Tiểu Hoàng Đế - Chương 2
5.
Canh ba, cuối cùng thì cũng thể yên tâm ngủ một giấc.
Ta ngự giá đến Thận Hình Ty, đồng thời sai tuyên Đại Lý Tự thừa cung.
Trời đêm tối đen như mực, hai bên tấm biển của Thận Hình Ty treo hai chiếc đèn lồng cung đình, ánh sáng lay lắt theo gió, tựa như tiếng than ai oán vẳng trong trung.
Ta để cung nhân thông báo mà trực tiếp bước trong điện.
Thận Hình Ty đèn đuốc sáng trưng, Lý Đức Toàn trói hờ hai tay, đối diện Tư Giám bên bàn bát giác, trò chuyện rôm rả.
Thấy tiến , cả hai lập tức quỳ xuống hành lễ: “Hoàng thượng giá lâm lúc nửa đêm, vi thần kịp nghênh đón, xin thứ tội.”
Ta cầm lên hai tờ cung từ vứt bừa bãi bàn, lướt qua. Bên những lời đầy vẻ thờ ơ:
Lý công công tuân theo ý chỉ của Thái phi, ban cho Cố hầu một bát canh tránh thai, để tỏ rõ uy nghiêm của hoàng gia, bất kỳ sai phạm nào. Việc Cố hầu phát bệnh trong đêm, ắt liên quan đến canh tránh thai.
“Không liên quan đến canh tránh thai?” Ta cúi mắt Lý Đức Toàn.
“Bẩm hoàng thượng, nô tài làm việc thay Thái phi, Thái phi nhân hậu, ban cho Cố hầu canh tránh thai chỉ là để nhắc nhở Cố hầu giữ bổn phận. Nào ngờ Cố hầu phát bệnh, e rằng trong đó hiểu lầm gì chăng?” Lý Đức Toàn mà như .
“Hiểu lầm?” Ta chằm chằm. “Cố hầu hộc máu, suýt chút nữa thì qua khỏi, đến giờ vẫn tỉnh . Hiểu lầm thế , Lý công công thử ?”
“Hoặc là…” Ánh mắt đảo qua phía Tư Giám. “Diêu Tư Giám cũng nếm thử chăng?”
Tư Giám vội cúi đầu, quỳ rạp xuống đất.
“Thái y chẩn đoán, Cố hầu trúng kịch độc, mà chất độc đã tìm thấy trong bát canh tránh thai do Lý Đức Toàn mang đến. Diêu Tư Giám, ngươi xem nên thẩm vấn thế nào đây?”
“Chứng… chứng cứ rành rành…” Tư Giám toát mồ hôi lạnh. “, nhưng hoàng thượng, Lý công công dù cũng là lão nhân từng hầu hạ bên cạnh Thái phi…”
“Vậy Diêu Tư Giám cũng là của Thái phi ?” Ta khẽ nhướn mày. “Thần tử của trẫm lệnh trẫm, thì còn giữ đây?”
Tư Giám run rẩy, vội dập đầu: “Vi thần dám! Vi thần chỉ trung thành với hoàng thượng, việc Cố hầu trúng độc, vi thần nhất định tra rõ, trả công đạo cho Cố hầu!”
“Vậy thì Diêu ái khanh cứ dậy .”
Lý Đức Toàn bắt đầu run rẩy.
“Dựa theo lời công công , bát canh là do Thái phi ban thưởng, chất độc trong đó… chẳng lẽ cũng là Thái phi hạ?”
“Độc… độc là do nô tài bỏ ! Thái phi nhân hậu, thể làm chuyện hạ độc !”
Chẳng rõ canh độc , nhưng vẫn một mực gánh tội thay, trong lòng chắc hẳn vẫn ôm hy vọng rằng Thái phi sẽ bảo vệ .
“Đương nhiên là thế.” Ta gật đầu. Nhìn thấy Lý Đức Toàn nhẹ nhõm thở phào.
—
“Đại Lý Tự thừa cầu kiến!” Cung nhân truyền báo.
“Vào .”
Trịnh tự thừa bước , phía còn bốn, năm nữa, ai nấy đều mang theo ít đồ vật.
Mấy họ quỳ xuống hành lễ, các món đồ tay va kêu loảng xoảng, bày lên bàn.
Ta gật đầu, hiệu bọn họ dậy: “Đặt hết ở đây .”
Trên bàn bát giác, từng món từng món hình cụ bày biện gọn gàng—đao, cưa, khoan, roi, gậy, và nhiều thứ khác mà từng thấy.
Những món lớn hơn thì dựng xung quanh bàn, cái cao cái thấp, đủ hình đủ dạng, đến mức cũng đoán cách dùng.
Lý Đức Toàn và Tư Giám chằm chằm đống hình cụ , run lẩy bẩy như cành cây gió bão.
“Đây chính là những thứ mà ngươi đã dùng để thẩm vấn Cố hầu?” Ta vết máu đen sẫm đó.
Trịnh tự thừa vội quỳ xuống: “Thần ngày đó… ngày đó chỉ tra rõ sự thật, tuyệt đối …”
Ta nhấc lên một con dao nhỏ, hẹp dài, lật qua lật ngắm nghía.
