Tiểu Hoàng Đế - Chương 5
Hôm nay, Cố Khanh uống say như .
Từ khi biết năm đó lúc y say, cữu cữu đã động tay chân gia thư của y, y còn đụng đến rượu nữa.
Vài ngày , y đột nhiên uống rượu thanh khương ở Tây Bắc, bảo sai mang về hai vò.
Rượu đã về từ lâu, nhưng vẫn dám đưa cho y.
Không ngờ y tự tìm , còn lén uống lưng .
Rượu của binh sĩ thường mạnh.
Rượu Cố Khanh đích thân truyền sang môi , càng như ngọn lửa thiêu đốt phế phủ.
Từ khóe môi đến yết hầu, lần theo vệt rượu mà hôn lên ngực y.
Ta quả thực đã say, nhưng thứ làm say là rượu?
“Cố Khanh, say rõ ràng là ngươi.”
Cố Khanh ngửa đầu đầy khó nhịn, yết hầu khẽ chuyển động: “Nếu bệ hạ say, cớ hồ đồ đến mức lập vi thần làm hậu?”
“Trẫm hồ đồ ư? Trẫm nay đều biết rõ đang làm gì. Ngược là ngươi, Cố Khanh, bao giờ dám thừa nhận bản thân thực sự gì.”
Cố Khanh , ánh mắt càng thêm mê ly: “Nếu hiện tại vi thần đã say, thể gì thì lấy đó ?”
“Cố Khanh, thứ ngươi , trẫm đều cho ngươi.”
“Hoàng thượng, vi thần … mạng của ngài.” Cố Khanh khẽ bên tai .
“Trẫm cũng cho ngươi.”
“ mạng của hoàng thượng, vi thần để hôm khác lấy. Hôm nay, vi thần … thân thể hoàng thượng.” Cố Khanh cắn nhẹ lên vành tai .
“Trẫm, tuân mệnh.”
Cố Khanh áp xuống giường, từng chút một lột bỏ y phục .
“Một ngày phu thê, trăm ngày ân nghĩa. Hoàng thượng năm xưa cùng hoàng hậu từng động tình như thế ư?”
“Không… Trẫm… từng động nàng.”
“Ha, hoàng thượng quả thực vô tình.” Cố Khanh khẽ trách, khóe môi lộ nụ thỏa mãn, càng thêm cuồng nhiệt.
“Thiều nhi, dù là bây giờ, ngài vẫn thể chọn cách chậm rãi hủy thế lực của Cao Nhạc.” Cố Khanh vứt thánh chỉ sang một bên, kéo lòng.
“Ta đợi nữa.”
“Thiều nhi, đó là mẫu phi và cữu cữu của ngài.”
“Ừ.” Ta nhắm mắt, còn chút sức lực nào.
Cố Khanh im lặng lâu.
thực sự còn sức để mở mắt sự bất nhẫn và do dự trong ánh mắt .
Rốt cuộc, vẫn thể trở thành một minh quân.
Cố hầu, quốc cữu, thái phi… Trong mắt thế nhân, vì ngai vị, từng bước tự tay tàn sát thân và cựu thần.
cũng chẳng thể biện minh. Ta làm tổn thương Cố Khanh, gạt bỏ mẫu phi, giờ đang mưu tính trừ khử cữu cữu.
Giờ đây, ngoài chiếc ngai vàng lạnh băng , bên cạnh chẳng còn gì cả.
“Thánh chỉ phế hậu, tuyên. Chuyện Cao Nhạc, sẽ thu xếp.” Cố Khanh xoa nhẹ tóc .
“Hận thù của Cố gia, tự báo.”
“Ừ.” Ta siết chặt tay y.
Đôi tay , đã chắn biết bao nhiêu huyết tinh vốn nên đổ lên tay .
chỉ che máu vấy bẩn thì ích gì?
Những gì ngươi bảo vệ, là thứ ngươi nghĩ là .
Tốt , chỉ là vì ngươi đang che chở mà thôi.
Năm hoàng gia tổ chức săn bắn, rơi xuống bẫy, đều nhạo Ngũ hoàng tử bất tài.
Ta với mẫu phi, thật thái tử và Nhị hoàng tử đùa mà đẩy xuống.
Mẫu phi cũng mắng bất tài.
Ta biết bất tài.
Lúc , thái tử bên mép hố, từ cao xuống : “Mẫu thân ngươi tưởng rằng ngươi thì thể nở mày nở mặt ? Cao gia bé nhỏ như mà cũng trèo lên cao, thật chẳng biết tự lượng sức.”
