Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi - Chương 3
14
“Này !” Đám côn đồ trường Mười Chín thấy bọn thì thầm, cảm giác như coi thường, lập tức gào lên tìm cảm giác tồn tại, “Nghe mày là đại ca trường Triều Dương, Trình Nhiên?”
Tôi đút hai tay túi, thản nhiên “Ừ” một tiếng.
Bọn chúng bỗng phá lên: “Còn thủ khoa trường Triều Dương cũng tên Trình Nhiên, chẳng lẽ hai đứa là một?”
Đàn em của im lặng gì, nhưng ánh mắt đầy sát khí chúng.
“Phải đó.” Tôi nhếch mép , “Đều là , thủ khoa kỳ thi liên trường tháng cũng là .”
Đối phương lập tức nhạo, “Trường Triều Dương chắc sắp tàn , chọn một tên mọt sách làm lão đại, học đến ngu luôn ?”
Tôi cái đầu tổ quạ rung rung của mà thấy buồn , nhưng kịp mở miệng, Hạo Tinh đã lao lên, giáng thẳng một cú tát trời giáng mặt tên cầm đầu.
Tôi: “……?”
Hạo Tinh túm cổ áo đối phương, trong mắt bùng lên ngọn lửa dữ dội.
“Cậu mọt sách.” Hạo Tinh , “Cậu là Trình của tao.”
Mặt nóng ran, lập tức đỏ bừng.
Thằng nhóc thể đừng những câu kiểu với vẻ mặt nghiêm túc ?!
Xấu hổ chết mất!
đúng là Hạo Tinh khả năng kích động lòng trung thành, mấy đàn em đó còn chút ý kiến về , giờ xong liền “bốp bốp” vài cú đấm mà máu nóng dâng trào, lập tức lao cuộc hỗn chiến.
Trận đánh kết thúc nhanh chóng, vì sự dẫn dắt của , bọn đàn em ở Triều Dương đã còn là đám đầu gấu ngu xuẩn chỉ biết đánh nữa.
Bọn chúng nguyên tắc, thù tất báo nhưng gây chiến vô lý.
Sau khi đám côn đồ trường Mười Chín thề gây sự nữa, liền lệnh thả .
rõ ràng, Hạo Tinh vẫn đánh đã tay.
Tôi bước lên vỗ vai , kéo mất.
15
Vương Kỳ cũng chạy theo, khó chịu tay đang khoác lên vai Hạo Tinh, “Anh Trình, hai định thế?”
Tôi : “Tuần cuộc thi tiếng Anh, với ôn luyện. Cậu tham gia ?”
Vương Kỳ lắc đầu như trống bỏi, “Thôi, bye bye.”
Hạo Tinh để mặc dắt , cúi đầu lời nào.
Tôi , “Sao thế, lúc nãy đánh đã ?”
Cậu , đó chút ngượng ngùng : “Bọn họ thế nào cũng , nhưng .”
Ôi chao, cảm thấy tim nở hoa !
Đây là nam chính đấy! Sao tự dưng ngoan như chứ?
Tôi đến rách cả miệng, “Đi nào, Trình dẫn ăn món ngon!”
khi ăn, đưa Hạo Tinh khám.
“Lão Lý,” chào bác sĩ già, “Đo chiều cao .”
Lão Lý phất tay hiệu tự làm, ông đang tập trung xem video ngắn.
186 cm.
Tôi mặt lạnh kéo Hạo Tinh , giống như cô dâu nhỏ phạm , lẽo đẽo theo .
Đàn ông mà, nhạy cảm nhất là chiều cao.
giận dỗi một lúc, cũng thông suốt.
Tôi so đo với nam chính làm gì chứ? Chẳng là tự chuốc bực ?
Tôi khoác vai Hạo Tinh, đè xuống, xoa mạnh mái tóc mềm mại của .
Nhìn thì giống nhím con, nhưng tóc mềm thế .
Tôi : “Đi nào, ăn thôi! Cậu mời!”
16
Sắp đến cuộc thi tiếng Anh, thầy Chu cho chúng luyện đối kháng một lần .
