Tháng Tháng Bình An - Chương 6
Thật kỳ quái.
Ta cảm thấy khó hiểu, lờ mờ nhận điều gì đó .
Ban đầu, vẫn cho rằng bắt tới đây để chăm sóc Lục Mạnh Niên, đó sẽ hành hạ một phen.
thực tế, cuộc sống ở đây của thoải mái hơn cả khi còn ở Tạ phủ.
Bởi Lục Mạnh Niên hề hạn chế bất cứ điều gì làm, ngược còn dung túng hết mực.
Hắn thực sự chỉ ở bên , chỉ mà thôi.
Chuyện kỳ lạ hôm đó dường như cũng chỉ là ảo giác của .
Ban ngày, Lục Mạnh Niên vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng hễ yêu cầu điều gì, đều đáp ứng chút do dự.
Thậm chí thư báo bình an cho phụ thân, cũng sai đưa thư giúp .
Giống như đây .
Đôi lúc, thậm chí còn nghĩ, lẽ Lục Mạnh Niên cũng chẳng hề hận và Tạ gia như những lời đồn đại.
Mãi đến khi gặp Tang Dao Dao.
Nàng hề tỏ bất ngờ khi thấy ở đây.
Chỉ là ánh mắt còn địch ý như , mà mang theo chút thương hại.
Nàng khẽ thở dài:
“Tạ Du, mau trốn .”
Ta sững sờ.
Tang Dao Dao , Lục Mạnh Niên đã sớm hứa hẹn cho nàng vị trí Thái tử phi.
“Không thì ngươi nghĩ vì đưa —một nữ tử chẳng hề quan hệ gì—cùng hồi kinh?”
Ta chợt nhớ đến những lời đồn .
Rằng Lục Mạnh Niên đã từng trao tín vật định tình cho Tang Dao Dao.
Ta nhíu mày, hỏi:
“ chuyện đó thì liên quan gì đến chạy ?”
Tang Dao Dao lắc đầu, vẻ mặt đầy ngạc nhiên:
“Ngươi thực sự nghĩ Thái tử hiện giờ đối với ngươi săn sóc là bởi vì tình cảm ?”
Nàng thở dài, giọng điệu như đang một kẻ ngây thơ từng trải sự đời:
“Tạ Du, ngươi vẫn phụ thân bảo vệ quá mức . Hắn vốn luôn căm ghét thân phận xung hỉ dưỡng phu, càng xem đó như một sự sỉ nhục. Hắn báo thù phụ thân ngươi, ngươi yêu , nhất là vì mà đau khổ đến chết sống .”
(Chỉ việc cưới một nam để xung hỉ, chữa bệnh cho nữ chủ nhân trong nhà.)
Ta im lặng thật lâu.
Sau đó ngước lên, kinh ngạc mà bi phẫn Tang Dao Dao:
“Ta ngốc thì cũng đến mức đó chứ!”
Với sự si mê của dành cho Lục Mạnh Niên , chỉ cần lạnh lùng với như thế, hoặc tỏ thân cận hơn một chút, đã sớm chết tâm với .
“ ngươi , đến chạm cũng chịu, lỡ bắt gặp lúc thay y phục, còn lập tức căng thẳng mà quấn chặt lấy áo, như thể sợ thấy thêm chút gì đó… Ngươi xem, mà gọi là quyến rũ , yêu đến mức phát điên ?”
Ta bất bình lên tiếng.
Tang Dao Dao cũng theo đó mà im lặng.
Nàng lẩm bẩm một câu: “Thì kẻ ngốc.”
Sau đó, cắn răng, ném một cái bẫy đầy mê hoặc:
“Ngươi biết chân tướng chuyện Tạ gia cửa nát nhà tan ?”
Chỉ một câu.
Thành công khiến bình tĩnh .
“Ngươi rốt cuộc làm gì?”
Những chữ đã lâu hề cung cấp thông tin hữu dụng.
Cho đến tận bây giờ, vẫn biết rốt cuộc nhà họ Tạ đã gặp chuyện gì.
Càng tìm cách tránh khỏi tai họa.
