Ngọc Tri Miêu - Chương 2
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉https://s.shopee.vn/50L6nr3Bmk
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Metruyen và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Đầm lầy đúng như tưởng tượng, nhầy nhụa đen kịt.
Ta di chuyển vô cùng chật vật.
Thương Đằng cực kỳ bất đắc dĩ, cuối cùng đến lần thứ ba mươi lún bùn, nàng dứt khoát xách quăng lên vai.
Nàng như gió, xóc đến hoa mắt chóng mặt, thế là bắt đầu chửi rủa Long phụ.
“Nếu do ông sĩ diện, sinh non yếu ớt, tu vi bạc nhược, ngươi lăng nhục thế !”
Nàng bật khinh miệt: “Ông khoe con gái gì sai?”
Ta học theo giọng điệu của nàng mà nhạt: “Nếu do ông , ngươi sớm đã là long phượng song tuyệt ca tụng, làm gì chịu khổ suốt ba trăm năm ở đây.”
“Chịu khổ?”
Nàng đột nhiên bật , rực rỡ như đóa mẫu đơn phất phơ trong gió xuân.
“Đợi lát nữa ngươi sẽ biết, rốt cuộc là chịu khổ hưởng phúc.”
Nàng thảnh thơi đưa về nhà cũ.
Vừa bước cửa, hai bóng đen lao đến, kèm theo tiếng hét chói tai.
“Thương Đằng! Huhu, là Thương Đằng! Bảo bối ngoan của chúng ! Sao con về đây? Là nhớ chúng ? Hay bên đối xử với con?”
“Biết ngay bọn họ ý ! Sớm biết , thế nào chúng cũng buông tay!”
…
Hai con hắc xà , thậm chí chẳng buồn liếc mắt .
Thương Đằng ném cho một ánh mắt bảo đừng nóng vội, dịu dàng trấn an cha mẹ nàng.
“Dạ, . Họ đối xử với con .”
Một lúc lâu , họ mới sang .
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Sau đó, Xà mẫu len lén ghé tai Thương Đằng thì thầm:
“Vị là?”
Sắc mặt Thương Đằng nứt vỡ, ngay cả giọng cũng cao hơn một chút.
“Cha, mẹ, nàng tên Miễn Miễn, là một con hắc xà.”
Cha mẹ nàng bừng tỉnh, lập tức đối đãi với như thượng khách trời, mời ghế cao, dâng lên một chậu ếch béo.
Một lúc , Thương Đằng cuối cùng nhịn nữa.
“Cha, mẹ, xà tộc chúng liếc mắt là nhận huyết mạch thân thích. Miễn Miễn… con ruột của cha mẹ ?”
Ai ngờ, cha mẹ nàng ngẩn , đồng loạt lắc đầu.
“Chúng từng đánh mất một quả trứng mới tìm thấy con, nhưng nàng… .”
“ là nàng cũng là hắc xà, nhưng đồng tử đỏ rực, đuôi rắn hoa văn phức tạp, giống chúng chút nào.”
“ nàng cũng nhặt ở Hắc Đầm mà?”
Xà phụ lắc đầu: “Hắc Đầm rộng hàng vạn dặm, xà tộc nhiều vô số kể.”
Thương Đằng , khó xử nhíu mày.
Ta cắn môi, cúi đầu ăn ếch.
Cũng khá ngon, còn long lanh lấp lánh.
À, thì là vì trân châu của .
“Miễn Miễn , uống chút canh .”
Xà thẩm dịu dàng .
Xà thúc cũng ôn hòa gắp thức ăn: “Nào Miễn Miễn, con ếch béo lắm.”
Thì , những ngày tháng của Thương Đằng ở đây cũng tràn ngập ngọt ngào.
“Oa” một tiếng òa lên.
“Ta… nhà nữa , hu hu, Miễn Miễn là một con hắc xà ai cần.”
Họ khuyên nhủ hồi lâu, cuối cùng để ở cùng phòng với Thương Đằng.
Họ còn : “Muốn ở bao lâu thì ở, coi như nhà .”
hiểu rõ thực tế.
Long phụ sợ Phượng nươngu biết chân tướng nên đuổi .
Dù Phượng nươngu thương đến , cũng thể sánh bằng huyết mạch chí thân.
Đây là nhà cha mẹ nuôi của Thương Đằng, nhà .
Mặt dày đến , cũng thể cứ thế ở lì .
xem , sẽ ở Hắc Đầm một thời gian .
Thương Đằng khuyên nghĩ thoáng.
Nàng : “Từ khi nở , cha mẹ đã biết ruột thịt, nhưng họ vẫn sẵn lòng nuôi như con đẻ.
“Không ơn sinh, vẫn ơn dưỡng. Nếu ngại, hãy về Phượng Hoàng Thành .
