Tiểu Công Chúa Của Mẹ - Chương 1
1.
Lúc mẹ chồng thuần thục đặt miếng bít tết về phía con trai bà, cầm ngay bát cháo mặt, hắt một phát lên đầu chồng.
Không cho mẹ con ăn? Vậy thì ai cũng đừng hòng ăn!
Chồng đầu đầy cháo, ngây , đến cả kính dính đầy cháo cũng kịp lau.
Ừ, từ góc độ thì, cháo mẹ chồng múc cho thật sự đặc đấy. Xin cảm ơn bà.
Chồng : “Vợ ơi, em làm gì thế? Em trượt tay ?”
Cũng chút bản năng cầu sống đấy, tiếc là hôm nay chẳng định tha ai cả.
“Lưu Minh Thành, biết là chiều cao của con gái thấp hơn trung bình đúng ?”
“À, biết, thế em?” Lưu Minh Thành tháo kính , mẹ chồng lập tức đưa khăn nóng đã vắt khô, đau lòng lau mặt con trai , khuôn mặt bốn trăm tháng tuổi.
“Không chuyện cho đàng hoàng ? Lỡ phỏng thì ?” Mẹ chồng nhỏ giọng làu bàu, âm lượng đủ để ai chú ý nhưng vẫn đủ khiến phát cáu, y như một con gà mái già bảo vệ con.
“Anh hỏi ? Mỗi tuần em đều mua hai mươi miếng bít tết ở Sam’s Club, định để buổi sáng bồi bổ đạm cho Viên Viên. Mẹ xung phong nhận việc làm bữa sáng. Kết quả thì ? Hai tuần liền, con bé chỉ ăn nửa miếng bít tết, là nửa miếng hôm đó vội làm ăn hết!”
Tôi đạp ghế dậy, lao bếp, mở ngăn tủ trong tủ lạnh, rút một xấp bít tết, đập cái “bịch” lên bàn.
“Anh , nhà thiếu mấy miếng thịt ? Để nguyên trong tủ như xác ướp, tiếc dám cho con ăn. Đây là chuyện bà nội ruột làm ?”
Lưu Minh Thành há hốc mồm, sang mẹ ruột đang đỏ hoe mắt, lau nước mắt.
“Anh mẹ làm gì? Hôm nay xử là đấy!”
Tôi chống nạnh, diễn luôn vai bà chằn đến tận cùng.
“Nếu làm cha mà chút liêm sỉ, thì đến mức hai tuần phát hiện con gái ngày nào cũng chỉ ăn cháo trắng! Đến cả ly sữa khi ngủ, nếu tự tay pha, thì độ đặc cũng giảm một nửa!”
“Mẹ sống keo kiệt, làm con trai biết lên tiếng ? Trong nhà chỉ cần ăn no là đúng ? Tôi đóng năm ngàn tệ tiền ăn mỗi tháng, mà thấy mẹ nó ngày nào cũng ăn cháo ?”
Tôi hít sâu một , ôm lấy Viên Viên đang nức nở, lấy tay che miệng con bé để nó khỏi quá to.
“Lưu Minh Thành, đây là con ruột của , là đứa từng nâng niu trong lòng bàn tay, tự mở to mắt mà xem, từ ngày mẹ đến đây, con bé thành cái gì ? Đến còn dám lớn!”
“Cuộc sống như , thật sự sống nổi nữa !”
Tôi cầm điện thoại, bế con gái chạy khỏi nhà.
Hừ, làm như bên ngoài gì ngon mà ăn .
Nếu thấy mẹ chồng ngày nào cũng thở dài than khổ bên mấy hộp đồ ăn ngoài, cũng chẳng buồn gọi đồ ăn ship về theo ca.
Chỉ cần con bé ăn thêm một miếng, tốn bao nhiêu tiền cũng tiếc.
Viên Viên 5 tuổi hiểu chuyện, nhất định đòi đút cho con tôm duy nhất miếng pizza.
