Rượu Vào Không Hỏng Việc - Chương 2
5
Trung tâm thương mại, Dao Dao khoanh tay, nghiêng về phía , chằm chằm.
Bị đến mất tự nhiên, nhịn hỏi cô : “Ờm, … tớ như thế làm gì ?”
“Cậu biết bọn đang làm gì đấy?”
Tôi khó hiểu: “Không đang chọn quà sinh nhật cho dì ?”
Dao Dao liếc sang thứ tay , lông mày nhíu .
“Vậy ý là tớ mua cà vạt tặng mẹ tớ???”
“Ờm……”
Tôi lúng túng nổi một câu, chỉ biết lặng lẽ để chiếc cà vạt chỗ cũ.
Im lặng , cúi đầu bước .
Dao Dao lập tức đuổi theo chất vấn: “Nói , định mua cho thằng nào?”
Trời cao xin soi xét, chỉ thấy cái cà vạt đó thật, nghĩ đến việc mua cho Tống Tri Hành.
Thôi , thật là nghĩ một chút… nhưng đúng là chỉ một chút xíu thôi!
Tôi chỉ thấy kiểu đó hình như khá hợp với .
Dao Dao khẽ nhếch môi, nụ ẩn ý đầy gian xảo: “Cậu đang yêu đúng ? Mau khai , là ai?”
Tôi liên tục xua tay: “Cậu nghĩ nhiều , nếu tớ yêu thật thì đầu tiên tớ chính là .”
“Thật ?”
Tôi vỗ ngực, thề sống thề chết: “Chắc chắn! Thân phận con gái ruột của tuyệt đối thể gạt!”
Ánh mắt kiên định, giọng chắc nịch.
Dao Dao gật đầu đầy hài lòng.
Sau khi cùng Dao Dao mua xong quà, lén quầy mua chiếc cà vạt .
Nghĩ kỹ , cái cà vạt đó đúng là hợp với Tống Tri Hành.
Coi như… là quà xin vì chuyện tối qua .
6
Tối hôm đó, Dao Dao kết thúc công việc liền hẹn đến quán bar mà bọn tới.
Cô bảo chuyện quan trọng , giọng điệu còn nghiêm trọng nữa.
Tôi lập tức chạy đến với tốc độ ánh sáng.
Quán bar đèn đuốc rực rỡ, nhạc xập xình rung cả màng nhĩ, khí ngập mùi rượu và trái cây.
Tôi nhanh chóng tìm thấy Dao Dao bên trong.
Cô đang ở ghế sô pha, hai bên là hai trai vây quanh.
Thấy đến, Dao Dao phẩy tay đuổi khéo hai , kéo xuống, đưa cho một ly rượu thích nhất.
Tôi nhận lấy: “Nói , rốt cuộc chuyện gì mà kéo tớ ngoài gấp ?”
Dao Dao chậm rãi nhấp một ngụm rượu: “Không tớ tìm .”
“Đó, tìm ở đằng .”
Cô ngẩng đầu hiệu cho về phía bên .
Tống Tri Hành đang quầy bar, bên cạnh là một cô gái mặc váy đỏ, mái tóc dài đen óng buông xõa lưng.
Tôi giả vờ thản nhiên hỏi Dao Dao: “Ai thế?”
“Anh tớ, Tống Tri Hành, nhận ?”
“……”
“Tớ hỏi là cô gái mặc váy đỏ bên cạnh kìa!”
“À, đó là chị dâu tớ.”
Đầu như đập một cú, trống rỗng .
Tôi cố gắng kiềm chế giọng run run: “Thật hả? Bao giờ ? Sao từng nhắc?”
Dao Dao thản nhiên đáp: “Thì tháng mà, gì đáng .”
Tôi gượng gạo nặn một nụ cứng đờ, “ha ha” khô khốc.
Hốc mắt bắt đầu cay cay.
Tôi uống từng ly từng ly, hy vọng thể rửa trôi cảm giác chua xót trong lòng.
Uống quá vội, sặc đến mức ho ngừng, nước mắt cũng kìm mà rơi .
