Tiểu Công Chúa Của Mẹ - Chương 2
Lưu Minh Thành đẩy nhẹ gọng kính, tung một tràng đạo lý liên như nước chảy mây trôi, để lọt kẽ nào.
Nếu còn chút thể diện, giữ hình tượng vợ dịu dàng, hiểu lý lẽ, chắc đã ngậm ngùi nuốt chén “canh mê hồn” đó bụng .
Tiếc là hôm nay, đã ăn gan hùm, lòng như thép.
Nếu xé nát cái bộ mặt trắng trẻo đầu tư đủ loại mỹ phẩm để giữ gìn đó, thì cơn tức nuốt nổi!
4.
“Lưu Minh Thành, bớt đỉnh cao đạo đức mà giảng đạo lý !”
Tôi hít sâu một , quét mắt qua bà mẹ chồng giả tạo, trừng thẳng gã đàn ông hai mặt mặt.
“Cha xây nhà, bỏ mười hai vạn.
Mẹ mua bảo hiểm dưỡng lão, bỏ tám vạn.
Em gái lấy chồng, kéo chọn ba món vàng, tự bỏ tiền mua cho họ dây chuyền vàng.
À, còn nữa, tổ phần nhà dựng bia, cũng góp hai vạn!
Đó là cái gọi là ‘gia đình nhỏ quan trọng hơn gia đình lớn’ mà ?”
Tôi giơ ngón trỏ, chỉ thẳng trán gã đàn ông hai mặt mà chọc tới tấp.
Tôi chọc một cái, lùi một bước.
Tôi chọc, tiếp tục lùi, “á” một tiếng, ngã ngửa xuống sofa.
“Lương cơ bản mỗi tháng ba nghìn sáu, tiền thưởng sáu trăm tám, dạy thêm hai trăm hai, tất cả cộng còn đủ đóng tiền huấn luyện viên cá nhân ở phòng gym mỗi năm.
Anh lấy tiền để sửa sang mồ mả nhà họ Lưu?
Chẳng lẽ là dùng hai mảnh môi trơn bóng của mà miết chắc?”
Lưu Minh Thành há miệng, miễn cưỡng ngậm , trông chẳng khác gì con cóc xanh háo nước nhận ngoài là sa mạc.
Vừa thấy con trai vặn họng, mẹ chồng lau nước mắt bật dậy.
Bình thường mở tivi cho cháu cũng than đau lưng, mà giờ cần ai đỡ mà dậy như từng gì.
Mẹ hiền đúng là phi thường!
“Không thể như . Con đã gả nhà họ Lưu thì bộ tiền con kiếm cũng là của nhà họ Lưu. Dùng cho nhà thì gọi là trợ cấp?”
Anh , cái logic mà kể cho cướp còn xin bái sư.
“Nghe cho rõ đây: kết hôn với Lưu Minh Thành, chứ gả cho cả nhà họ Lưu các .
Mỗi đồng kiếm , thể tiêu cho Viên Viên, thể tiêu cho cái nhà , càng thể tiêu cho bản thân .
Tôi tiêu ở , thì tiêu ở đó!”
Tôi bước tới, giật mạnh tấm đệm sofa bà lau nước mắt, ném thẳng xuống mặt Lưu Minh Thành đang đơ .
“Tôi lấy lương của mà giúp đỡ nhà chồng, đó là tình nghĩa.
Còn nếu biết điều, thì để cho biết thế nào là bổn phận!”
“Bảy năm kết hôn, từng đòi hỏi gì quá mức.
Tôi chỉ hy vọng thể dùng chuyên môn của để dạy dỗ Viên Viên nên , trở thành một đứa trẻ hạnh phúc, đủ khả năng thích nghi với xã hội cạnh tranh.
Còn thì ?
Ngay mắt , con gái ăn đủ no, chơi đủ vui, còn dạy rằng hy sinh bản thân để nuôi em trai?”
Từng giọt nước bọt văng lên cả kính của Lưu Minh Thành, loé lên ánh đèn.
“Tôi cho biết, nuôi là con gái, là nô tài!
Anh mau thu cái tư tưởng trọng nam khinh nữ, cái kiểu xu nịnh quỳ gối , đừng hại con gái thêm nữa!”
Nhắc đến con gái, cuối cùng mặt Lưu Minh Thành cũng chút áy náy.
“Ngày mai sẽ với Viên Viên, yêu thương nhất đời , mãi mãi là con bé.”
“Vậy nếu ngày mai mẹ lôi về một cô gái trẻ, sinh cho một ‘thái tử’, thì ?
Mẹ đã sớm với Viên Viên , nếu sinh con trai, sẽ đuổi khỏi cửa!”
Lưu Minh Thành sang ánh mắt chột của mẹ , khí thế lập tức hạ thấp ba phần.