Lưỡi dao sáng loáng, vết máu của Cố khanh đương nhiên đã sớm rửa sạch.
“Không cái gì?” Ta nhắc tiếp.
“Không dùng đại hình… chỉ là… chỉ là điểm đến thì dừng.” Giọng Trịnh tự thừa càng lúc càng nhỏ.
rõ mồn một, còn hỏi : “Điểm đến thì dừng ? Cố tướng quân của Đại Yến , một từng tung hoành sa trường, tra tấn đến mức gần như tàn phế… Tự thừa, ngươi xem, cái ‘điểm’ , là ai vạch cho ngươi?”
Trịnh tự thừa ấp a ấp úng. Hắn dám , chính Thái phi đã định sẵn mức độ tra tấn đó.
Mức độ ‘điểm đến thì dừng’ , là phế bỏ cái gai trong lòng bà mới thể dừng .
—
“Trịnh ái khanh, ngày đó ngươi cũng là vì điều tra chân tướng, trẫm đương nhiên hiểu rõ.” Ta lén lau mồ hôi trán.
“Chỉ là hôm nay…” Ta cầm dao rạch một đường sâu lòng bàn tay.
Máu tươi trào , nhỏ xuống đất.
Đau… thực sự đau.
Ta chỉ dùng một món hình cụ trong số thôi, biết Cố khanh đã chịu đựng gấp ngàn lần, vạn lần thế nào.
“Hoàng thượng! Hoàng thượng bảo trọng long thể!” Cung nhân và quan viên đồng loạt quỳ xuống, hoảng loạn rõ chuyện gì đang xảy .
“Chỉ là hôm nay, trẫm gặp thích khách ở đây, thương. Không biết trong các ngươi, Trịnh ái khanh, Diêu ái khanh, Lý công công, ai là kẻ chủ mưu?”
Ba quỳ rạp đất, ai dám lên tiếng.
“Nếu là Lý Đức Toàn hành thích trẫm, thì Trịnh ái khanh và Diêu ái khanh khéo thể làm chứng, tra xét kỹ càng.”
Diêu Tư Giám vội vàng lên tiếng: “Vi thần đích thực thấy Lý Đức Toàn đả thương hoàng thượng! Vi thần lập tức tra xét!”
Ta gật đầu. Diêu Tư Giám liền sai trói chặt Lý Đức Toàn, lúc đã chết lặng.
“Trịnh ái khanh gì, chẳng lẽ là đồng lõa của Lý Đức Toàn?”
“Vi thần dám! Vi thần chỉ là… chỉ là nhất thời kinh hãi…”
“Trẫm cũng thật bất ngờ a,” khẽ thành tiếng, “Trẫm vốn coi trọng Lý Đức Toàn, mà hành thích trẫm. Vậy ái khanh Trịnh đại nhân, nhất định tra xét kỹ lưỡng cho trẫm, xem rốt cuộc chịu sự sai khiến của ai.”
Trịnh tự thừa ngẩng đầu , ánh mắt hoang mang bất định.
“Trịnh ái khanh cũng biết, Lý Đức Toàn là lão nhân hầu hạ bên cạnh Thái phi. Bao nhiêu năm qua, chuyện nên biết nên biết, tất nhiên đều đã chôn chặt trong lòng .”
Ta khẽ nhếch môi , Trịnh tự thừa:
“Ái khanh hãy giúp trẫm đào bới kỹ càng một chút, trẫm mới thể giúp Thái phi thu dọn những phiền muộn bao năm nay, để an tâm hơn.”
Đồng tử Trịnh tự thừa mở lớn, như thể thấy một bí mật kinh thiên động địa.
Không ?
Vị tiểu hoàng đế bao năm qua vẫn cẩn tuân lời dạy bảo của Thái phi, nay đảo lộn trời đất.
6
Ta trong sân của Ty Thận Hình, tiếng thảm thiết của Lý Đức Toàn vọng từ trong điện.
Không giống như ngày đó chờ đợi cổng Đại Lý Tự, bốn bề yên ắng, tất cả đều trông vẻ yên bình, .
Khi Cố Khanh thả từ Đại Lý Tự, ngay cả một tiểu tư đón cũng .
Hắn nâng mi mắt lên một cái, vung tay tránh khỏi sự đỡ đần của , run rẩy từng bước tiến về phía .
Mỗi bước , để một vết máu.
Đi mấy bước, đã chống đỡ nổi, ngã xuống đất.
Ta lao đến bế lên, mặc kệ vùng vẫy chống cự, ôm trong xe ngựa.
Vị đại tướng quân từng gánh cả bầu trời cho , nay tra tấn đến nỗi gầy gò như bộ xương khô, chẳng tốn chút sức nào cũng thể ôm lên .
Tim đau đớn như kim đâm, hận thể thay chịu hết thảy những đau khổ .
—
Trong xe ngựa, Cố Khanh yếu ớt tựa lòng , miệng lẩm bẩm: “Người hiểu , rốt cuộc cũng biết cầu mong điều gì…”
Hóa đã kẻ cho biết, vụ án thông địch phản quốc , dù kết luận cuối cùng, nhưng tất cả những ai liên quan, ngoại trừ , đều đã bỏ mạng.