“Ngươi cũng biết, tính tình của cha mẹ, lời và việc làm là hai chuyện khác .”
Lần đầu tiên nàng nhiều như .
Ta ngước mắt, thấy đáy mắt nàng trong suốt.
Lòng cuối cùng cũng dễ chịu hơn.
Xà tộc đôi mắt thấu lòng , đặc biệt với những sinh vật huyết nóng.
Khi nàng những lời , cả trái tim đều là an ủi.
Ta thút thít, do dự một thoáng mạnh dạn chui lòng nàng.
Dù cũng ấm hơn.
Cả bóng tối trong tim cũng tan .
Thương Đằng dù mặt lạnh như Phượng nươngu, nhưng trong lòng ấm áp.
Như một tỷ tỷ cao ngạo mà chu đáo.
Là, tỷ tỷ của riêng .
Nghĩ đến đây, thấy buồn ngủ.
Mơ màng, nàng thì thầm.
“Miễn Miễn, nhớ một nơi… thể tìm thấy cha mẹ ngươi.”
5
Đằng Đằng , trong tộc Hắc Xà thì lợi hại nhất chính là Đằng Xà— chỉ biết bay, tu vi mạnh nhất, mà tư chất cũng cao nhất.
Nàng dẫn mở mang tầm mắt.
Ta kinh ngạc e ngại.
“Trong Phượng Hoàng Thành, những kẻ tư chất cao đều đáng sợ cả, lúc nào cũng kiêu căng tự phụ, thích đả kích kẻ khác. Nếu Phượng Nương thiên phú cao, dựa đánh để leo lên tộc trưởng, thì e đã sớm đè bẹp xuống bùn .”
Đằng Đằng xoa cằm, bừng tỉnh đại ngộ: “Thì đây là huyết mạch truyền thừa.”
Ta: ?
Ba canh giờ .
Đằng Đằng dẫn lãnh địa Đằng Xà, mấy bước đã xà vệ chặn , cho .
“Ngươi? Ngươi còn dám tới đây?”
Đằng Đằng bày vẻ mặt khinh thường, nhẹ nhàng đẩy lên phía .
“Nhìn xem, nàng là ai.”
Hai tên vệ xà ban đầu còn tưởng là ám khí, lập tức lùi một bước, đồng tử dựng gần như mảnh như sợi tóc.
“Cảnh báo! Cảnh báo! Quái vật đội nóc nhà !”
…
Quả nhiên hổ danh là Đằng Đằng.
Chỉ trong chốc lát, từng đợt hắc xà từ khắp nơi túa , tay cầm đủ loại vũ khí, bộ dáng hận thể lập tức hành hình nàng ngay tại chỗ.
Ta lén liếc Đằng Đằng một cái.
Rốt cuộc nàng đã làm chuyện kinh thiên động địa gì mà khiến cả tộc Đằng Xà cảnh giác đến mức cỏ cây cũng thành binh khí thế ?
Vậy mà nàng vẫn mặt đổi sắc, còn nhướn mày như trấn an.
Sau đó, nàng che tai , dùng bách dặm truyền âm quát lớn:
“Tộc trưởng Đằng Xà đây! Xem mang bảo bối gì đến cho ngài !”
…
Ơ.
Cái điệu bộ , quen quá ?
Giống y hệt Long ba.
Nhớ lần Long ba tìm cớ gây sự, cũng câu tương tự.
“Con súc sinh , lăn đây! Xem mang tuyệt thế chó xích gì đến cho ngươi !”
Chỉ bởi vì con súc sinh đó dám truyền tin đồn lưng rằng ngôi vị tộc trưởng của Phượng nương chính đáng.
Mà con súc sinh đó chủ nhân , tranh vị trí với Phượng nương.
Ta sang Đằng Đằng.
Chẳng lẽ, nàng cũng xem như một sợi dây xích chó ?
—
Tộc trưởng Đằng Xà nhanh đã mặt.
Phía còn dẫn theo cả một đoàn lớn già trẻ lớn bé, ai nấy đều cầm vũ khí tầm thường.
Ta càng lúc càng chột , chẳng lẽ Đằng Đằng đã lấy trộm thứ gì của bọn họ ?
ngờ rằng—
Vị tộc trưởng vốn đang hùng hổ, nhưng ngay khi liếc thấy , ánh mắt đột nhiên khựng .
Giống như trúng giải thưởng khó lời, đang lơ lửng giữa trung, bỗng vội vàng lao bổ về phía , lảo đảo suýt ngã.
“Ngươi… ngươi là…”
Ta nuốt nước bọt, từ từ lùi lưng Đằng Đằng, chỉ lộ nửa khuôn mặt.
“Ta tên là Miễn Miễn, là một con hắc xà.”
Tộc trưởng Đằng Xà thở dài một tiếng.
