Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi! - Chương 6
Tôi đáp.
Bà tiếp: “Nhìn con mạo hiểm, mà thì trốn trong nhà… đó là điều tàn nhẫn nhất với cha mẹ. Con nghĩ đến ? Khi hôm qua xin thức ăn là hai … thì còn ? Liệu ẩn nấp ở tầng 14 để mai phục con ?”
Tôi thật sự nghĩ tới điều . Từ lúc giết nhà tầng 14, vô thức cho rằng hành động một .
“Con yêu, bỏ qua thân phận cha mẹ ,” — mẹ lần đầu nghiêm túc như — con học cách hợp tác với khác. Chúng là gánh nặng.”
Không biết từ khi nào, bố cũng đã khỏi phòng, bên cạnh, lặng lẽ : “Chúng là gánh nặng.”
Chớp mắt đã một tháng trôi qua.
Từ cuối tháng 7, thành phố Q bắt đầu mất điện, mất nước. Ban đầu còn cầm cự , nhưng càng về , số rời khỏi nhà tìm vật tư ngày một nhiều.
Trong tòa nhà của chúng , 13 ghi , nhưng cùng chỉ 5 trở về.
Trong khi khác chật vật vì nước và thực phẩm, thì sống sung sướng thật sự — mỗi tuần ăn thịt 2 bữa, bữa nào mẹ cũng nấu đủ món thay đổi.
Tới cuối tháng 8, thành phố Q bắt đầu mùa nóng đỉnh điểm. Nhà chỉ mua 2 máy phát điện năng lượng mặt trời, nên dám dùng điều hòa quạt, chỉ thể quạt tay để làm mát.
Ban ngày, vật vờ trốn trong góc nắng, ban đêm trực gác, mở cửa sổ đỡ nóng hơn.
Chúng cố gắng chịu đựng thêm nửa tháng nữa, khi bắt đầu thấy đã quen với cái nóng, thì một đêm tháng 9, trời… mưa to.
Cơn mưa lớn ập đến bất ngờ, ào ào trút xuống như thể cả bầu trời ai đó hất đổ nguyên một chậu nước khổng lồ, ầm ầm khiến thể ngủ nổi.
Mưa lớn kéo dài suốt 2 ngày mới dừng , tiếp theo là một tuần mưa phùn rả rích. Khi bắt đầu thử uống nước gừng đường đỏ để làm dịu khớp gối, thì trời cũng bắt đầu hửng nắng trở .
Miền Bắc thoát nước như miền Nam, mà nay cũng từng hứng chịu lượng mưa lớn đến , mưa liên tiếp khiến tầng một ngập , tầng hai cũng bắt đầu nguy hiểm.
Tôi bắt đầu lo lắng: liệu tòa nhà ngâm nước lâu thế sụp ? Mẹ bảo , cùng lắm là làm giảm tuổi thọ của công trình — mới yên tâm phần nào.
Lũ zombie tầng biến mất, chìm trong làn nước, sống chết rõ. Ngày thứ hai khi mưa tạnh, chịu nữa, ném thử một đống rác xuống nước.
Không phản ứng gì từ zombie.
Người đó bạo gan làm một chiếc bè tre đơn giản, mạo hiểm ngoài tìm vật tư.
Khi về thì trời đã tối, mang về một bè đầy đồ, phấn khích đến mức tay múa chân đá, cùng đồng đội mất hơn 10 phút mới chuyển hết nhà.
Hai ngày , zombie trong nước vẫn động tĩnh gì, ngoài càng lúc càng nhiều. Lúc mực nước đã hạ, đầu của lũ zombie bắt đầu lộ lên khỏi mặt nước.
Năm từng ngoài an một lần nữa liều , mỗi tự chuẩn bè nhỏ, hợp thành nhóm lấy đồ.
Nhà vẫn sống yên bình như một thế giới biệt lập. Chừng nào zombie còn tiêu diệt, vật tư dùng hết, chúng sẽ rời khỏi “pháo đài ngày tận thế” do xây dựng.
Chưa kể, trong tòa nhà vẫn còn con zombie mà từng dẫn , bên ngoài nước nhấn chìm, nhưng bên trong thỉnh thoảng vẫn tiếng cào cửa.
Tối đó, đội trở về khi trời đã tối mịt, nước tầng một rút thêm một chút, đầu của lũ zombie đã lộ . Nước rút khiến bè khó thể chịu tải cả lẫn vật tư.
Không dám liều lội nước trở , họ buộc chở ít đồ hơn. Trong ánh đèn yếu ớt, bóng lay động, cảm giác như lũ zombie đang dõi theo họ.
Dù khoa học — vì mắt của zombie đã thối rữa , thể nữa — nhưng vẫn thấy… chúng giống đây.
