Nhịn Đủ Rồi - Chương 2
Bố mẹ cô bỗng hét lên.
Thì Tô Cẩm Tú một chiếc xe đạp va , cẳng chân trầy, máu chảy ngoài.
Trần Thời Ngôn lập tức lao đến, mặt mày căng thẳng, vội gọi xe đưa bệnh viện.
Tô Cẩm Tú nhất quyết chịu, nằng nặc đòi Trần Thời Ngôn cõng bệnh viện, dù chỉ cách đó mười phút đường.
Hắn liền cởi áo khoác sạch sẽ của , quấn lấy vết thương cho cô .
Cô nép vai , nũng nịu: “Thời Ngôn, em đau quá… nếu để sẹo, bỏ rơi em đấy.”
Hắn dịu giọng dỗ dành: “Đừng sợ, để sẹo . Sẽ ai bỏ rơi em cả.”
Tô Cẩm Tú đầu , ném cho ánh mắt đầy khiêu khích, đó Trần Thời Ngôn bế lên rời .
Tôi ăn nốt miếng bánh ngô cuối cùng, đạp xe ba bánh tiếp tục rong ruổi bán quần ống loe.
Tối muộn, Trần Thời Ngôn mới về.
Hắn như điều với .
“Hôm nay sinh nhật Cẩm Tú, và má đến chúc mừng, em đừng suy nghĩ nhiều… và cô gì .”
Không gì, ý là còn lên giường thôi.
Tôi hiểu rõ chiêu trò của đàn ông.
Im lặng một hồi, Trần Thời Ngôn cuối cùng cũng ý định thật: “Như Miên, ly hôn . Em cũng biết nhà máy phân nhà cho , nếu cưới Cẩm Tú thì cần chỗ ở. Em xem căn nhà … thể…”
Tôi cắt lời , dứt khoát: “Không . Nhà là của ba để , tên sổ là tên .”
Mẹ chồng kìm , xông thẳng từ ngoài cửa.
“Sao cô cho chúng căn nhà ? Cô mà ly dị thì cũng là đàn bà từng một đời chồng, chẳng ai thèm cưới . Cô thì chẳng cần lấy ai nữa, nhưng con trai lấy vợ!”
Trần Thời Ngôn đến giờ vẫn còn làm , hai bên đắc tội, nhỏ nhẹ khuyên : “Như Miên, em thông cảm cho . Bây giờ còn chịu xuống chuyện với em thế đã là lắm .”
Mẹ chồng thì vênh váo : “Chú Sở Tô đã , nếu cô đồng ý, ông cả đống cách. Chuyện đại học còn làm , một cái nhà thì là gì.”
Tôi liếc sang Trần Thời Ngôn – cúi đầu im lặng.
Thì … đây mới là thứ bọn họ thật sự đợi ở .
3.
Cả đêm qua trằn trọc ngủ, sáng sớm đạp xe ba bánh phố bán quần, đầu óc cuồng.
Không cẩn thận móc túi lấy mất ba đồng tám hào.
May thay, gặp chị Song – vẫn giúp nhập hàng – chị dẫn theo em họ, giúp bắt tên trộm.
Tôi cứ tưởng em họ chị ngoài ba mươi, ai ngờ mới chỉ hơn hai mươi.
Cậu tên là Cố Thức Quân, mặt mũi sáng sủa, chững chạc, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm đạm, chín chắn.
Chị Song giới thiệu: “Đây là em họ chị, tên Thức Quân, học đại học ở Quảng Châu, đó xuống biển làm ăn, đầu óc nhanh nhạy lắm.”
“Em gái , đợt nó về là để thăm bà ngoại chị đang bệnh nặng, nửa tháng nữa là về Quảng Châu, đến lúc đó tụi cùng nhé, ?”
Tôi gật đầu: “Em hiểu , chị Song. Thật em cũng từ lâu, chỉ là ở nhà còn mấy chuyện thu xếp xong.”
Thấy mặt mày u sầu, chị Song cũng hỏi thêm.
Cố Thức Quân mỉm hỏi : “Chị Song em tính nhẩm giỏi, ăn khéo. Anh mang một lô hàng từ Quảng Châu về, nếu thì em đến phụ trông sổ sách nhé. Có lương, bao ăn luôn.”
Tôi đồng ý ngay.
Hôm liền tới quầy hàng của , mấy món thời trang nhập từ Quảng Châu, càng thêm chắc chắn với quyết định rời khỏi nơi .