“Hoàng thượng, vi thần vốn thể lấy cái chết để minh oan, đâm đầu chết ngay tại đại điện.” Hắn với , nhưng ánh mắt hề .
“Cố Khanh, ích gì . Thái phi e ngại chỉ ngươi, đây vốn dĩ chỉ là một cái danh nghĩa mà thôi.” Ta chạm mặt , nhưng khuôn mặt từng tràn ngập vẻ tùy ý nay đã đầy vết roi.
“Vậy vi thần, đáng cũng nên để mở đường cho họ.” Cố Khanh lẩm bẩm, chậm rãi nhắm mắt.
—
Từng thời, phủ Hầu tấp nập khách khứa, nay cửa tiêu điều, xơ xác.
Tám năm , đại ca của Cố Khanh ám sát, lão Hầu gia bệnh một trận dậy nổi, phủ Hầu cũng đã suy sụp một thời gian.
khi đó, vẫn còn một phủ đầy gia đinh hạ nhân đón trở về, vẫn còn một lão quản gia mà càm ràm là lắm điều đón nhà, hỏi han ân cần.
nay, cả phủ trống rỗng.
Đến cả một chờ trở về, giữ ánh đèn cho cũng .
—
Ta mở cửa phủ Hầu cho Cố Khanh.
Hắn buông tay , từng bước một, chậm rãi tiến từ đường Cố gia.
Từ đường Cố gia, dám .
Những đã khuất của Cố gia, chết vì , hẳn cũng làm ô uế sự thanh tịnh của họ.
Ta ngoài từ đường, tiếng xé lòng của Cố Khanh.
Ta từng nghĩ rằng Cố Khanh sẽ bao giờ .
Nhiều năm qua, mặt luôn mang theo nụ .
Thuở thiếu thời, ngông cuồng, như thể chẳng gì để mắt; về , khi giúp tranh đoạt vị trí Đông cung, tính kế đế vị, trầm , tựa hồ mọi sự đều trong dự liệu.
Lần , hẳn cũng đã đoán những cáo buộc nhắm .
ngờ, Thái phi e ngại đến mức , gán cho tội danh tru di cửu tộc vì thông địch phản quốc.
Hắn cũng ngờ, một trận thanh trừng đầy máu tanh, phủ Hầu và quân doanh Tây Bắc, tất cả những ai quan hệ với đều kết cục , chỉ còn một với nửa cái mạng.
—
Nghe tiếng của Cố Khanh, lòng cũng như xé rách.
Làm hiểu tâm trạng của ?
“Một tướng công thành, vạn cốt khô.”
Mà một tiểu hoàng đế đăng cơ như , đã đánh đổi bao nhiêu xương máu?
Chỉ vì một mà liên lụy đến bao nhiêu sinh mạng, nỗi tự trách khắc sâu tim, nên lời, chỉ thể một trận cho thỏa.
Cố Khanh, vì mà phủ Hầu nông nỗi , bao năm qua, chỉ thể từng nhát dao khắc tim, dám .
—
Trời đã tối, phủ Hầu tối om.
Trong từ đường cũng dần yên lặng.
Ta khẽ niệm một tiếng “Đắc tội”, ánh đèn của thị vệ, bước từ đường.
Cố Khanh quỳ thẳng , mặt là dấu lệ khô, hai mắt tĩnh lặng như nước chết.
Ta nâng mặt lên, , khóe môi gắng gượng cong lên, “Thiều nhi, khi đáng nên đâm đầu chết ngay đại điện.”
Đôi mắt đầy mỏi mệt, nhưng buông tay.
“Cố Khanh, sai là ngươi, là !”
“Ai đúng ai sai, còn ý nghĩa gì nữa?”
“Thiều nhi, những gì thể làm cho ngươi, đã làm hết .
Trên triều đình, thế lực thuộc về ngươi đã bám rễ.
Ba năm nữa thôi, ngươi nhẫn thêm ba năm nữa, sẽ còn lo lắng quốc trượng và Thái phi mưu phản.”
“Thiều nhi, mệt lắm, xuống, ở bên trưởng và phụ thân .”
—
Nhìn Cố Khanh dần nhắm mắt, chợt cảm thấy tất cả sinh khí trong rút cạn.
Khoảnh khắc đó, mới nhận rằng, bao năm qua suy tính lo nghĩ, điều thực sự , thực sự quan tâm, chỉ là .
Cố Viễn Tiêu, ngươi thể chết, ngươi sống.
Dù là hận cũng .
—
Ta lay động trong lòng, “Cố Khanh, tỉnh ! Mối thù của ngươi còn báo!”
“Ngươi nghĩ kẻ giết trưởng ngươi, đầu độc phụ thân ngươi là Thái tử tiền triều ?”
“Không , là , là mẫu phi và quốc trượng.”
“Chúng đã ly gián Cố gia và Thái tử, từng bước dẫn ngươi trướng của .”
“Cố Khanh, ngươi thể chết, ngươi giết để báo thù!”