“Rất đơn giản,”Tang Dao Dao đầy gian xảo với , “Ngươi khiến Lục Mạnh Niên theo hồi kinh.”
—
Tang Dao Dao , Lục Mạnh Niên đối với là khác biệt.
Những thuộc hạ của cũng .
Lục Mạnh Niên vì mà chậm chạp chịu hồi kinh.
Cũng chỉ mới thể khuyên rời .
luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
“Hôm nay là nàng mang thuốc đến?”
Giọng khàn khàn kéo về thực tại.
Lục Mạnh Niên nhíu mày, theo bản năng nhận lấy bát thuốc từ tay .
“Có nóng tay ?”
Ta lắc đầu: “Làm gì chuyện yếu ớt như thế.”
Lục Mạnh Niên tin.
Nhìn thấy tay đỏ lên một chút, liền cuống quýt lấy thuốc mỡ quý giá bôi lên một lớp dày.
Ta vốn đã quen với sự chăm sóc của .
Từ nhỏ đến lớn đều là như .
Dù đối xử với phần lạnh nhạt, nhưng chăm sóc vô cùng chu đáo.
Thậm chí còn cẩn thận hơn cả nha bên cạnh .
Nếu lớn lên, nam nữ khác biệt—
Ta thoáng ngẩn .
Ánh mắt rơi xuống Lục Mạnh Niên.
Hắn mím môi, hàng mày nhíu chặt.
Cẩn thận nâng lấy bàn tay .
Đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa đều thuốc mỡ, giúp nó thẩm thấu .
Lướt qua từng kẽ ngón tay.
Một tấc cũng bỏ qua.
Rõ ràng chỉ là một động tác nghiêm túc.
hiểu , khi Lục Mạnh Niên làm khiến tim bất giác loạn nhịp.
Ta bỗng nhớ đến chuyện từng mang vết tát sưng đỏ mặt suốt mấy ngày.
Một suy nghĩ táo bạo nhưng dám tin dần dần hiện lên trong đầu .
Ta hoảng hốt đầu sang chỗ khác.
ngay khi khóe mắt thoáng thấy một mảnh lục y quen thuộc giường, lập tức trợn to mắt.
Đó… đó chẳng là túi hương xí đã đưa cho Tiêu Hoài Phong ?
Sao ở chỗ Lục Mạnh Niên?
Có lẽ ánh mắt quá mức nóng bỏng.
Lục Mạnh Niên dường như nhận , liền ngước lên .
Hắn thoáng dừng , đó thản nhiên nghiêng .
Vừa vặn chắn tầm mắt của :
“Được .”
“A Lục, thích ?”
Hai giọng đồng thời vang lên.
Lục Mạnh Niên lập tức cứng đờ.
Không nhúc nhích.
Chỉ đôi mắt đen nhánh cứ thế chằm chằm .
Ta ngẩng đầu , hỏi một lần nữa:
“Huynh thích ?”
Nếu thích, tại vẫn luôn thuận theo mọi điều?
Nếu thích, tại chăm sóc tỉ mỉ chu đáo như ?
Nếu thích, tại lặng lẽ giữ gìn túi hương tặng cho khác?
Ta bỗng nhận một chuyện.
Tựa hồ từ khi thể thấy những chữ ,
Ta từng hỏi qua suy nghĩ của Lục Mạnh Niên.
Ta tin những chữ .
Rồi khẳng định rằng Lục Mạnh Niên hận , hận nhà họ Tạ.
Thậm chí tương lai sẽ khoanh tay cùng nhà họ Tạ rơi tai họa.
Nói …
Có lẽ cũng thích như từng tưởng.
Nghĩ đến đây, trong lòng dâng lên chút chột .
Mà Lục Mạnh Niên vẫn trầm mặc .
Ta lúng túng gãi gãi mặt: “Nếu khó —”
“Thích.”
Giọng khàn khàn, đè nén vang lên.
Lục Mạnh Niên gần như gấp gáp mở miệng:
“Ta tâm duyệt A Du!”
dứt lời, dường như cảm thấy .
