Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Kẻ Vô Dụng - Chương 1
01.
Ta tên Hứa Kiều Kiều, kế mẫu Tần thị bỏ thuốc đưa đến Triệu gia.
Lúc mơ mơ màng màng tỉnh , đã là nửa đêm.
Nến đỏ bàn vẫn còn cháy, trong phòng tiếng ngáy của nam nhân, thân đau nhức chịu nổi.
Sự đã , vô phương cứu vãn.
Nếu vì thuốc vẫn còn tác dụng, thật bật dậy cầm dao giết sạch cả Triệu gia, đó về thành giết chết Tần thị.
Cũng tại ngu ngốc.
Rõ ràng từ khi mẹ mất, vẫn luôn đề phòng Tần thị, mà chỉ vì thấy quản sự ăn chặn bạc của Triệu gia, nhịn mà xen một câu.
Chỉ với hai câu , Tần thị đã dựng chuyện tư thông với đại lang Triệu gia, đó bỏ thuốc ném qua đây.
Ta quả nhiên di truyền bệnh thánh mẫu từ mẫu thân!
Phải chữa gấp!
Ngay lúc còn đang nghĩ ngợi, bước phòng.
Ta thể cử động, rõ là ai, chỉ thấy một tiếng rầm, vật nặng nào đó đá văng xuống đất.
“Không ngủ!”
Là giọng của một phụ nhân.
Sau đó, bưng một bát canh nóng bước đến.
Vừa vặn, và đó chạm mắt .
Là mẹ của Triệu đại lang.
Bà thấy tỉnh, khóe miệng cong lên một nụ kỳ quái, đó đưa bát thuốc về phía .
Triệu đại lang biết từ khi nào đã tới, bàn tay thô ráp vững vàng đỡ lấy cái bát.
Hắn tóc tai bù xù, còn dính bùn đất, xem kẻ đá xuống đất chính là .
Mẹ của thì tiến lên, đỡ dậy, nhận lấy bát canh, đưa đến sát môi .
“Uống!”
Uống cái đầu ngươi! Còn hạ thuốc nữa ?
Ta cắn chặt răng, quyết mở miệng, trừng mắt bà , cả Triệu đại lang.
Hắn gãi gãi đầu, lẩm bẩm:
“Như uống ngon.”
Mẹ đặt bát canh xuống, bên giường .
Hai mẹ con bọn họ giống , nhưng biểu cảm y hệt .
Chất phác, ngốc trệ, bây giờ còn cao xuống, trông như ăn thịt .
Hừ!
Cùng lắm chờ cử động thì liều mạng với bọn họ.
Triệu đại lang xoay rót nước, mặt thả một viên đường, đó rắc thêm một gói bột thuốc.
Hừ!
Hạ thuốc mặt luôn ?
Cũng đúng, bây giờ là cá thớt, chỉ thể để mặc chà đạp mà thôi.
chỉ bát nước, chỉ .
“Giải dược.”
Cái gì?
02
“Giải dược, ngươi.”
Hắn chỉ .
Ta hiểu ý .
… làm thể chứ?
Suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định uống bát thuốc gọi là “giải dược” .
Nếu liều chết chịu uống, bọn họ cũng cách ép nuốt , căn bản cần hỏi ý kiến .
Sau khi uống xong bát thuốc kỳ lạ đó, mồ hôi lạnh bắt đầu túa khắp , Triệu đại nương vẫn luôn ở bên lau mồ hôi cho . Qua một lúc, chợt nhận cơ thể dần sức lực trở .
Triệu đại lang còn chuẩn cả một thùng nước ấm để tắm rửa. Ta còn kịp phản đối, đã Triệu đại nương ấn thùng nước, tắm rửa sạch sẽ.
Cũng nhờ lần tắm rửa , mới phát hiện bản thân hề làm gì cả.
Triệu đại lang… hề động .
Bát thuốc , thực sự là giải dược.
Vậy, cả nhà rốt cuộc làm gì?
Nửa đêm đó, Triệu đại nương ngủ cùng .
Bà lời nào, nhưng cứ một lát sờ trán , lát dậy kéo chăn đắp cho .
Sáng sớm hôm , khi bước khỏi cửa, bốn nhà Triệu gia đồng loạt .
Triệu lão gia, Triệu đại nương, Triệu đại lang, còn Triệu nhị lang.
Cả nhà đúng là kỳ lạ.
Dung mạo chẳng giống , nhưng biểu cảm, động tác thì cứ như đúc từ một khuôn.
Đờ đẫn, ngốc trệ, trông thật nhu nhược.
Cũng khó trách ăn chặn bạc mà dám lên tiếng.
Ta thử thăm dò: “Ta trở về.”
Triệu đại lang lập tức chắn cửa.
Ha, đúng là ngoài dự đoán của .
Những gì bọn họ làm đêm qua, quả nhiên chỉ là giả vờ bụng.
Chắc hẳn là lợi dụng , từ mà moi thêm lợi ích từ Hứa gia?
bọn họ đã tính sai .
Tần thị đã vứt bỏ , phụ thân thể nào biết chuyện . Ngay từ đầu, bọn họ đã ý định trục xuất khỏi Hứa gia.
Triệu đại lang lắc đầu, chậm rãi : “Bọn họ… hại ngươi.”
Ta thể về.
Hắn đúng.