Làm mẹ như mừng xót.
Từ khi nào mà trong lòng Viên Viên, tôm thành món quý giá như ?
Hồi đó vì con cao bằng chiều cao trung bình, gần như hóa thân thành Thần Nông nếm trăm loại thảo dược.
Tôm hấp, tôm nướng, tôm luộc, chả tôm, bánh tôm, viên tôm, đủ kiểu chế biến.
Về , kể cả khi trộn chút tôm xay bột làm mì sợi, con bé cũng cau mày.
Đến cả bít tết, nó cũng chỉ chấp nhận thương hiệu và phần thịt nhất định.
Nếu nhờ nó ăn các loại rau như cà rốt, bắp cải, dưa chuột, cà tím một cách ngon lành, còn tưởng đang nuôi công chúa hạt đậu.
Ha, ai mà ngờ , chính cô công chúa nhỏ , tối qua với : “Mẹ ơi, mẹ sinh thêm một em trai cho con nhé. Con thể về quê học, để dành tiền nuôi em.”
Tôi lúc đó sững .
Ôm lấy con bé, hỏi: “Bé con, con biết nếu về quê thì ở bên bố mẹ mỗi ngày nữa ?”
Con bé òa.
“Mẹ ơi mẹ ơi, con rời xa mẹ. bà nội , nếu em trai thì bố sẽ cần con nữa, cũng cần mẹ nữa, Viên Viên sẽ nhà nữa.”
Nghe thấy ?
Cái mà còn nhịn chắc !
2.
Thật giấu gì, chính là kiểu nhẫn nhịn như bánh bao nhân thịt.
Bị khác bóp méo nắn tròn cũng phản kháng.
Bị cha ruột đuổi khỏi nhà, nhịn.
Bị bạn học bắt nạt, nhịn.
Bị đại tôn tử của ông ngoại thả chó cắn, vẫn nhịn.
Vì mẹ luôn dặn, ngoài đừng gây chuyện.
Tôi hiểu.
Là một bà mẹ đơn thân trình độ cấp hai, mẹ nuôi ăn học bằng đồng lương ít ỏi, sống trong nhà mẹ đẻ ánh mắt khinh khỉnh của các em, bà quả thật gánh nổi thêm chuyện rắc rối nào nữa.
Cho nên từ nhỏ đã ngoan ngoãn như con búp bê.
Dù nghiệp trường danh giá, thu nhập năm trăm nghìn, nhà cửa sự nghiệp đều định, vẫn nuôi nổi một chút khí chất ngông cuồng.
Hôm nay là lần đầu tiên trong đời đối đầu trực diện với khác.
Không từng nghĩ đến việc chuyện tử tế. Chỉ tiếc là một số căn bản hiểu tiếng .
Thế nên, giơ kiếm là đối phương rụt cổ ngay.
Vừa tan làm, mẹ chồng đã cúi đầu khép nép phòng :
“Con dâu , ăn cơm thôi, tối nay mẹ cố tình nấu món sườn cừu kho con thích đấy.”
Ha, cái đĩa sườn cừu đó chính là mua lúc bà mới chuyển tới.
Lần đầu tiên định nấu thì bà bảo con trai bà tối nay tập gym, ăn đồ dầu mỡ.
Lần thứ hai định nấu, bà bảo con trai bà công tác.
Lần thứ ba, sườn đã rã đông, Lưu Minh Thành gọi điện về ăn cơm, thế là bà nhanh nhẹn cho hết sườn tủ lạnh.
Nghĩ đến cảnh đống sườn cừu đẫm máu lôi lôi như đánh roi, thấy buồn nôn.
“Con cho Viên Viên ngủ, phiền mẹ ngoài giùm.”
“Rầm” một tiếng! Cánh cửa vô tội kêu lên một tiếng thê lương.
