Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi! - Chương 5
Chương 5: Sinh mệnh
“Đm! Đm! Đm!” Tiếng chửi thề của kéo dài suốt 10 phút.
Mẹ định bịt tai , thấy buồn , chủ động lùi xa khỏi cánh cửa.
Mẹ biết, tận thế đã là một “tay chửi thuê kỳ cựu” trong Liên Quân . Nếu giờ điều kiện cho phép, bịt tai chắc chắn là gã đàn ông ngoài .
Dụng cụ trong tay rõ ràng thể phá cửa thoát hiểm cầu thang đã gia cố nhà . Cho dù , thì vẫn còn cửa chống nổ loại xịn chúng lắp ngay tận thế chờ đợi.
Tôi ngoài cửa sổ — lũ zombie tầng đã bắt đầu tụ chân tòa nhà vì thấy tiếng động. Gã đàn ông vẻ đã mắng chửi đến mệt, giọng dần dần im bặt.
Tôi chằm chằm lũ zombie , trong lòng bỗng nảy một ý tưởng điên rồ. Ý tưởng đó gào thét trong ngực , bùng nổ trong cơn chấn động dữ dội: Ai nhốt trong nhà thì chỉ thể là cừu non chờ chết?
Mẹ từ sự lo lắng sợ hãi ban đầu, giờ đã dửng dưng. Chưa đợi gã rời , bà đã gọi bếp nấu cơm, còn bố tiếp tục trấn giữ phòng khách.
Cả nhà đều hiểu: “Có ăn no thì mới sức mà đối phó rắc rối.”
Tôi chủ yếu phụ giúp trong bếp. Tối nay nhà ăn mặn — món sườn hầm.
Đầu tiên là rửa sạch sườn, trụng qua nước sôi để khử máu. Lúc mẹ để ý, đổ phần nước luộc sườn dính máu một chai nước khoáng rỗng.
Sau đó, cho sườn nồi nước lạnh, đợi đến khi sôi, vớt hết bọt máu, dùng đũa gắp từng miếng sườn đĩa. Lúc sườn mới chỉ chín tới, mùi vị gì đặc biệt, nhưng đã bắt đầu nuốt nước miếng — vì mấy ngày nay ăn thịt.
Mẹ bắt đầu xào nấu, phi thơm hành, gừng, tỏi trong dầu nóng, đổ sườn , thêm rượu nấu, nước tương nhạt và đậm, xào đều tay. Tôi lẻn nhà vệ sinh, mang theo chai nước máu đổ, giấu .
Quay , món sườn đã kho đều màu, đổ nước sôi chuẩn sẵn , đậy nắp, bật lửa lớn hầm kỹ.
Gã đàn ông cuối cùng cũng bỏ cuộc, khi vẫn quên để vài câu chửi thô tục. Tôi phòng khách, cửa sổ xem thấy .
Ngay giây đó, ngang nhiên xuất hiện tại phòng phụ căn 1402, thấy còn giễu cợt ném về hướng nhà một chai nước rỗng. Chai nước tất nhiên bay đến — thậm chí còn đến tầng 15.
hành động bất ngờ của khiến biến sắc. Thấy thế, càng đắc ý, đểu làm một động tác vô cùng xúc phạm.
Cảnh tượng phụ nữ hôm qua khẩu hình với hiện lên trong đầu. Cô : “Chạy .”
Tôi giữ nguyên vẻ mặt, như thể dọa sợ thật, nhưng nắm tay lưng càng siết càng chặt.
Hắn càng hưng phấn, dùng hai ngón tay chỉ mắt , chỉ về phía . Tôi lạnh lùng lần cuối, xoay , kéo kín rèm cửa.
Ở , lũ zombie đang tranh cắn xé cái chai nước rơi xuống ban nãy. Chỉ trong chốc lát, chai nước đã cắn nát tan tành.
Chúng quá đói .
Sườn hầm xong, mùi thơm ngào ngạt tỏa khắp nhà, chỉ cần ngửi thôi đã khiến suýt nữa phát điên vì thèm.
Trong khi nhà còn đang gặm mì tôm sống, thì nhà ăn bữa sườn hầm đậm đà, sắc hương vị đủ cả. Tôi cảm thấy lẽ lý do đến với thế giới tận thế , chính là để ăn bữa sườn đây.