“Sao thể như ? Hai chẳng đã bàn ? Chỉ sinh một đứa, tập trung nuôi dạy cho .”
Là từng luyện đề mười hai năm mới cái bằng hạng hai, Lưu Minh Thành biết rõ việc nuôi dạy một đứa trẻ thành tài gian khổ cỡ nào, huống chi đó là nghề của .
Chúng đã bàn bạc từ , chỉ sinh một đứa con.
Thế nhưng hàng loạt màn thúc ép sinh con của mẹ , chẳng hề phản đối, phủ nhận, cũng giải thích.
chuẩn một gã đàn ông cặn bã.
“Nói suông ai tin. Lập giấy .
Nếu một ngày nào đó ép sinh con trai, hoặc tìm khác sinh con trai, thì rời khỏi nhà, trắng tay .”
Lần đầu tiên rút kiếm bảy năm, thấy máu thì thu binh.
Bị ép đến đường cùng, Lưu Minh Thành đành dậy lấy giấy bút.
Tất nhiên, dù thua cũng thua khí thế.
Thầy giáo Lưu đẩy kính, hắng giọng :
“Huệ Quyên, hiểu em bảo vệ con gái, nhưng là học, hy vọng em chú ý đến cách làm, biết tôn trọng lớn, giao tiếp hoà nhã, làm gương cho con. Đó cũng là phụ lòng mẹ em đã hết lòng dạy dỗ em.”
Nghe mà tức điên lên . Chỉ thiếu điều chỉ mặt mà vô giáo dục thôi đấy!
Tôi cong môi lạnh, liếc cái bụng mỡ mà mẹ dỗ dành bao năm trời.
“Là học, càng hy vọng đừng để đầu độc bởi mớ tư tưởng phong kiến thối nát, giữ lấy nhân cách độc lập, và đừng sống nhờ phụ nữ mà vẻ!”
Mười hai năm quen , chỉ cần tay là trúng ngay chỗ đau.
Lưu Minh Thành tái mặt:
“Được, giờ ký. Nếu là , thì bộ tài sản để hết cho em và Viên Viên, khỏi để em ăn bám!”
Mẹ chồng cuống lên.
Bà lao đến ôm chặt lấy cánh tay con trai mà gào:
“Minh Thành ! Nếu con trai, chết ai đốt giấy tiền cho mẹ đây?
Con hồ đồ như !”
Tôi mỉm Lưu Minh Thành, yên lặng theo dõi vở kịch của bà mẹ chồng.
Bị cho mất mặt, Lưu Minh Thành vùng tay :
“Mẹ, đây là chuyện của tụi con, mẹ đừng xen !”
Bà mẹ chồng nhào đến quỳ xuống chân :
“Huệ Quyên , tất cả là của mẹ, mẹ nhất định đối xử với Viên Viên.
Xin con đừng ép Minh Thành nữa. Nhà họ Lưu thể tuyệt hậu ! Mẹ xin con đấy!”
Trời ơi.
Bà thế mà quỳ xuống thật!
Vừa quỳ dập đầu lộp bộp mặt .
Dập vài cái, con ngươi đảo ngược.
Bà … ngất !
Lưu Minh Thành lao đến đỡ mẹ dậy, sang hét mặt :
“Hà Huệ Quyên, nếu mẹ chuyện gì, với cô xong !”
5.
Không năm vạn , vài vạn là bay sạch .
Ngay mặt bác sĩ, còn thảm hơn cả khi mất cha ruột.
“Bác sĩ ơi, mẹ chồng vất vả cả đời, thể cứ thế mà . Làm ơn, cho bà làm bộ kiểm tra tổng quát ạ, thuốc men xin dùng loại nhập khẩu hết! À đúng , bà cụ than đau đầu, chóng mặt, tim đập nhanh, là làm thêm chụp chiếu gì đó cho kỹ càng?”
Đến lúc nộp tiền, ôm Viên Viên, xa nhất trong số mọi .
Khoản đặt cọc đầu tiên, một vạn, Lưu Minh Thành móc thẻ quẹt khá sảng khoái.
Chiếc thẻ đập lên mặt quầy đá cẩm thạch kêu một tiếng giòn tan.
Khoản thứ hai, liếc một cái. Tiếc là làm, đưa đón con, còn giữ hình tượng con dâu hiếu thảo mà mang cơm tới bệnh viện, chẳng thời gian nào để nhận ánh u oán của .
Khoản thứ ba, một vạn nữa, bắt đầu hỏi y tá về bảo hiểm y tế của mẹ ở quê.
Y tá bụng nhắc nhỏ: “Nhà dùng thuốc nhập khẩu, kiểm tra hầu hết cũng tự chi trả, bảo hiểm chẳng đỡ bao nhiêu .”