Đội đó chuyển đồ xong nhanh, khoác vai lên tầng. Lần họ chỉ đem về đủ đồ cho một sống trong 3 ngày, đoán ngày mai sẽ tiếp.
Quả nhiên, sáng hôm , một nhóm tụ tập đông đúc trong vườn tiểu khu. Lần đến 11 , mỗi dắt theo một chiếc bè tre nhỏ, cả cặp vợ chồng già ở tòa 10 cũng tham gia.
Buổi sáng, mẹ nấu cháo bột vụn. Tôi bưng một bát ban công, húp từng ngụm nhỏ, len lén quan sát họ qua rèm cửa.
Tầm 9 giờ rưỡi, thêm hai đến, một nam một nữ, mặc đồng phục thể thao giống , vẻ là trưởng nhóm.
Mực nước lúc đã rút đến ngang ngực zombie. Họ đếm quân số, chuẩn xuất phát.
Biến cố xảy trong chớp mắt.
Lũ zombie im lặng trong nước suốt nhiều ngày bỗng dưng nhảy vọt lên, lao về phía đám đông với tốc độ từng thấy.
Trưởng nhóm phản ứng nhanh, chém bay đầu một con zombie phía . những khác thì may mắn như .
Người đầu tiên ngã xuống — chính là cặp vợ chồng già.
Chưa đầy vài giây , đàn ông dẫn đầu cũng một con zombie nhanh hơn nữa vật ngã.
Rồi tiếp theo là: 5 … 7 … 10 … 13 …
Cuối cùng, khu vườn nhỏ trở thành một lò mổ đẫm máu. Máu từ những cú cắn xé hoà cùng nước bẩn vẩn đục, tanh nồng đến buồn nôn.
Khu dân cư trở yên tĩnh, như thể gì xảy . Chỉ mùi tanh nồng ngập trong khí, khiến cảm giác như sắp chết đuối trong chính mùi máu .
Những mẩu xác còn sót lềnh bềnh trong nước bẩn.
Khu vườn nhỏ vắng lặng.
Những bụi cỏ dại mục nát.
Tựa như từng bia mộ vô danh, chứng kiến bộ cuộc thảm sát đẫm máu xảy .
Gió lùa qua khu dân cư vắng vẻ.
Tôi bất giác nhận , lũ xác sống đều đang về cùng một hướng. Nhìn theo ánh mắt của chúng, đó là một con zombie lớn hơn, khỏe hơn, dữ tợn hơn.
Ánh mắt của nó còn đờ đẫn như những con khác, mà ẩn chứa sự tỉnh táo lạ thường.
Những con zombie còn quây xung quanh nó tiến về khu vườn nhỏ, nó giống như đang thưởng thức chiến lợi phẩm của .
Tôi bỗng nhiên nhận : “Zombie khu dân cư đã tiến hóa — và xuất hiện một cá thể thủ lĩnh.”
Tôi lập tức kể những gì quan sát cho bố mẹ. Xét theo xu hướng tiến hóa của zombie hiện tại, tạm phân loại thành ba giai đoạn:
- Zombie giai đoạn 1 là loại phổ biến lúc đầu tận thế — trí tuệ, phản ứng chậm chạp.
- Zombie giai đoạn 2 là những con đã tiến hóa thể lực, phản xạ nhanh và bắt đầu trí khôn đơn giản — như đợt tàn sát dân cư gần đây.
- Zombie giai đoạn 3 — chính là loại như con “thủ lĩnh” — chỉ trí tuệ, mà còn bắt đầu cảm xúc, thể điều khiển đám xác sống.
Tôi dự đoán, nếu để mặc kệ, sớm muộn cũng sẽ giai đoạn 4, 5… Đây là tin lành.
Chúng đã mất liên lạc với chính phủ lâu , chẳng ai biết thế giới ngoài hiện , liệu ai còn sống để đến cứu chúng ?
Tôi bắt đầu lung lay niềm tin chiến thắng của loài .
Một tuần , lũ zombie khu dân cư bắt đầu giả vờ “ngủ yên”, khi xác định nơi còn mồi, chúng đồng loạt rời về hướng trung tâm thành phố.
Cả nhà thở phào nhẹ nhõm khi con zombie cuối cùng rời khỏi khu dân cư. thay đó, là cảm giác cô đơn to lớn như bóng ma bủa vây lấy .
Thế giới yên ắng đến đáng sợ, dường như chỉ còn ba chúng .
Mẹ nhận phần “tụt mood”, nên giao cho nhiệm vụ trồng rau để khuây khỏa.
Tôi bắt đầu gieo hạt, như thể đang gieo niềm hy vọng cuối cùng cho nhân loại. Một số khoai tây dự trữ trong nhà đã nảy mầm, gọt phần mầm, đem chôn những chai nước khoáng cắt nửa, đổ đầy đất.