Tôi giành chiến thắng với lợi thế nhỏ, nhận lời khen của thầy.
Thầy Chu vui, vỗ vai Hạo Tinh, “Cố gắng bổ sung kiến thức cơ bản, lần nhất định thắng Trình Nhiên!”
Hạo Tinh toe toét, hàm răng trắng sáng.
Trên đường về, bực bội lườm , “Cười cái gì?”
Hạo Tinh đáp: “Lần nhất định thắng !”
“Nằm mơ ,” trợn mắt, “Muốn thắng thì đợi vài trăm năm nữa nhé!”
Hạo Tinh : “Trong vòng năm năm, nhất định thắng .”
Câu gì đó sai sai, định cãi vài câu.
đột nhiên, sắc mặt Hạo Tinh thay đổi, lạnh lùng về phía .
Tôi theo, thấy năm sáu chặn đường về nhà của chúng .
Toàn những gương mặt lạ.
Hơn nữa, bọn họ mặc đồng phục, trông giống dân chị ngoài xã hội.
Tôi siết chặt nắm đấm, trong lòng chút lo lắng.
Dù tiếng trong trường Triều Dương, nhưng đối mặt với mấy kẻ lưu manh , vẫn chút e dè.
Bởi vì bọn họ ràng buộc bởi quy tắc trường học, là những kẻ liều mạng nhất.
Cơ thể Hạo Tinh cũng căng cứng, gần , thể cảm nhận đang run rẩy.
Cậu … đang sợ?
Trong lòng lóe lên một tia nghi hoặc, nhưng phía đối diện đã động tĩnh.
Một gã nhuộm tóc trắng tiến lên vài bước, ánh mắt đầy địch ý chằm chằm Hạo Tinh.
17
Hạo Tinh bước lên , chắn .
Cậu lạnh lùng gì.
Bầu khí căng thẳng.
Tôi cũng chắc tình hình, tạm thời dám manh động.
Bỗng nhiên, từ xa vang lên tiếng bước chân lộn xộn, đó thấy giọng Vương Kỳ kinh hô: “Anh Trình? Hạo Tinh?”
Tôi , thấy Vương Kỳ dẫn theo hơn chục học sinh trường Triều Dương về phía .
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chào một tiếng phía .
Tóc Trắng và đồng bọn đã lưng rời .
Hạo Tinh vẫn căng chằm chằm bọn họ, tiến lên vỗ lưng , “Nhìn gì thế? Người hết .”
Lúc Hạo Tinh mới thả lỏng cơ thể.
Vương Kỳ ghé đầu , thắc mắc: “Thằng cầm đồng phục trường Mười Chín?”
Lúc mới để ý, tay gã tóc trắng đang xách một bộ đồng phục, đúng là của trường Mười Chín.
Trong lòng dấy lên nghi ngờ, thật sự nhớ trường Mười Chín kẻ nào nhuộm tóc trắng.
Học sinh chuyển trường ?
Đã lâu tụ tập ăn uống, nhân hôm nay đông đủ, tổ chức một bữa nhậu, tiện thể giới thiệu Hạo Tinh với em.
Vương Kỳ hào hứng cực độ, nhất quyết tranh luận với Hạo Tinh xem ai là nhị ca, ai là tam .
Hạo Tinh lười để ý , chỉ im lặng uống nước.
Nhớ bầu khí căng thẳng lúc đối đầu ban nãy, ghé sát hỏi nhỏ: “Cậu quen gã tóc trắng ban nãy ?”
Hạo Tinh khựng , đó tránh ánh mắt , lắc đầu: “Không quen.”
18
Cuộc thi hùng biện diễn đúng như dự kiến.
Tên nhóc Vương Kỳ mà dẫn theo em kéo băng rôn ngay cửa phòng thi—”Lão đại Triều Dương, Trình Nhiên, xứng đáng số một”.
Tôi thật sự dùng ngón chân đào hố mà chôn sống bọn họ.
Tôi tựa trán lưng Hạo Tinh, hai tai nóng bừng lên.
Hạo Tinh cũng nhạo : “Anh Trình, Trình, nhất định hạng nhất!”
“Im miệng!” Tôi tức giận .