Cơm trắng bóng bẩy dọn lên, bố mẹ bắt đầu ăn, cũng chần chừ mà gắp ngay một miếng sườn bỏ miệng. Không cần nhai mạnh, thịt đã tự động rời xương, mỡ thì béo mà ngấy, nạc thì mềm, khô, gia vị vặn.
Tôi cúi đầu, xúc một thìa cơm trắng — từng hạt tơi, mềm, kết hợp với vị đậm đà của thịt.
Nếu thanh máu hồi phục tinh thần, thì chắc chắn lúc đã full cây!
Cuối cùng, cả nhà mỗi ăn hết một bát rưỡi cơm, chan nước sốt sườn ăn đến tận giọt cuối cùng, ai nấy đều mãn nguyện.
Sau bữa ăn, bố xung phong rửa bát, thì bật điện thoại chọn mấy bài nhạc đã tải sẵn để mở lên . Rác trong nhà đã bắt đầu chất đống, bốc mùi và sinh ruồi nhặng.
Tôi đề xuất: “Hay ném bớt xuống một phần .”
Mẹ thấy để lâu cũng , nên đồng ý. Dù thì bây giờ ném rác từ cao cũng lo trúng ai — bởi vì đó… chẳng còn ai là con nữa.
Tôi xách một túi rác, mở cửa sổ phòng khách — đúng lúc chạm mặt tên ở căn 1402. Hắn đang chằm chằm về phía nhà , biết đang toan tính gì.
Thấy bước , dâm dê, lộ hàm răng vàng khè.
Tôi cũng .
Trước khi kịp nhận điều gì đó , giơ cao túi rác từ nhà vệ sinh trong tay, giống hệt như cái chai nước rỗng mà từng ném sang, ném ngược về phía căn 1402.
Tất nhiên, lần khác hẳn với hành động “giao lưu thân thiện” của :
— Hắn ném là chai rỗng, ném là túi rác đầy ắp.
— Hắn ném ngược lên, thì ném từ xuống.
Nhìn khuôn mặt tràn đầy rác rưởi, đang tức đến phát điên của , chào một tiếng đàng hoàng: “Chào nhé.”
Chào xong, lập tức đóng cửa sổ , kéo kín rèm. Mục đích chọc tức đã đạt .
Giờ là lúc giăng lưới.
Tôi lấy từ trong nhà vệ sinh 2 chai nước đựng máu sườn đã chuẩn từ , nhân lúc bố mẹ còn đang bận việc, âm thầm mở cửa chống trộm, chuồn ngoài.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, thấy tiếng đập cửa ầm ầm ở tầng . Tôi đoán thời gian chuẩn — chờ đến khi mở cửa thang bộ tầng 14, liền bấm gọi thang máy.
Thang máy từ tầng 1 chạy lên, đang đường. Hắn đã lên đến tầng 16, ngay ngoài cửa nhà , bắt đầu đập cửa chửi bới.
Tôi vốn lo sẽ chặn thang máy giữa chừng, giờ thì — ngây thơ nghĩ vẫn ở bên trong, nên cứ thế hăng say phá cửa tầng 16, thì dễ dàng xuống .
Khi con số tầng thang máy nhảy lên, adrenaline trong bùng nổ, lòng bàn tay nóng ran. Giữa tiếng chửi rủa và tiếng đạp cửa của , thang máy rốt cuộc cũng đến.
Tôi xách chai nước, lặng lẽ bước thang, tim đập thình thịch đến mức ngực như thắt . Vào thang là quẹt thẻ chọn tầng 1 ngay.
Thang máy trượt xuống thuận lợi, cửa đơn nguyên tầng 1 dấu hiệu xâm nhập, đúng như dự đoán.
Tôi đã theo dõi đặc điểm và số lượng zombie tầng suốt mấy ngày, khi xuống cũng đã quan sát kỹ, chúng chỉ tăng chứ hề giảm. Điều một lần nữa xác minh phỏng đoán rằng zombie vẫn bên trong tòa nhà.
Và mấy ngày nay ai ngoài. Ai cũng từng xem phim zombie, ai làm dính đạn cả.
Thứ mà tên sát nhân tòa 14 thể lợi dụng — thì cũng thể.
