Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người - Chương 1
1
Nhỏ bạn cùng phòng – Linh Di – xách hơn chục kiện hàng về, khiến tụi phòng bên sững .
Có nhỏ ghé sát tai thì thào: “Tôi nhớ Linh Di là sinh viên nghèo mà? Sao mua nhiều đồ thế?”
Tôi lạnh: “Dù nó cũng sẽ trả hết thôi, coi như tốn xu nào.”
Từ đầu năm học tới giờ, những món Linh Di mua, là nhận xong trả hàng – tiền.
Lý do thì hoặc là đặt nhầm, hoặc là nữa.
Nó luôn chọn mấy cửa hàng uy tín chuyên bán hàng chính hãng, đặt một món thật, cùng lúc đặt thêm một bản rẻ tiền hàng giả.
Sau khi nhận hàng thật, nó chọn trả hàng, gửi trả hàng giả về cho shop chính hãng.
Bỏ vài đồng mà dùng đồ xịn.
Thỉnh thoảng shop nghi ngờ, nó giả vờ ngơ ngác, khăng khăng khẳng định hàng nó gửi trả chính là hàng shop gửi .
Nếu shop nhận đồ giả, thì chắc chắn là ngay từ đầu đã gửi đồ giả cho khách.
Mà mấy shop bán mỹ phẩm xách tay thì sợ nhất mang tiếng bán đồ dỏm.
Linh Di còn mò lên mục đánh giá, liên tục để bình luận kiểu: “Shop lớn bắt nạt khách”, “lấy hàng giả lừa ”…
Cuối cùng mấy shop đó cắn răng chịu đựng.
Lần nó nhắm đến một shop mới mở – “Chính hãng của mẹ Ting Ting”.
Chủ shop bảo đang mang thai, để dành tiền mua sữa cho con, nên bán rẻ hơn thị trường nhưng đảm bảo đồ thật.
Thế là Linh Di để ý.
Kiếp , chỉ nó tự mua, mà còn kéo cả phòng tham gia cái gọi là “chiến dịch săn hàng hời”.
Cộng tổng cộng gần hai trăm đơn.
Mẹ Ting Ting tưởng gặp khách sộp.
Còn vay thêm tiền, gom đồ gửi cho Linh Di.
Không ngờ vài hôm , Linh Di trả hết, bảo đồ kém chất lượng.
Mà trả về thì hàng giả.
Mẹ Ting Ting lấy tiền, hàng thật thì mất, trong tay đầy đồ dỏm tiêu thụ nổi, còn ôm cục nợ to đùng.
Chị gọi cho Linh Di biết bao nhiêu cuộc, chỉ mong nó trả hàng thật.
Nó vẫn giả ngây giả dại, chắc nịch: “Tôi gửi về đúng cái chị gửi cho thôi.”
Tôi thấy quá đáng nên đã khuyên nó dừng .
nó chỉ phán: “Tôi là sinh viên nghèo mà, như mấy tiền như , đồng nào cũng tính toán kỹ.”
“Cậu đừng đó mà chuyện đau lưng.”
Tôi suýt bật vì độ mặt dày của nó.
Sinh viên nghèo mà xài tinh chất gần ngàn tệ một chai hả?
mọi chuyện còn dừng ở đó…
Vì lấy hàng tiền, mẹ Ting Ting tức đến mức động thai, mất đứa con, còn gánh thêm nợ cả trăm ngàn, tinh thần sụp đổ .
Dựa theo địa chỉ Linh Di điền, chị cầm dao tận trường học tìm đối chất.
Sau vài ngày lần mò hỏi han, cuối cùng cũng chặn Linh Di .
Và nó diễn kịch.
“Chị ơi, chị nhầm .”
“Em là sinh viên nghèo, mua nổi mấy món skincare mắc như thế chứ?”
“Chắc là bạn cùng phòng em đó. Nó tiền, mua đồ điền thông tin của em, chắc sợ rắc rối…”
Mẹ Ting Ting đang phẫn nộ, cảm thấy lời nó lý.
Ai mà làm việc thất đức còn dám xài thông tin thật?
Không sợ trả thù ?
Vậy là chị tin lời nó, sự chỉ điểm của Linh Di, tìm đến và đâm tới ba mươi mốt nhát.
Trước khi trút cuối cùng, còn Linh Di nhẹ giọng mừng thầm: “May quá, nhanh trí đổ hết cho Hứa Tịnh. Chứ , giờ chết là …”
Không ai ngờ , sống .