Chờ mầm lớn lên thành lá, chuyển cây sang các thùng carton to hơn, trồng cùng những hạt giống rau khác đã phát triển.
Đợt rau cứ mỗi 20 ngày bón phân một lần, hễ hoa thì đều dùng kéo tỉa bỏ ngay, tránh cây yếu .
Hè sang thu, thu qua đông. Đến lần bón phân thứ 4, đã là đầu tháng 1 năm 2023.
Các loại rau đã thu hoạch gần hết, chậu trồng chỉ còn khoai tây chiếm trọn.
Tôi nhổ hết chỗ khoai, đem phần nhỏ nhà bếp cấp đông, một ít để ngăn mát tủ lạnh, phần còn mang phòng.
Vừa phòng, lao lên giường, quăng mớ khoai lên chăn, trùm chăn run rẩy vì lạnh.
Bên trong phòng, lò than đang cháy đỏ rực, bố mẹ giường, cùng xem bộ phim “Chân Hoàn truyện” tải từ .
Lúc phim đang chiếu tới đoạn: “Gió ngược mà thấu hiểu lòng , xin đừng làm đau…”
Từ khi thành phố Q đông, nhiệt độ giảm mạnh, cả nhà dồn về một phòng ngủ chung để tiết kiệm than.
Lúc ngủ thì mỗi giờ mở cửa sổ thông gió một lần, khi ngủ thì tắt than, bật chăn điện.
Ngoài phòng ngủ chính và ban công trồng rau sưởi ấm, những nơi khác trong nhà lạnh như hầm băng. Không cách nào tra nhiệt độ thực tế, nhưng cảm nhận thì năm nay lạnh hơn nhiều so với mọi năm.
Chỉ cần rời khỏi phòng than nóng, vài bước, tai và mũi lập tức tê buốt như đóng băng, đau nhức tận óc.
Hôm nay là tiết Tiểu Hàn, lạnh hơn hôm qua. Theo tục lệ vùng , ngày ăn cháo Lạp Bát.
chỉ ăn cháo thì đơn giản quá, mùa đông ăn thịt dê để bổ dương, xua tan hàn khí. Bây giờ điều kiện nấu cầu kỳ, nhà chọn cách đơn giản nhất — lẩu dê nhúng.
Tối qua, mẹ đã ngâm chỗ gạo nếp, hạt bo bo, đậu xanh và táo đỏ còn trong nhà, đặt bàn trong phòng ngủ. Sau đó, bà thái sẵn 2 cân thịt dê, chuẩn cho món lẩu dê hôm nay.
Thấy trở về phòng, bố mẹ bắt đầu nấu ăn.
Dạo , chúng chỉ nấu ăn trong phòng ngủ chính, vì nếu nấu trong bếp, nước dùng nấu ăn sẽ đóng băng chỉ đầy một phút.
Mẹ đổ tất cả nguyên liệu cháo Lạp Bát đã ngâm cùng gạo trắng nồi cơm điện, thêm nước khoáng, bắt đầu nấu cháo. Tôi vốn thích cháo Lạp Bát, đến Tết Lạp Bát năm ngoái cũng chẳng ăn một thìa.
năm nay khác, từng hạt gạo, từng quả táo đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Suốt nửa năm kể từ ngày đại dịch zombie bùng phát, chúng trân trọng từng miếng ăn.
Cháo thì cứ để đấy ninh, cả nhà bắt đầu chuẩn bữa lẩu dê.
Tôi xổm cạnh thùng rác gọt khoai tây, bố mặc kín từ đầu đến chân, xuống ngăn mát lấy hành lá, gừng, tỏi, rau mùi, nấm hương, cải thảo, khoai lang, củ cải — tất cả đều do nhà tự trồng.
Sau đó, ông lấy những thứ đã tích trữ từ tận thế: ngô, măng, viên lẩu, nước chấm, đậu phụ đông lạnh, dưa cải và thịt dê đã cắt sẵn từ hôm qua.
Tôi rửa sạch bộ rau củ trong một chậu nước, đó lấy nồi điện , đổ nước khoáng, hành, gừng và táo đỏ làm nước dùng.
Mẹ đã thái xong rau củ, cả nhà bày biện mọi thứ bàn, ba chui chăn, cùng ngắm nước sôi lăn tăn nổi bong bóng.
Hơi nước nghi ngút bốc lên, khiến cảm giác như đang xông mặt ở spa, thoải mái đến mức ngủ gật.
Điện thoại vẫn đang phát phim “Chân Hoàn Truyện”, nhưng giờ chỉ còn là nhạc nền cho nồi lẩu nóng hổi.