Đột nhiên, bên cạnh ghế lún xuống, đặt tay lên lưng , nhẹ nhàng vỗ nhè nhẹ.
Giọng trầm lạnh vang lên bên tai: “Từ từ thôi, đến uống cũng biết ?”
Tôi nghiêng tránh sang bên trái, tiện tay lau nước mắt: “Xin , uống nhanh.”
Ngẩng đầu lên, cô gái váy đỏ đang mặt , chìa tay : “Cô là An Tĩnh đúng ? Rất vui gặp cô.”
Tôi dậy, bắt tay : “Tôi cũng .”
Ngón tay vô tình chạm chiếc nhẫn ngón áp út của cô , nuốt xuống vị chát trong cổ họng.
“Trăm năm hạnh phúc nhé!”
“Cảm ơn!”
Tôi sang Dao Dao: “Tớ đột nhiên nhớ chút việc, đây.”
Rồi lịch sự gật đầu với cô gái váy đỏ: “Hẹn gặp lần .”
Lúc cúi xuống lấy túi, một bàn tay đã nhanh hơn cầm lấy : “Tôi đưa em về.”
Tôi cứng giọng giật : “Không cần, tự .”
7
Vừa về đến nhà, đã thấy ba mẹ sofa chờ sẵn.
Cảm xúc dồn nén suốt cả đường về bỗng bùng phát ngay lúc đó.
Tôi cầm lấy khăn giấy, òa lên nức nở.
Ba luống cuống đến mức tay chân biết đặt :
“Con gái ngoan, đừng nữa, chuyện gì thì với ba mẹ xem nào.
“Có do chuyện hẹn hò xem mắt ? Nếu con , thì thôi nữa.”
Mẹ bên cạnh phụ họa:
“ đúng đúng, thì đừng .
“Mẹ hủy buổi gặp ngay bây giờ.”
Tôi ngăn tay mẹ đang định lướt điện thoại:
“Không vì chuyện đó, con đồng ý xem mắt.
“Ngày mai con sẽ !”
Người : cách nhất để quên một mối tình là bắt đầu một mối tình mới.
Huống hồ, mối tình của còn từng bắt đầu!
Mẹ nghi ngờ :
“Thật ? Vậy con ?”
“Là tại con xem một bộ phim tình cảm, con vì nam nữ chính.”
Nghe thấy ba mẹ thở phào nhẹ nhõm, biết họ đã tin .
Buổi tối, giường, chấp nhận lời kết bạn từ xem mắt.
Tôi chủ động gửi một sticker mèo chào hỏi.
“Đinh đinh”——
Bên nhanh chóng gửi một sticker cùng kiểu.
Chúng bắt đầu trò chuyện.
Cảm nhận là một dịu dàng.
Anh hẹn ngày mai ăn, đã đồng ý.
Sáng hôm khi ngoài, gửi tin nhắn cho Dao Dao.
Tối qua với cô là sẽ xem mắt, còn rủ cô cùng để “duyệt ”.
Cô còn tưởng điên .
Tình bạn hơn năm năm, cô lập tức nhận chuyện giấu cô .
thể rằng ý với đàn ông đã chủ – chính là trai cô ?
Mà là kiểu chỉ ý tưởng, nhưng chẳng gan làm gì cả.
8
Tôi đến nơi hẹn gửi từ đối tượng xem mắt từ sớm.
Ngồi ba phút, đã đến.
Tôi lén quan sát: dáng thấp, vóc dáng gầy gò yếu ớt.
Má hóp , nhưng để râu khá nổi bật.
Tôi nhận lấy bó hoa đưa, theo phản xạ đưa lên mũi ngửi.
Ngẩng đầu lên, phần ngượng ngùng hỏi:
“Ờm… cái là?”
“Hoa giả?”
Anh gật đầu:
“ , hoa thật dễ tàn, chỉ hoa giả mới giữ mãi mãi.
“Mà hoa giả cũng đại diện cho tình yêu vĩnh cửu của , đúng ?”
“À… ha ha ha… đúng .”