Hắn mím môi, yết hầu khẽ trượt xuống, chút hổ đầu sang chỗ khác.
Lại để thấy rõ đôi vành tai ẩn mái tóc đen đã đỏ ửng đến sắp nhỏ máu.
Lục Mạnh Niên thấp giọng lặp một lần nữa:
“Ta tâm duyệt A Du.”
Ta hỏi hai lần.
Hắn trả lời hai lần.
Khoảnh khắc lòng bàn tay tiếp xúc, nóng lập tức bùng lên.
Ta vô thức rụt tay về, vội vàng lảng sang chuyện khác:
“Thuốc sắp nguội , A Lục, mau uống thuốc .”
Lục Mạnh Niên khẽ “ừ” một tiếng.
hiểu , chút ủy khuất trong đó.
Nhất là khi cầm lấy bát thuốc lên.
Hắn khẽ khựng , giọng trầm thấp: “A Du uống thuốc ?”
Tim bỗng chốc siết chặt, dám đối diện ánh mắt Lục Mạnh Niên.
Ta khẽ cụp mắt, cố ý nở nụ nhẹ nhàng:
“Huynh uống thuốc thì thân thể mới mau chóng hồi phục.”
“Được.”
Lục Mạnh Niên hề do dự, ngửa đầu uống cạn.
“A Du.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc của , bỗng cúi , khẽ hôn lên cổ tay .
Đầu lưỡi ấm nóng ướt át chạm da thịt, cảm giác rõ ràng đến lạ thường.
Cơn tê dại từng từ cổ tay lan dọc đến tận sâu trong tim.
Ta vô thức rụt tay , nhưng Lục Mạnh Niên nắm chặt, cách nào giãy .
Ngay đó, một cơn đau nhói truyền đến.
Đau hơn nhiều so với lần .
Ta hít mạnh một lạnh.
trớ trêu thay, kẻ gây tội nghiệt trông còn uất ức hơn cả .
Lục Mạnh Niên cọ cọ tay , trong đôi mắt đen láy ẩn giấu khát vọng khiến kinh hãi.
Hắn nhẹ giọng: “Nàng đợi .”
Lục Mạnh Niên ngất xỉu, thuộc hạ nâng lên xe ngựa.
Còn là thích .
Tính toán chu mọi thứ, nhưng cũng quên mang theo Tang Dao Dao.
Bắt gặp ánh mắt đắc ý của nàng , trong lòng khỏi dâng lên cảm giác chua xót.
Càng nghĩ, càng thấy Lục Mạnh Niên lẽ cũng giống , chỉ là lời hơn.
Trước khi rời , trả ngọc bội cho Lục Mạnh Niên.
Bởi vì đêm đó, đã biết nguồn cơn tai họa.
Nhà họ Tạ phú quý một phương.
Gia sản sung túc từ lâu đã khiến quan huyện dòm ngó.
Quan cấu kết với đạo tặc, khiến Tạ gia nhà tan cửa nát.
Ta vội vã chạy về báo tin cho cha.
cha hề tỏ kinh ngạc.
Ông chỉ mỉm xoa đầu , cảm thán: “A Du của cuối cùng cũng trưởng thành .”
“Cha!”
“Chớ lo lắng.”
Cha , ông sớm đã biết chuyện .
Cũng đã chuẩn chu từ lâu.
Ta chút mơ hồ.
Cha đột nhiên chuyển đề tài, ánh mắt đầy ý :
“A Du đến Giang Nam ?”
Mẫu thân quê ở Giang Nam.
Cha , ông đã đến đó từ lâu.
Cũng gì là .
Nhà họ Tạ gặp nạn.
Cha và vẫn sống yên .
Thỉnh thoảng còn nhận thư của Tiêu Hoài Phong.
Trong thư , quan huyện nơi đó đã xử trảm.
Vì tội cấu kết với đạo tặc.
[May mà các rời sớm.]
Tiêu Hoài Phong cảm thán trong thư: [Nghe tên chó quan đó vốn định tay với Tạ gia tiếp theo!]
Mọi chuyện đều trùng khớp với những dòng chữ bí ẩn .
Chỉ một điều đúng—