“Sẽ ai cứu ngươi . Đây chính là kết cục mà các ngươi trả giá bao năm gắng sức trèo cao. Thế nào, lòng ?” Nhị hoàng tử hùa theo.
Ta đáy hố, cổ chân đau đến tận tim, nhưng cũng lười để ý.
Ta biết sẽ ai cứu .
Chỉ nghĩ rằng, lẽ đây cũng là một chuyện .
Cố Viễn Tiêu xuất hiện bên miệng hố, khóe môi cong lên, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khích: “Ồ, trong hố còn kìa!”
Ta ngẩng đầu một cái, tài nào dời mắt nữa.
Có đến cứu .
Y cởi áo choàng ngoài bọc lấy , đặt lên lưng ngựa, một tay khẽ đỡ lấy eo .
Y xoa đầu : “Điện hạ đừng sợ, nhanh sẽ về nhà thôi.”
Về nhà?
Về cung ư?
Ta về cung nhanh như .
Về thế nào cũng quỳ phạt.
Lưng dựa ngực , trong thoáng chốc ảo giác rằng đây mới chính là nhà.
Thánh chỉ phế hậu đã ban, mẫu phi giam lỏng trong cung.
Ta cùng Cố Khanh bố trí tử sĩ và cấm quân.
Từ khi Đông cung, Cố Khanh đã bắt đầu để tự sắp đặt mọi chuyện, y chỉ bên cạnh đưa lời khuyên.
Y luôn khen , khen thông minh nhạy bén, tâm tư kín kẽ.
Sau đó tự khen , khen y dạy dỗ giỏi, xứng đáng làm đế sư.
Ta thích y khen, vì thế mỗi lần đều dốc lòng bày mưu, sắp đặt chặt chẽ hơn.
Rốt cuộc một lần, y chẳng cho lời khuyên nào cả, chỉ xoa đầu , : “Thiều nhi bây giờ cần cũng thể thành đại sự !”
Ta đột nhiên vui, trong lòng còn chút hoảng hốt: “Cố Khanh định rời ?”
“Thiều nhi cũng lớn lên, thể mãi trốn lưng .”
“Không !”
“Được , Thiều nhi lớn, cứ coi ngài là tiểu hài tử mãi, ?”
Lúc Cố Khanh đến đau cả bụng, chỉ thấy y thật kỳ lạ.
Ta hiểu ý y trong lời bông đùa , chỉ nghĩ rằng…
Được ai đó xem như một đứa trẻ mà bảo vệ, thật biết bao.
Trên đời , chỉ ở bên Cố Khanh, mới thể làm một đứa trẻ.
Về , còn làm đứa trẻ nép lưng Cố Khanh nữa.
Y bắt đầu thường xuyên nhắc đến chuyện “trưởng ấu tôn ti, sư sinh hữu biệt”, tuy đối xử với vẫn , nhưng đã chừng mực và cách.
Ta nghĩ mãi vì , trong lòng tràn đầy thất vọng, hỏi y đã làm gì đủ .
còn kịp mở miệng, y đã thuận theo ý chỉ của mẫu phi, chọn hoàng hậu cho .
Y đã trưởng thành, đáng lý nên cưới thê tử; nhưng bảo vẫn còn nhỏ, suy nghĩ quá mức hoang đường.
Ta hỏi y, vị Cố hầu trong mắt thiên hạ là kẻ hành sự quái dị, điên đảo lễ giáo, cớ khi đối mặt với bắt đầu giảng đạo lý mà chính y cũng tin?
Thế nhưng vô tình, biết nguyên nhân thực sự khiến thái tử khi xưa e dè nhà họ Cố. Từ đó, còn lý do để truy hỏi y nữa.
Chỉ thể trong nỗi sợ hãi sẽ mất y, ngừng thúc giục bản thân mau chóng trưởng thành—trưởng thành đến mức thể mặt y mà bảo vệ y.
Đôi khi, Cố Khanh sẽ tựa hờ án thư của , giật lấy bút trong tay mà :
“Hoàng thượng cần cần mẫn như . Khi còn nhỏ, ngài nuôi dưỡng như một thái tử, nên đế vương chi đạo cũng chỉ thể từ từ học mà thôi.”
Phải, đế vương chi đạo thật khó. Cân bằng và kiềm chế, dù nước cờ nào, dường như kết cục cũng là mất .
Ta lắc đầu, lấy bút, bày mưu tính kế một kết cục mà y thể bình an vô sự.
bây giờ mới hiểu — trưởng thành đủ nhanh.