Sau đó, mắt đỏ hoe, gào to ngay tại chỗ.
“Ôi trời ơi! Bảo bối nhỏ của chúng cuối cùng cũng tìm thấy ! Hu hu hu…”
Tin tức truyền từ sang khác.
Chẳng mấy chốc, cả tộc Đằng Xà dù hiểu chuyện gì cũng đồng loạt gào theo.
Trong nháy mắt, tộc Đằng Xà cứ như trưởng lão nào qua đời, bi thương đến nỗi thành một cơn bão tố.
Ta sợ đến mức trốn chặt lưng Đằng Đằng, sống chết chịu ló đầu .
Đằng Đằng lẽ đang , vì thể cảm nhận lưng nàng run lên ngừng.
Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác chua xót, nhưng đồng thời ấm áp ngọt ngào.
Thì , cái tính khoa trương của chỉ học từ Long cha, mà vốn đã khắc trong máu thịt.
—
Sau đó, mọi chuyện cứ thế thuận buồm xuôi gió.
Ta chính là cháu gái ruột của lão tộc trưởng Đằng Xà.
khi hỏi về tung tích của cha mẹ , cả đám bỗng chốc im bặt.
Bất giác, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Chẳng lẽ…
Cha mẹ cũng ghét bỏ ?
6
Tổ phụ Xà tộc hành sự luôn nhanh gọn dứt khoát, nhưng dù cũng đã lớn tuổi, lưng còng xuống, tay chân còn linh hoạt như .
Dẫu , vẫn tự tay chuẩn phòng cho và Đằng Đằng.
Xà tộc thích nơi âm u, nên tổ phụ đã dùng nhiều cành liễu xanh rủ đầy những bông hoa hồng nhỏ để lợp mái. Trên chiếc giường lớn, trải kín lớp cỏ bồ mềm mại, đắp lên một tấm chăn dày dệt từ kỹ thuật đặc biệt của các vị xà di.
Nhìn thôi cũng thấy ấm áp đến tận đáy lòng.
Trên chiếc bàn ghế tinh xảo chất đầy đồ ăn vặt, còn một chồng lớn ếch khô.
“Xà tộc quen sống ngày ngủ đêm dậy, mà con những năm qua ép thay đổi thói quen , lòng tổ phụ đau như lửa đốt.
“ nay con đã về , tổ phụ cũng chẳng rõ con thích gì, nên cứ chuẩn hết cả. Con xem xem, còn cần thứ gì nữa ? Tổ phụ sẽ lấy cho con.”
Người xoa đôi bàn tay nhăn nheo, mặt đầy vẻ mong chờ và lấy lòng.
Đây… chính là thân của .
Ta nghẹn , cổ họng như chặn bởi viên châu nhỏ, nước mắt chực trào mà kịp rơi.
Cho đến khi Đằng Đằng bĩu môi, thờ ơ buông lời:
“Chậc, bao nhiêu năm vẫn cái tính . Nếu còn dám cướp đồ của tộc khác, đập nóc bảo khố nhà ông đấy.”
Tổ phụ lập tức biến sắc.
“Từ xưa cường giả vi tôn, Xà tộc là chủ nơi , lấy chút đồ của kẻ khác thì ! Hơn nữa bọn họ cũng tự nguyện mà! Chỉ ngươi lắm chuyện.
“Thôi , ngươi là khách, chấp.”
Ta đại khái cũng hiểu phần nào quan hệ giữa Đằng Đằng và Xà tộc.
Sau khi tổ phụ rời , Đằng Đằng xoa nhẹ đỉnh đầu , kiên nhẫn dạy dỗ.
“Chuyện đừng học theo, Xà tộc quen ỷ mạnh hiếp yếu.”
Ta hiếu kỳ, hỏi: “Tổ phụ đã cướp gì của ?”
“Nói thì dài, tóm tắt thế .
“Ông chuyên trộm trứng. Nhất là loại nào mùi hôi nhất.”
Ta: ?
Thật là một sở thích kỳ quái.
Lần nhất định hỏi cho rõ.
kịp hỏi thì…
Mặt đất rung chuyển.
Chính xác hơn, thứ gì đó lòng đất đang cuộn trào.
Đầm lầy sôi sùng sục như dầu sôi, bùn bắn tung tóe, cảnh vật méo mó.
Tổ phụ bay lên trung, sắc mặt xanh mét, lệnh cho tộc nhân lập tức tản . Chẳng bao lâu , chỉ còn giữa trung.
Ta trèo lên Đằng Đằng, bay về phía .
“Tổ phụ, đó giấu thứ gì ? Sao thể gây động tĩnh lớn như thế?”
Tổ phụ , thở dài.
Rồi với một chuyện.
Một chuyện vô cùng tàn khốc.