Dù mất mặt, nhưng điều đó khiến bớt căng thẳng hơn nhiều.
Thực , đây là cuộc thi đầu tiên tham gia khi trùng sinh. Cảm giác lạ lẫm quen thuộc đã khiến lo lắng suốt mấy ngày qua.
May mà Hạo Tinh, kiên nhẫn cùng luyện tập hết lần đến lần khác.
Đôi khi, cảm thấy kiếp chỉ như một giấc mơ. Trong giấc mơ , Hạo Tinh lạnh lùng và tàn nhẫn, chỉ chăm chăm trở nên mạnh mẽ hơn. Cuối cùng, khi mất bạn bè và , cô độc một gây dựng đế chế thương mại của riêng .
Bề ngoài huy hoàng, nhưng bên trong vỡ vụn.
Thế nhưng bây giờ, giấc mơ đó đã tan biến.
Hạo Tinh chỉ là một nam sinh trung học bình thường nhưng chút trai, còn tùy tiện lao những trận chiến của xã hội đen. Cậu bạn bè, bạn học, , chỉ cần chuyên tâm việc học là đủ.
Sạch sẽ, thuần khiết, tương lai rực rỡ.
Tôi từng hỏi : “Sau làm gì?”
Hạo Tinh hỏi ngược : “Còn Trình thì ? Sau làm gì?”
Tôi đáp: “Bác sĩ.”
Kiếp đã làm bác sĩ, nhưng đáng tiếc ngòi bút của tác giả, buộc chết.
Kiếp , nhất định thực hiện ước mơ của .
Sau đó, Hạo Tinh suy nghĩ lâu mới : “Tôi làm một .”
Nghe vẻ mơ hồ, nhưng biết, thật lòng như .
Họ Hạo bề ngoài là trụ cột kinh tế của đất nước, nhưng trong cái xã hội đầy hỗn loạn , ai thể thực sự giữ trong sạch đây?
19
Tôi giành giải nhất cuộc thi hùng biện, Hạo Tinh giành giải ba.
Ba hạng đầu của cuộc thi tỉnh, trường trung học Triều Dương đã chiếm hai suất, thầy Chu kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Hạo Tinh cũng bên ngốc nghếch, trong lòng bỗng nảy ý , trêu chọc : “Giải ba cuộc thi hùng biện thì gì ghê gớm? Còn bài thi toán kỳ của ?”
Hạo Tinh lập tức xìu xuống. Môn toán luôn là điểm yếu của .
Sau đó, cả nhóm rủ ăn mừng.
Vương Kỳ lén mở bia, uống đến mức mặt đỏ bừng.
Tên nhóc nhào đến ôm cánh tay , lóc kể lể chỉ biết học, thèm chơi với bọn họ.
Tửu lượng của lắm, uống say là thích .
Tôi cạn lời, định nghiêng để tránh xa khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi của .
đột nhiên, một bàn tay từ bên cạnh vươn , đẩy mạnh Vương Kỳ .
Vương Kỳ mất thăng bằng, đập đầu bên cạnh, phát một tiếng “bốp” nhỏ.
Tôi đầu Hạo Tinh, chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt khó chịu.
Trong lòng chút vui, liền giận dữ : “Cậu làm gì ?”
Vương Kỳ đang say, đẩy mạnh như thế lỡ đập đầu hỏng thì ?
Tôi vội dậy kéo Vương Kỳ, nhưng Hạo Tinh nắm lấy cánh tay từ phía .
Cậu : “Tôi dùng quá nhiều sức, là do uống nhiều nên chóng mặt thôi.”
Tôi cố sức vùng : “Dù cũng thể đẩy như thế chứ?”
Sắc mặt Hạo Tinh trầm xuống, bàn tay đang nắm lấy nới lỏng. Tôi nhanh chóng rút tay , đỡ Vương Kỳ ngay ngắn.
Vương Kỳ ngơ ngác mở mắt, hét lên: “Tôi còn uống nữa!”
Tôi nhịn , bảo mấy bên cạnh chăm sóc .
khi đầu , chỗ của Hạo Tinh đã trống .