Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi! - Chương 3
Chương 3: Pháo Đài
Máy bay bay định, nhưng dày cuộn lên từng cơn. Gương mặt xác sống thối rữa ngừng tua trong đầu .
Tôi hạ bàn gấp ghế, cúi rạp xuống cố kìm cơn buồn nôn.
Tự nhủ: “Cố chịu đựng… nếu nôn bây giờ sẽ gây chú ý.”
Hai tiếng bay đầy giày vò cứ thế trôi qua trong việc ngừng tự khích lệ và cảnh báo bản thân.
Vừa đặt chân xuống thành phố Q, hít luồng khí trong lành, dày đang co thắt của cuối cùng cũng dịu đôi chút.
Không ngờ còn tệ hơn — một đàn ông lớn tuổi xuống máy bay đã nôn mửa dữ dội ngay đường băng.
Tôi lập tức lùi xa. Ngoài lũ xác sống đáng sợ, các dịch bệnh như virus corona, đậu mùa khỉ, tả… cũng là những mối họa rình rập.
Trước khi sảnh sân bay, ngoái đầu lần nữa. Có vài nhân viên và hành khách bụng đang vây quanh ông .
Ông vẫn nôn xong, lưng gập như chữ “n”, cổ họng phát những âm thanh ghê rợn như chiếc kèn lủng lỗ: “Khò— khò—”
Tình trạng của ông trông chút nào.
Ra khỏi sân bay, lập tức thấy ông bố trai của . Ông sải bước đến, đón lấy vali trong tay . Trong thời khắc ai ai cũng nên tự lo thân như thế , cả hai chúng đều nhẹ nhõm.
Tận thế đến , thấy may mắn vì thể ở bên cạnh gia đình.
Vừa lên xe, lập tức nhận ghế nhét đầy hàng hóa — là các món đồ kim khí từng thấy bao giờ. Cảm giác an của tăng thêm một bậc.
Con nhà là con báu vật.
Bố tiện tay ném vali của cốp , cũng lên xe.
“Bảo bối, về nhà . Phải mua hết đồ đã. Từ mai là khỏi nhà nữa.”
Tôi vội gật đầu đồng ý, thấy đây là quyết định thể hợp lý hơn. Hôm nay cố gắng mua hết tất cả, để ba nhà sống đủ đầy trong một năm. Chỉ khi đó, cơ hội sống sót mới thực sự tăng cao.
Trong một năm đó, chúng thể tập thể dục rèn luyện trong nhà, chờ đến khi lực lượng cứu hộ đến.
Nếu chỉ một , còn sợ. nghĩ đến bố mẹ tuổi đã lớn mà còn vất vả giữa tận thế để kiếm đồ, chỉ hận thể mọc thêm ba đầu sáu tay, ôm trọn họ đôi cánh của .
Ngay đó, và bố bắt đầu chế độ quét sạch cửa hàng. Và một lần nữa khả năng mua sắm của bố làm cho choáng váng.
Những thứ từng nghĩ tới như dây thép, xích sắt, khóa bảo vệ, bông tiêu âm… đều chúng gom hết. Đến cuối cùng, chính còn thấy… quá tay.
Trước khi một khu chợ vật liệu xây dựng đóng cửa, bố kịp đặt hàng kính chống đạn và cửa chống nổ loại cao cấp nhất.
Chủ cửa hàng ban đầu hết hàng, ba ngày mới lắp . Bố vung tay sẽ trả thêm tiền, lập tức làm ông chủ tươi như hoa, gật đầu cái rụp, bảo lắp ngay, bây giờ theo về nhà lắp luôn.
Tôi chen cuộc chuyện, chỉ lặng lẽ bố đẩy xe hàng.
Nhìn đống đồ chất ngày càng cao, cuối cùng bố cũng hài lòng, lái chiếc SUV chở cả ông chủ lẫn công nhân cùng về nhà.
Khu Kim Tương Ngọc là khu nhà mới, bàn giao muộn nên tỷ lệ cư dân dọn vẫn còn thấp. Hiện tại mới chỉ hơn 10 hộ ở.
