện là chính miệng cô với đấy! Giờ định chối ?”
Dì đảo mắt một vòng: “Ừ thì, coi như là đổi . giờ mọi đều thấy rõ đó, nếu nhét tiền cho bà mai, con gái chị liệu may mắn mà lấy nhà họ Trần giàu như thế ?”
“Giờ Phương Phương nhà sống nổi với Trương Hạo nữa, nó đòi ly hôn.”
“Chuyện , chị là chị nó, trách nhiệm!”
Mẹ sa sầm mặt:
“Vậy cô chịu trách nhiệm kiểu gì?”
Dì liếc sang Trần Sơn Hải, kéo mẹ nhà vệ sinh.
Cửa đóng , ai trong đó họ gì.
Một lát —
Bên trong vang lên tiếng đập phá lạch cạch, kèm theo tiếng gào giận dữ của mẹ :
“Dương Hạnh, mày đúng là mơ giữa ban ngày!”
“Con gái mày tự gây họa, sống nổi với con rể, giờ còn định kéo con gái tao xuống hố theo ?”
“Nằm mơ giữa ban ngày cũng thôi! Cút! Dắt con gái mày cút khỏi đây cho tao!”
Ngay đó, cửa kính nhà vệ sinh rầm một tiếng bật tung.
Dì – vốn ăn mặc sang chảnh, trang điểm kỹ càng – mẹ đẩy thẳng ngoài, trông chẳng khác gì cái xác rơi từ sàn diễn thời trang xuống đất .
14.
Mẹ xưa nay tính tình mềm mỏng như cục bột, cả đời từng nổi giận to như .
Dì dọa cho giật nảy , nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay đến đây, bà ưỡn ngực chống nạnh, cứng giọng với mẹ :
“Chị , làm cũng là vì cho nhà chị thôi.”
“Chị Tiểu Thanh nhà chị , nhan sắc nhạt nhòa, tuổi cũng nhỏ nữa mà chẳng ai theo đuổi. Nếu đổi đối tượng mai mối, con bé ai để mà lấy ?”
“Còn con gái xem, xinh , biết ăn mặc, dáng chuẩn, vòng ba nở nang, phát biết ngay là dễ sinh quý tử!”
“Bây giờ mấy công tử nhà giàu nào chẳng ‘trong thì vợ, ngoài thì bồ’? Dù thì con gái chị cũng giữ nổi chồng, thay vì để đàn bà ngoài sinh con cho nhà họ Trần, chi bằng để Phương Phương nhà làm bạn gái của Sơn Hải…”
“Cái gì cơ?” Tôi sang Trần Sơn Hải.
Hắn vô tội, vội vàng xua tay giải thích: “Cô linh tinh đấy! Anh đây trong sạch vô cùng, ghế phụ xe chỉ phụ nữ, đến cả mèo cái cũng leo lên !”
Dì thấy mẹ vẫn cứng rắn, mắt đảo lia lịa, bèn dứt khoát đẩy Phương Phương về phía Trần Sơn Hải, Cười nịnh bợ với : “Sơn Hải , đừng trách dì lắm lời, nhưng lẽ con biết, từ nhỏ Tiểu Thanh đã hàn tử cung, mỗi tháng đau bụng kinh dữ dội. Nghe thể chất như thì khó con.”
“Nhà họ Trần lớn như , mẹ con là giàu , con thử nghĩ xem, nếu Tiểu Thanh sinh con, thì cơ nghiệp nhà con giao cho ai nối dõi?”
“Cô bảo ai sinh con?” Mẹ lạnh lùng liếc dì một cái.
Dì tự tin chỉ : “Chứ còn ai nữa? Không Tiểu Thanh nhà chị thì là ai? Hồi nhỏ nó ngã xuống sông, suýt chết đuối, ngâm nước cả nửa ngày, hàn tử cung mới lạ!”
“Chị , thật sự nghĩ cho nhà chị thôi. Nếu con gái chị thật sự sinh , chẳng thà để Phương Phương sinh con cho nhà họ Trần còn hơn để đàn bà ngoài sinh đứa con ngoài giá thú!”
“Dù hai đứa nó cũng là chị em họ, đến lúc Phương Phương sinh cháu đích tôn cho nhà họ Trần, thì cho dù Tiểu Thanh sinh nổi… ê ê chị làm gì thế?”
“Làm gì hả? Tôi trị cái mồm thối của cô đây!”
Không biết từ lúc nào, mẹ đã cầm sẵn một cây chổi cọ bồn cầu trong tay.
Bà chĩa thẳng cái mồm nhanh như chém gió của dì, đâm thẳng miệng bà !
Chiếc bàn chải bồn cầu còn dính nước bẩn , nhét chặt luôn miệng dì .
Mẹ như nhập thần, một tay bịt miệng, một tay bắt đầu “giáo huấn”:
“Tôi cho cô mồm thối !”
“Tôi cho cô trù con gái sinh !”
“Tôi cho cô biết, con gái sinh , cũng để loại đàn bà rác rưởi bên ngoài đẻ thứ con rơi cho nó!”
“Sao đứa em gái mặt dày như cô cơ chứ? Tự nguyện dâng con gái cho đàn ông làm bồ nhí?”
“Phải , con gái cô biết ăn diện, mông to, ngoài đầy đàn ông giàu , đưa nó sinh con cho bọn họ !”