Bà lúc nào cũng , dám nổi giận công khai, nhưng những chiêu trò lưng thì kể hoài hết.
Cũng thôi, một phụ nữ thể chịu đựng 30 năm kẹp giữa một gã chồng vũ phu và một ả tiểu tam lẳng lơ, chút thủ đoạn thì trụ nổi? Đáng tiếc khi đó còn quá trẻ, đồng cảm với bà.
Lúc sinh con, bà vội vàng từ quê lên, mang theo bốn con gà , một túi lá tía tô và một bao đầy ngải cứu khô. Gương mặt đen đúa hằn lên sự vất vả, khiến nhớ đến mẹ năm xưa.
Có lẽ làm mẹ đều như , luôn để dành thứ nhất cho con cái.
Khi Viên Viên chào đời, bà hớn hở bước phòng :
“Con dâu , , hoa nở kết trái , sinh con gái cũng mà, đừng buồn.”
Bà còn trưng bộ mặt nghiêm nghị dạy dỗ Lưu Minh Thành:
“Thành , con rảnh thì bớt phòng vợ, đang ở cữ mà nhiễm lạnh là để di chứng đấy.”
Tôi cảm động lắm, mua bao nhiêu thuốc bổ cho bà tiếc, còn bày cho bà cách chăm sóc bản thân, cách ăn mặc, thư giãn cái lưng già khổ sở.
Cho dù bà chịu cho Viên Viên dùng bỉm, pha sữa thì pha loãng, còn tự ý rút ngắn hợp đồng thuê bảo mẫu từ một tháng xuống còn một tuần, cũng nhịn.
Người ai hảo, chỉ là tiết kiệm quá mức thôi, thể gây chuyện .
Lưu Minh Thành cũng còn biết điều, mua thuốc bổ cho mẹ chồng thì gửi video Viên Viên cho mẹ xem; mua vòng tay vàng cho mẹ thì mua túi xịn cho .
Là một đứa trẻ từng đầu độc bởi tư tưởng trọng nam khinh nữ cả tuổi thơ, vui khi thấy Lưu Minh Thành yêu thương Viên Viên.
Ai ngờ, mẹ chồng khoác áo “đồng minh”, âm thầm tẩy não con gái ?
Bắt nạt thì , bắt nạt con thì đừng hòng!
Ru con ngủ xong, bước phòng khách.
Chẳng ngoài dự đoán.
Một đĩa sườn cừu đỏ thẫm chỏng chơ bàn ăn, mùi tanh nồng của thịt mỡ khiến buồn nôn.
Mẹ chồng xổm bên sofa, nước mắt nước mũi đầy mặt, vô cùng tủi thân khuyên nhủ con trai nhẫn nhịn.
“Con dâu , chỉ là tính nóng, thương nhà mẹ đẻ, tiêu xài thoáng, chứ vấn đề gì.”
Chiếc vòng vàng to đùng vung một vòng lớn giữa trung mới vỗ lên bộ ngực gầy đét của bà.
“Còn việc mẹ nó mắng một tí mà, gì to tát ? Nhớ năm đó, bố con dắt ả đàn bà đến tận cửa đánh đập, mẹ chẳng vẫn cắn răng mà bảo vệ con đấy !”
“Minh Thành , con đừng giận nhé!”
Chiếc vòng vàng run run, vuốt lên gương mặt u ám của Lưu Minh Thành.
Thấy ? Trò diễn “trà xanh” khiến cái mặt thiếu ngủ, thiếu collagen trầm trọng của như vả liên hồi.
Ai bảo mày thương hại khác? Ai bảo tôn trọng vận mệnh ?
Nhịn nữa là bà lập tức hóa phượng hoàng bay thẳng lên trời!
Tôi lạnh lùng vỗ tay.
“Diễn xuất , ăn khéo thật! Ở với con đúng là phí tài đấy. Với bản lĩnh , dù là gánh xiếc tầm trung cũng thể đưa mẹ vươn thế giới! Mẹ diễn vai bạch liên hoa ở chỗ con làm gì cho phí?”