Ta đã thể giữ y.
Ta vẫn chỉ là đứa trẻ y che chở phía .
Cố Khanh đã bố trí xong tử sĩ.
Cấm quân cũng đã sẵn sàng.
Y cho lui bộ cung nhân, nhắm mắt tựa nghiêng giường, mặt hỉ bi.
Ta sợ hãi đến cực điểm khi thấy dáng vẻ của y.
Lần đầu gặp y, y là Cố gia tiểu công tử sáng rực và ngạo nghễ. Sau làm tướng quốc phò trợ , y là gia chủ họ Cố thấu triệt và trầm . Còn hiện tại, y chỉ còn một thân bệnh cốt, là một Cố hầu hữu danh vô thực, còn chốn dung thân nơi triều đình lẫn hậu cung.
Như một cỗ chiến cung đã kéo đến cực hạn, chỉ mong mau chóng thiêu đốt nốt giọt tâm huyết cuối cùng.
“Cố Khanh, ngươi.”
Ngươi vẫn nguyện ý trao cho , đúng ? Ngươi trong lòng vẫn thể bỏ mặc , đúng ?
Ta vẫn thể giữ ngươi , đúng ?
Cố Khanh chỉ nhàn nhạt liếc một cái:
“Hoàng thượng nếu , thể đến tìm các phi tần trong hậu cung.”
“Trẫm… từng chạm các nàng…”
Gương mặt Cố Khanh cuối cùng cũng chút dao động, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Hoàng hậu… cùng các phi tần…?”
“Trẫm từng động ai cả.”
Đêm đại hôn, cùng nâng chén giao bôi, thề nguyện đồng tâm, là ngươi.
Tiếng chém giết đột ngột vang lên.
Mười một dẫn tử sĩ tiêu diệt hết thân binh của Cao Nhạc trong tẩm điện.
Ta bất chấp ngăn cản, chạy thẳng về Càn Thanh cung.
Vừa bước điện, tim liền trầm xuống.
Cố Khanh y… thật sự sống nữa.
Lúc bày bố kế hoạch, đã năn nỉ y giữ Thập Ngũ bên cạnh— võ công chỉ kém Mười một một chút.
Theo kế hoạch, Thập Ngũ sẽ mai phục trong nội điện, một khi Cao Nhạc tay, y sẽ lập tức cứu Cố Khanh.
hiện giờ, Cao Nhạc đang ép từng bước lùi nội điện, mà Thập Ngũ đang chém giết bên ngoài đại điện.
Cố Khanh lúc nào cũng chu trong việc bày binh bố trận.
Hắn từng , dù nghiền nát ba cuốn Tôn Bính binh pháp, vẫn còn kém y mười năm đạo hạnh.
Quả nhiên, bằng y— bằng y bày một ván cờ chết hảo.
“Cao Nhạc, ngươi thả Cố Khanh, trẫm tha mạng cho ngươi!”
Ta lao đến.
Dù là bảo vệ , Cao Nhạc giết , hoặc Cố Khanh nhân loạn mà lấy mạng , đều cam tâm.
Ta lao đến, đổi một con đường sống cho y.
Thập Nhất đã gắt gao giữ chặt , khiến thể động đậy.
“Tha mạng cho ?” Cao Nhạc điên cuồng, “Ta còn thèm làm quyền thần, chỉ cầu một cái mạng thôi thì ích gì?”
Hắn siết chặt bàn tay đang bóp cổ Cố Khanh, tiếp tục lùi sâu nội điện, nửa thân đã khuất cột điện.
“Nhạc thúc! Trẫm nhường ngươi hoàng vị!” Ta gào lên, “Chỉ cần ngươi thả !”
Cao Nhạc đáp, đờ đẫn con dao găm cắm sâu bụng .
Không biết Cố Khanh lấy sức lực, nhân lúc thất thần, rút dao , hung hăng đâm tiếp một nhát.
Nhìn máu tươi cuộn trào theo mũi dao mà bắn , tim chợt thắt .
Giây tiếp theo, Cố Khanh rút con dao găm , thở dốc từng nặng nề, nhưng khóe môi nhếch lên một nụ tà mị.
Ta y đặt con dao găm lòng bàn tay Cao Nhạc, y nắm lấy tay Cao Nhạc, y dùng lưỡi dao sắc bén đâm thẳng ngực .
Ta sức giãy giụa, đá Thập Nhất.
“Thập Nhất! Ngươi buông !”