Khu bốn cổng: Đông – Tây – Nam – Bắc, nhưng vì nhiều sống, chỉ mở mỗi cổng Bắc — nơi rộng rãi và gần toà nhà 12 của nhà , tiện để xe vận chuyển .
Chỉ mất nửa tiếng, chúng đã vận chuyển hết đống đồ lên nhà. Công nhân làm việc nhanh nhẹn, chẳng bao lâu đã thay xong cánh cửa đầu tiên.
Tôi tranh thủ gọi điện cho mẹ để hỏi xem bà khi nào về nhà.
Lúc đó bà đang mặc cả kịch liệt với một chủ cửa hàng quần áo trong trung tâm thương mại. Vừa điện thoại của , bà lập tức : “Được , mẹ về nhà đây. Bộ đồ mặc cả nổi, mai mẹ xem ở chợ tầng hầm tiếp.”
“Ấy dào!” — Chủ cửa hàng bên cạnh đầu hàng ngay: “Thôi thôi, chịu cô , giá bán cho cô luôn!”
Mẹ lập tức rạng rỡ. Tôi tranh thủ lúc bán đang gói hàng hỏi nhanh: “Mẹ ơi, chỗ thịt hôm nay mẹ mua, mấy cái máy phát điện năng lượng mặt trời , khi nào họ giao tới?”
Mẹ hạ thấp giọng: “Bên chợ đầu mối sẽ giao thẳng thịt đến tận nhà cho tủ lạnh luôn, tủ lạnh với chỗ bán thịt là cùng một chủ.”
“Máy phát điện mặt trời đã giao đến , mẹ bảo họ đặt ở cửa căn hộ 1502, nhà đó thiện nên chẳng ai để ý. Mấy thứ còn mẹ bảo để ở hành lang tầng 20, tầng cao thế ai lên, mà từ tầng 20 trở lên cũng ai dọn đến ở.”
Cúp máy, kiểm tra máy phát điện mặt trời ở tầng 15 , đó lặng lẽ leo lên tầng 20, cầm danh sách đồ đã ghi để đối chiếu với hàng giao.
Nước khoáng, giấy vệ sinh, lẩu tự nấu, vôi, thùng chứa nước, thiết hứng nước mưa, cồn y tế… tất cả đều đã tới. Chỉ là vì số lượng quá nhiều, nên từ tầng 20, hàng hóa xếp tràn lên tận tầng 24.
Do đó đã để lạ khu chung cư, vẫn chút lo lắng khi để hàng hóa lộ liễu trong hành lang như .
May mà chẳng giúp gì cho việc lắp kính chống đạn, nên canh luôn tại đó, đợi thợ làm xong, rút hết mới xuống tầng gọi bố cùng chuyển hàng.
Quá trình đặt hàng thì sướng tay, chứ quá trình vác hàng thì mệt lả . Tôi và bố tay xách nách mang một phần tư thì mẹ về. Mẹ cũng hai tay xách đầy túi, chẳng còn sức giúp gì.
Tới 9 giờ tối, chúng mới chuyển hơn một nửa hàng. lúc đó, đợt hàng đặt từ cửa hàng tạp hóa online cũng giao tới.
Người giao hàng chất đống đồ cửa tầng hầm B1 của đơn nguyên 1. Chúng bàn bạc nhanh — hàng tầng còn để đó cũng , chứ hàng tầng hầm thì chắn lối quá, dễ gây chú ý.
Thế là mỗi đẩy một xe kéo, xuống thang máy tới tầng hầm B1, bắt đầu sắp xếp đống hàng ở cửa đơn nguyên 1.
Trong lúc , mấy lần hoa mắt chóng mặt, nhưng khi thấy hàng hóa chuyển về tận nhà, thấy vô cùng thỏa mãn.
Cuối cùng, cả nhà ai cũng mệt rã rời, mỗi nhai vội một thanh socola tiếp tục “chiến đấu”.