Điều đáng sợ nhất là khí bỗng chốc yên lặng…
Anh gọi nhân viên mang thực đơn tới, chủ động phá vỡ cục diện.
“Ờm, gọi món nhé.
“Cậu xem ăn gì nào?”
Tôi hắng giọng che lấp sự hổ:
“Tôi cũng , gọi gì cũng .”
“Vậy .”
Anh cúi đầu menu:
“À đúng , thích ăn đồ ngọt ?”
“Cũng .”
“Hay quá, tất cả ngọt ngào để dành cho nhé!”
“……”
Câu tán tỉnh sến súa đến mức dày đảo nhẹ.
Tôi cúi đầu, giả vờ uống nước để che giấu biểu cảm.
Trong lòng gào thét: thể tin nổi đây là “nam thần ưu tú” do mẹ giới thiệu!
Chắc là “nam thần dầu mỡ” chứ!!!
A a a a a!!!
Anh tiếp tục hỏi han.
“Sao trả lời?
“Lẽ nào làm say nắng ?”
“Ha ha…”
Tôi cố nhếch môi duy trì nụ giả tạo.
Dưới gầm bàn, chân đã bắt đầu xây móng ba phòng một khách.
“Nếu còn thế nữa, sẽ phạt đấy!”
“?”
“Trừ hai vạn tiền sính lễ làm hình phạt nha.”
“……”
Tuyệt vời, ba phòng một khách đã xây xong.
Bước tiếp theo là tìm cái lỗ nào đó để chui xuống thôi.
9
Không tìm kẽ nứt nào để chui xuống, cũng chẳng còn hy vọng gì ở Dao Dao nữa .
Tôi lén giấu điện thoại xuống bàn, định tận dụng kỹ năng chơi điện thoại nhiều năm để đặt báo thức trốn thoát.
Đối tượng xem mắt bên vẫn luyên thuyên ngừng.
“Cậu thích trẻ con ?”
Tôi hề do dự đáp: “Không thích.”
Bây giờ hỏi cái gì cũng dám là thích nữa, chỉ sợ buông một câu thả thính sến súa nào đó.
Tôi thật sự sắp ám ảnh .
“Không , thích cũng , chỉ cần biết đẻ là .”
“……”
A a a a a a a!!!
Không chịu nổi nữa, tay sắp nắm thành quyền !
Tôi đợi báo thức kêu nữa.
“Bảo bối, em đang làm gì ?”
Sau lưng, giọng lành lạnh vang lên, mang theo cả một trời tủi thân.
Tôi đầu , thấy Tống Tri Hành đang phía .
Anh cắn môi , vành mắt đỏ bừng, biểu cảm uất ức đến cực điểm.
“Bảo bối, là sai, nên chọc em giận, em đừng bỏ mà…”
Tôi còn kịp phản ứng, đối tượng xem mắt đã “soạt” một tiếng dậy, chất vấn quan hệ của hai chúng .
Tống Tri Hành nắm lấy tay , mười ngón đan chặt, đưa mặt đối phương.
“Anh nghĩ là gì?”
Đối phương tức đến mức râu tóc dựng , nhưng Tống Tri Hành cao hơn cả hai cái đầu, chỉ thể giận mà dám lên tiếng.
Cuối cùng lườm một cái đầy căm hận bỏ .
Tống Tri Hành tùy tiện xuống, xoay xoay ly nước trong tay.
“Đây là đối tượng xem mắt em chọn đấy ?”
Tôi im lặng, thật sự thừa nhận cái đống rác .
“Tại tự nhiên xem mắt?”
Tại ? Anh còn mặt mũi hỏi tại ?
Nếu vì quên , ai rảnh đến mức gặp mấy thằng quái gở như thế ?
Càng nghĩ càng tức: “Vì vui thôi, tin ?”
Tống Tri Hành liếc đang sắp bốc hỏa, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Vậy cũng thể chơi với em.”
“Anh gì cơ? Tôi rõ.”
“Tôi , cho dù chơi nữa cũng cần tìm cái loại rác rưởi như thế.”
“……”