3.
Chuyện quan tâm tới nhà mẹ đẻ, từ lâu đã trở thành cái cớ để nhà họ Lưu nắm thóp .
Mẹ cơn tai biến gần như mất hẳn khả năng lao động, nên bỏ ba nghìn tệ mỗi tháng thuê một quen quê lên chăm sóc.
Lo cơm nước mỗi ngày, cách tuần đưa bà viện tái khám một lần.
Mỗi lần về thăm, mẹ đều .
Bà : “Con , là mẹ liên lụy con . Nếu năm đó mẹ sinh con trai, đến mức về già còn để con gái gánh vác, khiến con xem thường ở nhà chồng.”
Tôi luôn lý trí đáp :
“Mẹ , nếu mẹ con trai, chút tiền mồ hôi nước mắt đó chắc gì đủ cho hai ăn học, khi giờ con đang làm công nhân dây chuyền trong xưởng cũng nên. Con chăm sóc mẹ, là điều nên làm.”
Nghe , mẹ lúc nào cũng thở dài một , yên tâm thất vọng, đó lần thứ một vạn dặn đối xử với Lưu Minh Thành.
“Con đã gả nhà họ Lưu , mà nó còn cho con tiền nuôi mẹ, chữa bệnh cho mẹ, đã là bao dung lắm . Con nhẹ nhàng, dịu dàng với một chút.”
“Mẹ , mẹ tiêu là tiền của con, liên quan gì đến Lưu Minh Thành ?”
Mà chỉ mấy đồng đó?
Tiền đặt cọc mua nhà, phần lớn là bỏ . Tiền vay ngân hàng cũng dùng tài khoản quỹ công của . Ngay cả chi phí tổ chức tiệc cưới bên nhà , cũng góp một nửa.
mẹ vẫn thể ngẩng đầu lên .
Bà chẳng thể thản nhiên chấp nhận sự thật rằng: con gái lấy chồng mà vẫn là dưỡng già cho mẹ ruột.
Lâu dần, Lưu Minh Thành coi việc gửi một cái video hỏi thăm mẹ , cũng trở thành “món quà tinh thần” để khuyến khích cống hiến nhiều hơn cho cái nhà .
Rồi đấy, mở miệng .
“Em với mẹ như là quá đáng đó! Mẹ ở nhà , chịu khó chịu khổ, sợ em mệt nên giành làm bữa sáng, tối nào cũng nhắc Viên Viên gọi video chúc bà ngoại ngủ ngon. Không công thì cũng khổ chứ! Em cứ móc méo kiểu , xứng với hình ảnh vợ hiền đức mà em luôn thể hiện ?”
Lưu Minh Thành phắt dậy, dáng đạo mạo, lý lẽ rõ ràng, giọng còn dõng dạc như giảng bài.
À, quên mất kể, là giáo viên dạy Chính trị cấp hai.
Cả đời tự hào nhất hai chuyện:
Một là nghiệp trường hạng hai mà vẫn thi đỗ biên chế.
Hai là mắt sáng như , từ thời cấp ba đã “khóa mục tiêu” là .
Giờ thì bổ sung thêm một điều cho :
Bằng ba tấc lưỡi, thành công PUA một bà vợ nữ cường.
“Em cũng biết, trong quan hệ gia đình thì nhà chồng ưu tiên hơn nhà mẹ đẻ, đó là nguyên tắc luôn theo đuổi. mẹ em cảnh đặc biệt, một nuôi em khôn lớn dễ dàng, cho nên việc em phụng dưỡng bà, đồng tình. Anh thậm chí còn chủ động thuyết phục bố , bảo ông đừng ganh tị làm gì. Dù gì thì ai trong vùng chẳng biết ông cô con dâu giỏi giang. Mình nên hiểu cho , đúng ?”