Kế mẫu đã đẩy ngoài, thể để về chứ?
Dù về, bà cũng sẽ viện cớ đã “vấy bẩn”, đã thành phụ nữ chồng, còn là của Hứa gia nữa.
Từ khi mẹ mất, đã phòng kế mẫu suốt bao năm, mà vẫn bà hãm hại đến mức .
Ta từng nghĩ, dù tệ đến , cùng lắm bà cũng chỉ tìm cho một nhà chồng điều kiện kém một chút, hoặc ép làm kế thất cho lão già nào đó.
Không ngờ, bà ngay cả mặt mũi cũng cần nữa.
Ta chán nản đến mức ăn vô, uống cũng nổi, chỉ cửa Triệu gia, thẫn thờ về hướng kinh thành, tự hỏi rốt cuộc đã sống kiểu gì để nông nỗi ?
“Ăn !”
Đang ngẩn , Triệu đại lang bỗng đặt một chiếc hộp mặt .
Là hộp đựng điểm tâm của Phẩm Hương Trai – một cửa tiệm nổi danh trong kinh thành.
Một hộp thế , ít nhất cũng năm trăm văn tiền.
Triệu gia là nông hộ, thỉnh thoảng lên núi săn bắt chút dã thú để kiếm thêm chút bạc.
Lần bọn họ đến Hứa gia bán thịt thú rừng, quản sự ăn chặn bạc, lúc thấy bất bình nên lên tiếng giúp đỡ, kết quả tự rước họa thân.
… bọn họ lấy bạc để mua điểm tâm thế ?
Ta chằm chằm Triệu đại lang: “Ngươi lấy bạc?”
03
Triệu đại lang nhét chiếc hộp tay , chỉ tay về phía ngọn núi: “Thịt thú rừng, đổi .”
Cả nhà Triệu gia đều ít , từng câu từng chữ đều ngắn gọn, súc tích.
Thịt thú rừng… đổi lấy một hộp điểm tâm cho ?
Tên , đầu óc mê ?
Người nhà ý kiến gì ?
Ta , đám trong sân.
Triệu lão gia đang lau dao, Triệu đại nương thì xử lý một con thỏ, Triệu nhị lang cầm một nắm cỏ biết đang bận bịu làm gì.
Bọn họ đều thấy hộp điểm tâm, nhưng ai gì cả.
Ta cầm hộp trong tay, vẫn ăn.
Triệu đại lang gãi gãi đầu, trông vẻ sốt ruột: “Ăn, đừng chết.”
Lúc , mới thực sự hiểu .
Hắn sợ nhịn đói mà chết, nên mới đặc biệt đổi điểm tâm về.
Ta rõ trong lòng đang cảm giác gì, nhưng vẫn mở hộp .
Là phù dung cao, món điểm tâm thích nhất.
Sau khi mẹ mất, thật cũng lâu lắm ăn.
Tần thị nắm quyền quản lý việc chi tiêu trong nhà, đủ đường chèn ép , tay tiền, đến bữa ăn hàng ngày cũng khó khăn, huống hồ gì đến món điểm tâm xa xỉ thế .
Chỉ những dịp tế lễ ngày tết, mới thể len lén nếm một chút từ mâm cúng hoặc phần đãi khách.
Ta cầm một miếng phù dung cao lên, định cắn, thì mấy trong thôn đã bước tới.
“Ôi chao, tức phụ của đại lang đúng là quý giá quá nha, cuối cùng cũng chịu khỏi cửa . Để xem nào, xem xem cô dâu nhỏ quý giá đến mức nào đây?”
“Ai da, mau tới xem , vợ của Triệu đại lang đang ăn cái gì kìa? Đây là điểm tâm đấy ? Nghe đắt lắm, một hộp thế mất hơn mười văn tiền!”
Ở cũng thiếu những kẻ nhiều chuyện.
Mấy phụ nhân và hai nam nhân trong thôn vây lấy , tặc lưỡi bàn tán.
“Thứ quý giá như , chúng nào dám ăn.”
“ , thay vì ăn cái , chẳng bằng mua một miếng thịt, cả nhà thể ăn mấy bữa.”
“Người nhà Triệu gia thì tất bật làm việc, còn nàng cửa ăn điểm tâm một , biết hiếu kính trưởng bối, đúng là biết hổ.”
Không biết hổ?
Ngươi mới biết hổ!
Cả nhà các ngươi đều biết hổ!
Giữa ánh mắt thèm thuồng của bọn họ, nhét một miếng điểm tâm miệng, nhai vài cái nuốt xuống.
Sau đó, kiêu ngạo ngẩng cằm, sang hỏi:
“Đại lang, cho họ biết, hộp điểm tâm bao nhiêu tiền?”
Triệu đại lang giơ một ngón tay: “Một lượng bạc.”
Phụt!
“Khụ khụ khụ!”
Ta kìm mà sặc.
Quá chủ quan !
Nhiều năm ăn, ngờ giá cả tăng đến mức !
“Hả? Một lượng bạc?”
Đám hóng chuyện còn kinh ngạc hơn .
“Chỉ bấy nhiêu mà tốn cả một lượng bạc? Triệu gia đúng là rộng rãi thật!”
“Nàng loại biết lo toan cuộc sống, đúng là hồ ly tinh mà, tặc tặc tặc, Triệu gia xong đời !”
Phi!
Liên quan gì đến các ngươi?