Quay về đúng cái ngày Linh Di bắt đầu dụ mọi tham gia trò lừa đảo của nó.
“Các làm giống tớ, mua đồ thật trả đồ giả.”
“Giữ đồ thật để dùng hoặc đăng bán lên chợ đồ cũ, kiếm tiền dễ như chơi, tự do tài chính mơ! Tớ đang giúp các đó!”
“Mua đồ đắt thì , nhưng đừng để mua hớ, hiểu ?”
Tôi hất mạnh tay nó , trừng mắt liếc một cái: “Cậu thích lừa thì tự mà lừa, đừng kéo theo. Tôi thiếu cái số tiền bẩn đó.”
Linh Di tức tối rụt tay , mắt tràn đầy ganh ghét bật châm chọc: “Phải , là tiểu thư nhà giàu mà, khinh mấy thường bọn .”
“Tiền nhà biết sạch sẽ, đàng hoàng nữa đấy.”
2
Tôi và Linh Di vốn chẳng thân thiết gì.
Vừa nhập học lâu, nó đã liên tục mượn đủ thứ của , từ gói khăn giấy nhỏ xíu cho đến đồ mặc khi ngoài.
Hễ thấy gì là mở miệng xin mượn.
Mượn xong thì viện cớ chịu trả.
Tôi nhắc thì nó còn trừng mắt tỏ thái độ: “Cậu thiếu mấy thứ đó , cứ nhất định bắt trả? Cậu tiền mà, mua cái mới là xong thôi.”
Lâu dần, mâu thuẫn giữa với nó ngày càng nhiều.
Vừa câu đó, ngẩng đầu chằm chằm, khiến nó chột rõ ràng.
“Này, gì? Tôi đùa thôi mà, chẳng lẽ đùa cũng ?”
“Hứa Tịnh, bình thường chịu cho mượn thì thôi, mà còn nhỏ mọn ?”
Các bạn cùng phòng khác, vì mấy hôm nay cùng Linh Di săn ít đồ hời, cũng bắt đầu thiện cảm với nó.
Thế là sang bênh nó, phụ họa mắng :
“ đó Hứa Tịnh, Linh Di chỉ đùa tí thôi mà, đừng để bụng.”
“Những món đó chắc chắn là hàng giả, còn chấp nhặt làm gì?”
Mỗi một câu, như thể mà phản ứng thì chính là quá đáng, nhỏ nhen.
tiếc là, thật sự là dễ nuốt trôi.
Tôi túm lấy tóc Linh Di, tát cho nó một cái thật mạnh.
Lúc nó gào lên định phản kháng, lập tức đẩy ngược nó về , khiến nó va mạnh một đứa bảo “đừng so đo”.
Mặt lạnh băng: “Cậu kiếm tiền đường hoàng thì cho rằng ai cũng như ? Có vấn đề trong đầu ?”
“Với , với thân tới mức đùa giỡn kiểu đó ? Lần còn dám mở miệng bậy bạ, xé nát cái miệng luôn.”
Có lẽ vì quá chắc, biểu cảm cũng đầy khinh bỉ, Linh Di – cái đứa luôn bắt nạt kẻ yếu, sợ gặp cứng – lập tức câm miệng, dám hé một tiếng.
Hai đứa bạn cũng lúng túng, ai dám lên tiếng thêm lời nào.
Chỉ tiếc là, yên tĩnh năm phút, điện thoại Linh Di rung liên hồi.
Vừa bắt máy, đầu bên đã vang lên tiếng mắng như sấm: “Sao đồ trả là hàng giả? Mau trả đồ và tiền cho ngay!”
Linh Di vứt sang một bên, quát : “Cái loại như bà mà còn dám bắt trả đồ trả tiền hả? Bà gửi hàng giả thì dĩ nhiên trả hàng giả!”
“Còn dám làm phiền nữa, đăng hết ghi âm lên mạng cho mọi xử bà!”
Hai bên bắt đầu chửi loạn xạ, giọng Linh Di the thé đinh tai nhức óc, mấy lời tục tĩu nổi.
Tôi đeo tai mà vẫn chặn .
Không chịu nổi nữa, nhắc nó nhỏ thôi, liền nó liếc trắng mắt: “Phòng của một , tư cách gì bảo nhỏ tiếng?”
Tôi siết chặt nắm đấm.
Không nhiều, túm lấy Linh Di, lôi ban công khóa cửa .
