Tiểu Hoàng Đế - Chương 3
7.
Vào canh năm, tiếng gào của Lý Đức Toàn ngoài cửa điện đã còn thấy nữa.
“Bệ hạ, đã canh năm , Thái phi bảo ngài nên chuẩn lên triều.” Mẫu phi sai cung nhân đến báo.
“Hôm nay trẫm , mẫu phi chính sự là .”
“Vậy còn công công Lý…”
“Bảo mẫu phi cần lo lắng, trẫm chỉ hỏi rõ sự tình, lát nữa sẽ cho về.”
“Phải , công công Lý đây hầu hạ bên cạnh Thái phi, mới điều sang phục vụ bệ hạ, chắc chắn thể làm chuyện tày đình như .”
Một , một , đều bảo cho Lý Đức Toàn.
họ bảo vệ Lý Đức Toàn, mà là bảo vệ quyền lực tuyệt đối của mẫu phi triều cục .
Cung nhân vẫn lui, chần chừ mãi mới :
“Thái phi còn dặn bệ hạ, ham vui nhất thời thì , nhưng Hoàng hậu nương nương mới là chính cung, còn Cố hầu… Cố hầu cũng thể mãi ở trong điện của ngài.”
“Những lời , ngươi cũng dám truyền đạt?” Ta lạnh lùng liếc cung nhân.
“Nô tài dám, nô tài cáo lui!”
—
Hôm Cố Khanh ngất trong từ đường của phủ hầu, đã mang về Càn Thanh cung.
“Triều thần thể ở trong tẩm cung của Hoàng thượng!” Mẫu phi trách mắng.
“Hoàng đế, con thể hoang đường như ! Con còn dám khuất thân … Con để bá quan văn võ thế nào, để bách tính thiên hạ thế nào!”
“Triều thần thể ở trong tẩm cung của Hoàng thượng?” Cố Khanh khẽ.
“ nay, triều đình đã còn chỗ cho vi thần dung thân, vi thần cũng chỉ thể làm nam sủng giường bệ hạ mà thôi.”
“Bệ hạ cố chấp giữ mạng của vi thần, thứ ngài , chẳng lẽ chỉ ?” Cố Khanh khẽ nhếch môi, mạnh mẽ xâm nhập sâu hơn.
Ta đau đến run rẩy. “Cố Khanh, nếu ngươi báo thù, giúp ngươi.”
“Vậy thì, nhờ bệ hạ .”
Đau đớn đến mức mơ hồ thấy trong mắt sự hận thù chút che giấu.
Khoảnh khắc , bỗng thấy thỏa mãn.
Cố Khanh, mối thù giữa ngươi và , ngươi định báo thế nào đây?
8.
Ta đưa Lý Đức Toàn đến mặt mẫu phi.
Mẫu phi bộ dạng máu thịt bầy nhầy của , nhíu mày, dùng khăn tay che miệng.
Người hạ lệnh cần bộ dạng của kẻ chịu hình phạt.
khanh tể của Đại Lý tự , những gì Cố Khanh đã chịu, Lý Đức Toàn còn trải qua một nửa mà đã hấp hối.
“Dao Nhi, con ý gì!”
“Lý Đức Toàn khai nhận, giả danh mẫu phi hạ dược hãm hại Cố hầu, mưu hại triều thần, vu oan cho Thái phi, tội ác tày trời.”
“Không thể nào, chắc chắn nhầm lẫn…”
“Hơn nữa, còn thú nhận, vụ án Cố hầu thông đồng với địch năm đó, chính là sai vu cáo, những bức thư làm chứng cũng là do chỉ thị làm giả. Vụ án đó liên lụy nhiều , kẻ đầu têu đáng lăng trì theo luật.”
“Hắn… đã khai ?” Giọng mẫu phi đã còn chắc chắn.
“Đây là bộ lời khai của Lý Đức Toàn, để trẫm cho mẫu phi .” Ta cầm lên hai mươi trang cung khai.
“Dao Nhi, cần .” Khuôn mặt mẫu phi đã lộ rõ sự hoảng loạn.
Lý Đức Toàn đã hầu hạ bà hơn hai mươi năm, dùng hình cụ mà bức cung, thứ đào chính là những bí mật mà bà dám .