Tới hơn 11 giờ đêm, lô thịt và tủ lạnh mà mẹ đặt cuối cùng cũng giao tới.
Chung cư nhà mỗi tầng chỉ hai căn hộ, mỗi căn một thang máy riêng, giữa hai căn cửa chống cháy chắc chắn ngăn cách.
Ban đầu chúng định nhờ giao hàng để ngay cửa nhà cho tiện. mẹ thấy giao thịt nửa đêm đã đủ kỳ lạ , mà cửa nhà và trong phòng chất đầy hàng hóa, tuyệt đối thể để khác thấy.
Vì thế, mẹ nghĩ ngay một bước khôn khéo — bảo họ giao đến cửa đơn nguyên 2 của tòa 10, đối diện khu nhà .
Ông chủ giao hàng nghi ngờ gì, đồng ý vui vẻ.
Bố và mẹ thì từ tầng hầm B1 tòa 11 vòng sang đơn nguyên 2 của tòa 10, từ trong đó đẩy tủ lạnh từng chuyến về nhà.
Còn , nhàn rỗi chút nào. Biết hai già bê vác sẽ đau lưng mất mấy ngày, nên một vác nốt phần hàng còn từ B1 về nhà.
Cả nhà cuồng đến tận 2 giờ sáng, cuối cùng mới chuyển xong bộ hàng hóa đã đặt trong ngày.
Tính , chỉ còn đầy 6 tiếng nữa là thành phố B phong tỏa.
Đêm trong khu chung cư yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi chẳng còn tâm trạng ngủ. Nhà cửa thì bừa bộn, chật kín vì hàng hóa, chẳng chỗ đặt chân. Rất nhiều thứ đang chờ sắp xếp.
Nhân lúc bố mẹ vẫn đang loay hoay lắp máy phát điện mặt trời, bếp nấu ba tô mì.
Dù hai năm nay thường xuyên ở nhà và cũng nấu ăn nhiều, nhưng vẫn xem ít video dạy nấu nướng. Có câu: “Lên đường thì ăn bánh chẻo, về đến nhà thì ăn mì.”
Tôi lấy đủ lượng mì cho ba , đợi đến khi nước sôi sùng sục nhanh chóng thả mì …
Sau đó, lấy từ tủ bếp ba cái tô lớn. Mỗi tô cho một thìa mỡ heo, rắc một ít hành lá thái nhỏ, thêm một thìa xì dầu, một thìa dầu mè, chút bột ngọt và muối.
Khi mì bắt đầu cuộn sôi trong nồi nước sôi, dùng muôi múc một tô nước dùng đầy từ nồi, rưới lên phần gia vị đã chuẩn trong tô. Hơi nước bốc lên mang theo hương thơm ngào ngạt, tràn ngập khắp gian và đánh thức mọi giác quan của , bụng cũng lập tức réo lên một tiếng.
Đợi khi gia vị trong tô hòa quyện với nước dùng, tắt bếp, vớt mì — một mạch liền mạch ngừng tay.
Ba tô mì nóng hổi kiểu Dương Xuân tự chế đã xong!
Tôi bưng ba tô mì đặt lên bàn trà trong phòng khách.
Lúc bố mẹ cũng đói , buông tay khỏi chiếc máy phát điện năng lượng mặt trời lắp gần xong, ba chúng bệt sàn, ăn liền mấy miếng hết sạch tô mì nóng hổi.
Bố còn uống cạn cả nước dùng, mồ hôi vã đầy trán, vẻ mặt khoan khoái nhẹ nhõm. Khi mồ hôi toát , khí lạnh trong cũng đẩy ngoài, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên.
Chúng nghỉ ngơi thêm một lát tiếp tục sắp xếp vật tư.
Chiếc máy phát điện mặt trời 5KW đã nghiên cứu gần xong, mấy thiết lớn như hệ thống thu nước mưa, bộ lọc nước mưa… thì tạm thời cần dùng.
Dù đã là tháng 7, nhưng dự báo thời tiết mấy ngày nay ở thành phố Q cho thấy nhiệt độ sẽ giảm, ít mưa. Chúng quyết định đặt mấy thứ dùng đến ban công, chờ khi cần thì đem lắp đặt .