Nó cầm điện thoại, ngẩn vài giây, đó điên cuồng đập cửa.
“Hứa Tịnh! Cậu điên hả? Mau mở cửa cho !”
Tiếng nó truyền trong mơ hồ, tai lọc hết, chẳng thấy gì nữa.
Cuối cùng cũng thể yên xem video .
Đợi khi các bạn cùng phòng khác mở cửa cho nó , Linh Di đã lạnh run trong chiếc áo cộc tay, gió thu quất từng đợt.
Nó , ánh mắt tràn đầy căm hận.
Tôi siết chặt tay, thầm nghĩ: Có bản lĩnh thì đến trả thù !
Tôi – một kẻ từ địa ngục sống , còn nắm rõ bộ chiêu trò của mày – sợ mày chắc?
3
Chưa đến hai ngày , Linh Di bắt đầu giở trò.
Tôi phát hiện trong điện thoại xuất hiện mấy thông tin đơn hàng lạ – rõ ràng do đặt, nhưng tên, địa chỉ, và số điện thoại đều là của .
Mấy đơn đó đến nơi, liền tới điểm nhận hàng, nhưng giao hàng bảo: “Bị bạn cùng phòng lấy .”
Tôi trầm ngâm giây lát, về ký túc xá, lập tức thấy bàn Linh Di chất đầy gói hàng.
Tên và số điện thoại tem giao hàng đều bôi đen hết, nhận gì.
Linh Di xé bao, liếc đầy mờ ám, như thể trong đầu đang bày mưu tính kế.
Tối đến, điện thoại bắt đầu các số lạ gọi tới liên tục, còn nhận hàng loạt tin nhắn chửi rủa.
“Cô mua bao nhiêu đồ ở shop , trả là hàng giả? Cô biết lỗ bao nhiêu hả?”
“Nói cho cô biết, nếu trả tiền và hàng, sẽ kiện cô, bêu tên cô lên mạng!”
Tôi cau mày, nhẫn nại giải thích: “Không mua, từng đặt hàng bên shop /chị.”
Chủ shop gào lên: “Mẹ nó chứ! Rõ ràng tên và số điện thoại là của cô, còn dám cãi ?”
“Hạng như cô mà cũng đòi học đại học? Tôi thấy nên đuổi cổ thì hơn, xã hội chỉ thêm ô uế!”
Mắng xối xả một trận, cho cơ hội thêm, dập máy cái rụp.
Giường bên, Linh Di bật khinh bỉ: “Hứa Tịnh, tiền ? Sao cũng học đòi tớ lừa mấy shop kiếm đồ xài chùa thế?”
“Có mấy đứa cứ thích giả vờ thanh cao, đúng là mặt dày vô liêm sỉ.”
Tôi dậy, Linh Di lập tức chột , rút điện thoại dí mặt : “Cậu mà dám động tay nữa là clip , tung lên mạng bóc phốt bắt nạt bạn học!”
Tôi lười đôi co, thẳng nhà vệ sinh.
Vừa khóa cửa, gửi tin nhắn cho điểm nhận hàng của trường, mất hàng, hỏi thể kiểm tra camera .
Anh nhân viên ban đầu vui, nhưng năn nỉ một hồi, cuối cùng cũng đồng ý:
[Vậy thì cô nhanh lên, chỗ bận lắm đấy.]
Sáng hôm , đến trạm, xem kỹ từng đoạn camera.
Cuối cùng cũng thấy cảnh lấy hàng.
Tuy đeo khẩu trang và đội mũ, nhưng dáng và quần áo y hệt Linh Di.
Tôi chụp đoạn đó, đăng thẳng group phòng ngủ, chất vấn Linh Di: [Hàng đặt ghi tên ? Linh Di, rảnh đến mức ?]
Dĩ nhiên Linh Di chối bay: [Ai ghi tên ? Bị hoang tưởng ?]
Tôi nhếch môi:
[Một là ghi tên , hai là ăn cắp hàng của . Chọn .]
[Không giải thích thì sẽ báo với giáo viên chủ nhiệm. Coi trường dung túng cho kẻ trộm .]
Linh Di im re, thèm trả lời nữa.
Tôi cũng chẳng buồn giận, lập tức nhắn cho giáo viên chủ nhiệm.
Chưa kịp gì, cô đã gửi một đoạn video, giọng căng như dây đàn: [Hứa Tịnh, em xem thử trong clip , tố trả hàng giả lừa tiền… em ?]