Quầy của Cố Thức Quân buôn bán chạy, khiến cùng nghề ghen tị.
Một đám côn đồ cầm gậy gộc kéo tới đập phá.
Lúc đó chỉ ở sạp.
Nếu là đây chắc đã bỏ chạy.
những uất ức và giận dữ dồn nén mấy ngày qua khiến thể nhẫn nhịn thêm.
Tôi vớ lấy cây gậy gần đó, liều mạng lao mấy gã đàn ông cao to.
Chúng ngờ gặp một phụ nữ biết sợ chết, tức giận tay đánh trả.
Một tên trẻ hơn chẳng biết từ lôi một chai thủy tinh, “choang” một phát đập đầu , máu lập tức chảy ròng ròng.
Mấy tên thấy đổ máu thì hoảng sợ, sợ xảy án mạng nên lập tức bỏ chạy.
Cố Thức Quân chạy về, lập tức đưa viện.
Khi tỉnh , đang bên giường bệnh.
“Em là con gái, cần liều mạng như thế ? Lần chuyện gì thì mặc kệ, mạng sống quan trọng hơn.”
Nghe lo lắng, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Tôi bảo: “Hồi nhỏ em học hơn mấy năm, cái tên Như Miên nghĩa là: gió tuyết ép em hai ba năm, em cũng sẽ với nó như với cánh bông gòn. Dù gặp chuyện gì, em cũng học cách vượt qua. Chút thương tích , .”
Cố Thức Quân vô cùng khâm phục sự lạc quan và kiên cường của .
“Nhà cũng chẳng khá hơn là bao, bố mẹ hồi trẻ cũng vất vả lắm. Lần xem như mời đúng …”
Sau chuyện đó, và Cố Thức Quân thân thiết hơn.
Anh tin tưởng , thường kể về chuyện buôn bán ở Quảng Châu, ví dụ như nhập hàng ở , nhà máy nào rẻ hơn.
Ngày tháng bận rộn trôi qua vèo vèo.
Tôi chọn mấy chiếc quần jean mới nhất ở sạp, đem tặng con gái dì Vương – một là cảm ơn dì đã mặt vì , hai là coi như quảng bá.
Không ngờ dì Vương kéo một góc, thần thần bí bí: “Tô Cẩm Tú thai , tám phần là con của Trần Thời Ngôn!”
Tin khiến như mở nút thắt.
Việc ly hôn với Trần Thời Ngôn giờ đã điểm bẻ gãy.
Tôi để một bức thư tố cáo, cùng Cố Thức Quân mua vé tàu Quảng Châu.
4.
Dì Vương vốn ghét cái ác như kẻ thù, nên lập tức giúp tung tin khắp nơi.
Không bao lâu, chuyện Tô Cẩm Tú mang thai đã lan khắp đầu phố cuối ngõ.
Lãnh đạo nhà máy dệt nơi Trần Thời Ngôn làm việc cho gọi lên chuyện, yêu cầu giảm thiểu ảnh hưởng .
Tô Cẩm Tú dám làm, trốn chui trốn lủi trong nhà, sợ đường thiên hạ phun nước miếng chết ngạt.
Mẹ chồng cũng chỉ trỏ lưng, tức đến phát bệnh liệt giường.
Lần , là chủ động đòn.
Tôi mang theo đơn ly hôn đến thẳng nhà họ Tô, bước cửa đã dập lá đơn xuống bàn.
“Đơn ly hôn đây, ba ngày, trong vòng ba ngày Trần Thời Ngôn ký cho xong. Quá ba ngày, sẽ kéo dài đến khi đứa con hoang của các đời, để thiên hạ đồn ầm lên cho biết.”
Tô Cẩm Tú tức đến nghiến răng ken két, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng .
“Con đ* , là mày chuyện tao thai! Mày đúng là độc ác vô liêm sỉ!”
Tôi lạnh: “Muốn biết, trừ khi đừng làm. Tôi biết rõ cô và Trần Thời Ngôn toan tính gì – nhắm căn nhà ba để cho ? Nằm mơ !”
Tô Cẩm Tú tức đến phát điên, vớ lấy tách trà định ném về phía .