Mẹ chồng sang y tá, lên giọng:
“Thế bệnh của tốn bao nhiêu tiền ? Con dâu tuy kiếm nhiều thật đấy, nhưng cũng thể cứ đổ hết lên đầu một bà già như chứ?”
Cái hiểu lầm quá, buộc làm rõ!
Kệ ánh mắt như giết của Lưu Minh Thành, vội vàng lên tiếng:
“Mẹ ơi, để khỏi mang tiếng ăn bám, Lưu Minh Thành đã quyết định tiêu xài tiền của con dâu nữa . Mọi chi phí thuốc thang của mẹ đều do tự cà thẻ tín dụng đấy ạ.”
“ mẹ đừng lo, thẻ tín dụng mà, nó bắt con trai mẹ trả nợ ngay , nhân đạo, thể nợ đến tận tháng mới thanh toán!”
Bà cụ trợn tròn mắt, đờ đẫn:
“Ý cô là… mấy ngày nay tiêu tốn đều là tiền của con trai ?”
“Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ để một đàn bà sắp đuổi khỏi nhà như côn trả? Như thế thì còn gì là thể diện nhà họ Lưu nữa!”
Tôi nhún vai, nắm tay Viên Viên đang nghịch iPad, bước .
“À, mẹ cũng đừng lo quá, cùng lắm nếu thẻ trả nổi thì mất việc thôi, chứ tù ạ!”
“Mẹ! Mẹ! Mẹ làm thế? Đừng dọa con!”
Tôi lạnh lùng đầu , buông một câu:
“Mau gọi bác sĩ , ngất cái kiểu chắc tốn thêm vài vạn nữa!”
“Cô thể bớt lời ? Cái lòng hiếu thảo của cô ? Cái sự giáo dục của cô ?”
Lưu Minh Thành vỗ lưng mẹ gào lên như xé họng.
“Tôi chỉ đành lòng tán gia bại sản thôi mà.” Tôi hít hít mũi, bóp tay cố nặn vài giọt nước mắt. “Dù thì tháng mẹ mới bắt đưa bà làm kiểm tra bộ một lần , ngoài chút thoát vị đĩa đệm , chẳng vấn đề gì cả.”
“Nếu thấy nhiều lời, . Tôi sẽ gửi bản điện tử đơn ly hôn cho .”
Tôi giả vờ lau giọt nước mắt vốn hề tồn tại, nắm tay con rời khỏi phòng bệnh.
Phía vang lên tiếng Lưu Minh Thành bối rối hỏi mẹ:
“Mẹ chẳng với con là Huệ Quyên mặc kệ mẹ sống chết, đến bệnh viện cũng chịu đưa mẹ ?”
Quả nhiên, mặt thì mềm mỏng cúi đầu, lưng thì lóc đổ tội với con trai.
Ha, chiêu trò thế chỉ lừa hạng ngốc như Lưu Minh Thành mà thôi.
Sau khi đưa Viên Viên đến lớp học piano, mở máy tính, gửi đơn ly hôn.
Tệp đính kèm là bảng chi tiết suốt mấy năm qua đã mua thuốc, mua quần áo, mua trang sức cho mẹ .
Đã làm đàng hoàng, thì đừng trách nể mặt.
Ngày hôm , đưa Viên Viên dọn khỏi nhà.
Con bé chọn mấy món đồ chơi yêu thích, lăn tròn chiếc giường trải ga hoa hướng dương mà ngủ say.
Chủ nhà là ba mẹ đồng nghiệp, mang tới một rổ rau tươi cùng một giỏ đầy đào đỏ mọng.
Tôi bàn ăn trải vải lanh trắng, chậm rãi thưởng thức từng quả đào—giống như một nữ hoàng kiêu hãnh.
Ba mươi năm dè dặt nhẫn nhịn, một lần nổi điên, sung sướng đến mức từ nào diễn tả !
6.
Lưu Minh Thành đến tìm , nước mắt nước mũi đầy mặt.
“Huệ Quyên, chúng quen 14 năm , từ một thiếu niên non nớt trưởng thành thành trung niên điềm đạm, chuyện gì mà thể rõ ràng với chứ?”
Đôi mắt lớp kính vẫn sáng, nhưng đã còn cái trong trẻo năm xưa.
“ là mẹ quá đáng thật, nên ly gián giữa con trai và con dâu. Anh đã nghiêm túc chuyện với bà . Huệ Quyên, em cũng biết mà, mẹ … bao nhiêu năm qua, thật sự dễ dàng gì.”
Lưu Minh Thành tháo kính xuống, chớp chớp đôi mắt chút ươn ướt.
Tôi hít sâu một , đàn ông mặt, quen thuộc xa lạ.
“, mẹ thật sự dễ dàng. Gả cho một chồng vũ phu, lăng nhăng, vô trách nhiệm như cha , sống nhẫn nhịn 30 năm, trong bạo lực gia đình và nghèo đói, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.”