Lũ zombie đã đói đến phát điên. Chỉ cần ai ngu ngốc bước ngoài, sẽ bao vây xé xác ngay lập tức, kịp biến đổi thì đã trở thành bữa tiệc máu me.
Tôi mở toang cửa thoát hiểm tầng 1, đổ cả chai máu đầu tiên trong. Sau đó xách chai thứ hai và điện thoại, dán tường, lặng lẽ tiến về phía cửa đơn nguyên.
Tiếng đập cửa và chửi bới của gã đàn ông vẫn vang vọng phía xa. Lũ zombie bên ngoài tràn tới cửa đơn nguyên, nhưng cũng còn xa.
Tôi đặt chai nước đã mở nắp xuống đất, nhẹ nhàng vặn khóa cửa.
“Cạch.”
Tiếng mở khóa vang lên rõ mồn một trong khu dân cư vắng lặng. Vài con zombie đầu, bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía .
Tôi hít sâu một , từng chút từng chút đẩy cửa một khe nhỏ. Tiếng “kẽo kẹt” của cánh cửa lập tức khiến bọn zombie phát điên, rống lên điên cuồng.
Mồ hôi rịn đầu mũi, dội máu trong chai khe cửa, rút điện thoại , đặt chai nước đúng khe cửa, bật bài nhạc đã tải sẵn: 🎶《Khúc dạo mùa xuân》🎶— và chạy thục mạng!
Trong tiếng nhạc tươi vui rộn rã vang vọng, lũ zombie mùi máu và tiếng động kích thích, thi chen chúc qua khe cửa, giành như phát cuồng.
Tay run vững, quẹt thẻ thang máy, chọn tầng 16 chỉ trong một nhịp.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa thang máy đóng , vô số xác sống gào thét lao về phía . Mùi hôi thối của chúng xuyên qua cánh cửa đã đóng chặt, len lỏi qua mũi trượt xuống cổ họng. Tôi buồn nôn đến mức vịn tay vịn để nôn khan, đôi mắt đỏ ngầu vì khó chịu.
Chờ đến khi thang máy lên đến tầng 16, ôm bụng, gần như chạy trốn ngoài, xổm ngay cửa thở dốc. Gã đàn ông vẫn đang chửi bới, cửa thoát hiểm đã đập lõm hẳn một mảng rõ ràng.
Tôi cánh cửa thêm một cái, lặng lẽ chui về nhà. Chỉ chốc lát , tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp tòa nhà.
Bố mẹ nhanh chóng hiểu đã làm gì.
Đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm, thấy bố đỏ mắt mặt . Ông thể hiểu nổi, tại liều lĩnh xuống tầng 1 một , đối đầu với cả lũ zombie và tên sát nhân đó. Càng hiểu nổi, vì việc nguy hiểm như là làm — chứ ông.
Thế nhưng, ông trách móc , cũng lên án vì đã gián tiếp khiến tên chết. Ông chỉ im lặng hết kế hoạch của , về phòng đóng cửa .
Chính sự im lặng , càng khiến thấy khó chịu hơn cả những lời mắng.
Tối nay đến lượt mẹ canh đêm, ngủ nổi, nửa đêm khỏi phòng trò chuyện với bà.
Bầu trời khu dân cư đầy sáng, khi loài giảm bớt hoạt động, cả bầu trời cũng trở nên thanh khiết hơn. Mẹ biết điều , chỉ lặng lẽ . Chính ánh mắt khiến thốt nên lời.
Việc thể hiện tình cảm với thân, dường như luôn là một thử thách với tất cả chúng .
“Con yêu, việc con làm hôm nay… thật sự chắc chắn đến thế ?”
Tôi há miệng, một lời dối bật chút nghĩ ngợi: “Tất nhiên ạ, con ngu, lấy mạng đùa .”
Mẹ chằm chằm, thì bắt đầu chột . Thực biết rõ kế hoạch tồn tại nhiều rủi ro.
Nếu zombie tóm khi thang máy, nếu tên tầng 14 nhận thang máy đang di chuyển bất thường, — thì giờ , xác đã nguội lạnh .
Kế hoạch đúng là mạo hiểm cao để đổi lấy thành quả cao. Chính vì thế, từng nghĩ đến việc để bố mẹ tham gia.
Mẹ đàn zombie lầu, chợt : “Trong mắt con, bố mẹ là những cần trốn lưng con, con bảo vệ ?”