“Mẫu phi vẫn nên một chút, để con thể san sẻ nỗi lo cùng .”
Ta lệnh cho cung nhân và thị vệ lui hết.
“Hoàng thượng ý gì!”
“Mẫu phi đã mưu tính vì con nhiều năm như , cũng nên nghỉ ngơi .”
“Ha, bản cung và Quốc cữu giúp con đoạt ngôi, thế mà mới ba năm, con đã…”
“Trẫm đã còn lời, ? Mẫu phi cảm thấy, nên để thay thế trẫm?”
Ta từng hỏi mẫu phi, tham vọng ngai vàng .
Bà chỉ thản nhiên đáp:
“Yên tâm, con là nhà họ Cao.”
Người nhà họ Cao thì ?
Sẽ tạo phản?
Hay là dù tạo phản cũng hề gì?
Đến hôm nay, khi hỏi , rốt cuộc trong mắt mẫu phi đã sự hoảng sợ.
“Dao Nhi, con thể! Con mới là Hoàng đế, bản cung, Quốc cữu, còn biểu Hoàng hậu, tất cả đều vì cho con.”
“Nếu đã vì trẫm, thì mẫu phi cứ nghỉ ngơi , từ nay về , cần nhúng tay chuyện triều chính nữa.”
“Ha, là Cố hầu! Bản cung đã sớm biết nhà họ Cố lòng lang sói! Dao Nhi, sẽ hại chết con!”
“Hại chết trẫm?” Ta nhẩm câu . “Cũng giống như cách chúng đã hại chết lão hầu gia, thế tử nhà họ Cố, và cả bộ Cố phủ năm đó ?”
“Con… con biết!” Mắt mẫu phi tràn đầy sợ hãi.
“Con thể cho biết, nhất định sẽ trả thù chúng ! Ta đã sớm với Cao Nhạc , kéo Cố Viễn Tiêu phe chẳng khác nào cùng hổ mưu da!”
“Không đúng! Ta sợ cái gì, bây giờ còn quyền thế, chỉ còn nửa cái mạng, thể dậy sóng gì chứ!”
“Không đúng! Con căn bản dám cho biết! Dao Nhi, chúng bày mưu hại nhà họ Cố, là để giúp con đoạt ngôi! Hắn mà biết, sẽ hận con cả đời! Ha ha ha… Con dám cho biết!”
Ta mẫu phi từ giận dữ chuyển thành , càng càng điên dại.
Ta thà để hận cả đời.
Chỉ cần còn sống.
“Mẫu phi, rèm trướng long ỷ ở Thái Hòa điện, trẫm đã sai tháo , từ nay về , cần lâm triều chính nữa.”
“Còn nữa, mẫu phi hãy dưỡng già cho , chuyện hậu cung, cũng cần nhúng tay.”
9
Trong Càn Thanh Cung, Cố Khanh vẫn mê man tỉnh.
Ngự y Lý , ngủ mê vài ngày cũng , nhân cơ hội để dưỡng thương.
Ta nhẹ nhàng vuốt đôi mày kiếm sắc bén của .
, nhiều năm như , Cố Khanh từng nghỉ ngơi yên .
Hắn vốn dĩ cần mệt mỏi đến thế.
Năm lên ngôi thứ hai, dâng tấu sớ, xin đến biên cương Tây Bắc.
Ta tức giận đến mức ném tấu chương .
“Cố Khanh, ngươi ý gì đây? Là vì chuyện tối qua trẫm say rượu ?”
“Bệ hạ, vi thần thay trấn thủ biên cương.” Lần hiếm hoi mặt Cố Khanh lộ vẻ nghiêm túc.
Ngay lúc chuyện chính sự với ?
Được thôi.
“Cố Khanh, thiên hạ định, ngươi , ngai vàng vững.”
“Bệ hạ yên tâm, Cao tướng quân là quốc cữu, sẽ giúp giữ vững giang sơn .”
“ nếu… quốc cữu soán vị thì ?”
Cố Khanh cúi mắt, trả lời.
“Tại Tây Bắc?” Ta thở dài, ở gần một chút hơn ?