Tôi bình thản bắt chéo chân, mặt chẳng chút sợ sệt: “Ném , nhắm thẳng đầu mà ném. Để khi khỏi đây, chỗ làm của cô, nhà máy của bố cô, tất cả sẽ đều biết chuyện cô làm bồ nhí cho vợ, chỉ mang thai mà còn làm thương vợ chính. Đến lúc đó, thử xem ai mất việc ? Tôi , thất nghiệp từ lâu , giày chẳng sợ chân đất.”
Mặt Tô Cẩm Tú trắng bệch, cái tách trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
Bố mẹ nhà họ Tô tự biết với , cuối cùng cũng đành ép Trần Thời Ngôn ký đơn ly hôn, nhắc đến chuyện nhà cửa nữa.
Ba ngày , Trần Thời Ngôn và Tô Cẩm Tú kết hôn, chuyển ở trong nhà cha mẹ cô .
Lần gặp là khi hai họ tới sạp quần áo của mua đồ.
Bụng Tô Cẩm Tú đã lớn hơn nhiều so với những bà bầu cùng tháng.
Cô vẫn ghi thù chuyện , cố tình kéo tay Trần Thời Ngôn ân ái ngay mặt : “Chồng , thấy cái váy em mặc ?”
Khách tự đưa tiền tới cửa, bỏ qua , lập tức lên tiếng rao hàng: “Ôi trời, chẳng là tiểu thư nhà chú Sở Tô ! Đến cửa hàng em là chọn loại đắt nhất. Đây , váy mấy ngôi Hồng Kông đều mặc, ai mặc cũng rạng ngời!”
Tô Cẩm Tú sĩ diện đánh lừa, gật gù: “Đương nhiên, bao nhiêu tiền, mua luôn!”
“Không đắt , mười lăm đồng.”
“Cái gì? Mười lăm đồng? Cô định cướp ?!”
Tô Cẩm Tú trợn mắt há mồm.
Lương một tháng của cô mới hơn ba mươi đồng, nỡ tiêu từng một chiếc váy.
vì là “kẻ thù”, cô đành nghiến răng, đẩy Trần Thời Ngôn quầy thanh toán.
Hắn do dự một lúc lâu, mới miễn cưỡng móc mười lăm đồng – đó là nửa tháng lương của !
Tô Cẩm Tú thanh toán xong đã hôn chụt lên má một cái, cố ý liếc đầy đắc ý: “Chồng thương , khác hẳn mấy , sống khổ đến mức lang bạt đầu đường bán hàng vặt nuôi thân.”
Tôi thuận theo lời cô : “ lúc luôn, chúng còn trâm cài ngực, đồng nghiệp cô dạo nọ tới đây mua hết lượt, đeo lên là ai cũng trầm trồ.”
Trần Thời Ngôn đành lên tiếng hỏi: “Bao nhiêu?”
“Không đắt , loại nhất bên ba đồng một cái, hai mua thì nên lấy đôi, lành song hỷ mà.”
Lòng bàn tay Trần Thời Ngôn bắt đầu đổ mồ hôi.
Tô Cẩm Tú thì vì sĩ diện, chịu thua.
“Lấy hai cái thì lấy, gì ghê gớm!”
Trần Thời Ngôn bắt đầu cáu: “Một cái váy mười lăm, hai cái trâm hết sáu đồng, cô tưởng làm bằng vàng chắc? Tiền tiêu hết thì tháng ăn cám ? Cô biết chi tiêu đấy?”
Tô Cẩm Tú mắng bất ngờ, giận đến độ chỉ chui xuống đất.
Tôi thì bóc hạt dưa xem trò vui, mắt rời lấy một giây.
“Xem là mua nổi , xin phép phục vụ nữa, phía còn khách, làm ơn tránh đường, đừng ảnh hưởng việc buôn bán của .”
Mắt Tô Cẩm Tú ngân ngấn nước, giận mà lời nào, đành kéo Trần Thời Ngôn về nhà.
Hắn bất đắc dĩ theo.
Tối đó, mời chị Song và Cố Thức Quân về nhà ăn cơm.
Trong bữa ăn, Thức Quân nhắc chuyện về Quảng Châu.
“Bên đó bạn bè tìm nguồn hàng mới, đang giục về sớm. Làm ăn đợi .”
Tôi gật đầu đồng tình.
Chị Song vì chồng bỗng phát bệnh nên thể .
Ba chúng bàn bạc, quyết định để chị Song ở trông coi sạp.
Tôi và Cố Thức Quân cùng lên đường về Quảng Châu.
Ba ngày , và bước lên chuyến tàu hướng về phương Nam.