Tiếp theo, mẹ lên kế hoạch phân công công việc.
Tôi và mẹ phụ trách phân loại thực phẩm, bố thì phụ trách phân loại công cụ. Còn những thứ gấp thì để hôm tính tiếp.
May mà nhà mới ở, phòng làm việc ngoài cái tủ sách thì sắm bàn máy tính, tiết kiệm nhiều gian.
Chưa kể phòng ngủ phụ ai ở, chỉ mới giường đôi. Đám nội thất đặt theo yêu cầu thì đến tháng mới giao — lúc đầu là định để dành cho về nhà chơi lễ Quốc Khánh. Giờ thì chắc chẳng dùng đến nữa .
Nhờ cần di chuyển đồ đạc, nên chúng dọn xong bộ vật tư hơn 5 giờ sáng, vượt chỉ tiêu luôn.
Chỉ điều nhà rộng 180m², chất đầy vật tư, ngoại trừ khu nghỉ ngơi ở phòng khách mà cố giữ , còn gần như còn chỗ trống, cả căn nhà chẳng khác gì một nhà kho lớn.
Chỉ còn hơn 2 tiếng nữa là thành phố B sẽ chính thức phong tỏa. Cả nhà ai buồn ngủ, bố lau sàn, mẹ bắt đầu ngâm hạt giống cho nảy mầm, còn cho bốn con gà mái mẹ mang từ chợ về ăn.
Bốn con gà mái nuôi ở ban công cửa khóa trong bếp, chỗ đó chỉ để nuôi gà, còn thì dán đầy bông tiêu âm và đặt cả máy lọc khí. Cho gà ăn xong, đóng cửa , đến cả tiếng gà gáy cũng lọt ngoài.
Trời đã sáng hẳn. Tôi tranh thủ dùng thùng trữ nước hứng nước sạch, mở WeChat Moments xem thử.
Tôi tưởng sẽ vài tin đồn thông báo gì đó, ai ngờ lướt xuống thì cả ngày hôm qua, mọi đều sống như chuyện gì xảy .
Chỉ vài đăng vị trí ở nước ngoài, đăng vài dòng cảm khái mà biết thì chẳng hiểu gì.
Trong khi cả mạng xã hội đang ngập tràn vẻ bình yên, thì gia đình đang ăn sandwich mẹ làm. Sandwich một lát cà chua, một quả trứng chiên và miếng thịt xông khói. Cắn một miếng, nước sốt thơm lừng tràn trong miệng, thơm đến nỗi bắt đầu thấy buồn ngủ…
“ẦM————!!!”
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Mi mắt đang khép vì cơn buồn ngủ lập tức mở to hết cỡ vì hoảng hốt.
Trong lúc não còn kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy , một tiếng hét thảm thiết vang lên khắp khu chung cư: “A a a a a a a a ————!!!”
Tiếng rống phân biệt là nam nữ ùa tai dồn dập.
Những cửa sổ còn sống trong khu chung cư dần mở . Có từ ban công thò đầu xuống xem chuyện gì, thì lập tức kéo rèm , tiếp tục trùm chăn ngủ tiếp.
Tiếng nôn mửa vang lên kiểm soát — khu chung cư đang say ngủ cuối cùng cũng đánh thức .
Âm thanh nhai nuốt xương vang vọng khắp khu như tiếng ma rợn . Có hét lên gọi cấp cứu 120, thì ném đồ từ tầng cao xuống để ném trúng sinh vật kinh hoàng .
Tôi nấp rèm cửa, chăm chăm cái thứ đang gặm nhấm xác bằng cái miệng thối rữa của nó.
Không xa lắm, hàng chục con zombie đang gào thét lao về phía . Tôi mở điện thoại , tin tức phủ kín màn hình: 24 thành phố quốc chính thức phong tỏa.
Lúc là 8 giờ 01 sáng, ngày 19 tháng 7 năm 2022, theo giờ thành phố B.