“Vi thần thích khói bụi nơi đại mạc Tây Bắc, thích cảnh sông dài hoàng hôn nơi đó.”
“Cố Khanh thích Tây Bắc… là vì Tây Bắc trẫm đúng ?” Ta bật .
“Không quân thần tôn ti, luân thường đạo lý.”
“Cố Khanh, tối qua uống rượu, ‘ thích ngươi’, biết ngươi đã thấy.”
“Hôm nay uống rượu, Cố Khanh, ngươi.”
—
Trời đêm se lạnh.
Trên chiếc bàn gỗ chạm trổ tinh xảo, từng chút một cởi bỏ hoàng bào màu vàng sáng.
“Cố Khanh, ngươi rõ ràng cũng .”
—
Trời sáng.
Ta gối đầu lên cánh tay của Cố Khanh.
“Đi Tây Bắc, khi nào khởi hành?”
“Ba năm nữa , nếu như…”
“Nếu như cái gì?”
“Nếu như đến lúc đó, thể nỡ rời xa tiểu hoàng đế của .”
Cố Khanh kéo lòng, lần nữa vùi mà chinh phục.
—
Sau mới biết, cái “nếu” đó của , là nếu còn thể sống sót.
10
Cố Khanh ngủ li bì ba ngày mới tỉnh .
Ta thấy khẽ động hàng mi, đôi mắt phượng mở, kích động đến mức lao đến ôm chặt .
ánh mắt thoáng qua một tia thất vọng.
Thất vọng điều gì chứ?
Thất vọng vì do dự, hạ độc nhưng cho một cái chết dứt khoát?
Thất vọng vì tâm cơ thâm trầm, vẫn còn giữ làm lá chắn?
Hắn đương nhiên nên thất vọng, bởi vì đó thực sự chính là những điều .
“Đại giám Lý Đức Toàn đã chết trong Thận Hình Ti .” Hắn đã chịu những hình phạt mà ngươi từng chịu.
“Đa tạ bệ hạ thay vi thần chủ trì công đạo.” Cố Khanh nhẹ với .
Ta đầu , dám thẳng .
Ta làm thể cho ngươi công đạo đây?
Lý Đức Toàn lấy trộm mật thư quân sự ngươi gửi cho , chuyển cho mẫu phi, giả mạo thành chứng cứ thông địch, đó theo lệnh cữu cữu, nhờ một quan viên vô danh khép ngươi tội phản quốc.
Trong tất cả bọn họ, chỉ thể trừng trị tên tiểu quan , giết Lý Đức Toàn.
ngay cả khi xử trí hai kẻ vô danh tiểu , cũng viện lý do khác.
Công đạo của ngươi, thể cho.
—
“Vi thần tinh thần suy nhược, thể hầu hạ bệ hạ .”
Cố Khanh sắc mặt ủ dột, đờ đẫn xà nhà chạm khắc hình rồng trong điện.
Ta bỗng nhiên dâng lên một cơn kinh hoảng.
Ta sợ Cố Khanh hận , vì hận, thì vẫn còn dục vọng.
Ta chỉ sợ như bây giờ, còn ham gì nữa.
“Không , trẫm sẽ hầu hạ Cố Khanh.”
Cung nhân quỳ rạp xuống đất.
Mẫu phi đã từng sức che giấu chuyện thị tẩm Cố Khanh, như thể đang che đậy một nỗi nhục nhã tột cùng.
Ngay cả khi cung nhân bàn tán, chỉ cần thấy, cũng sẽ trừng phạt.
Ta cảm thấy nực .
Cười một, vì trong mắt mẫu phi, rốt cuộc là một hoàng đế bất tài quái dị thế nào.
Cười hai, vì giữ ngôi vị hoàng đế, nhưng giữ bên cạnh.
Giờ đây mẫu phi còn nắm quyền khống chế triều đình và hậu cung nữa.
Không cần che giấu nữa.
Ta đường hoàng mà giữ lấy Cố Khanh.
Cho dù chỉ là một cái xác hồn.
—
“Cố Khanh, nếu ngươi còn sức nữa, để trẫm chiếm lấy ngươi.”
Đến giờ khắc , ngoài nhục dục , biết còn thể cho ngươi thứ gì nữa.