Tính Toán Với Tôi? - Chương 2
Sáng hôm nghiệp, cả nhà đã dắt mẹ đến chặn cửa ký túc xá.
“Mẹ, mọi đến trường?”
Vương Lan tươi như hoa, để lộ hàm răng trắng: “Không Tiểu Quân dì nghiệp nên cứ đòi theo đến giúp chị dọn hành lý ? Tụi em cũng tiện lái xe tới luôn, giúp chị chuyển đồ về nhà.”
Nói xong, cô chẳng hề khách sáo chen thẳng phòng như thể đang bước nhà .
Trước đây, để con điều kiện học hơn, em và Vương Lan đã cầm cố căn nhà cũ ở quê, lên thành phố mua một căn hộ cũ nát.
trình độ dạy học giữa trường làng và thành phố khác một trời một vực, mà vợ chồng họ thì học vấn chẳng bao nhiêu, càng theo nổi yêu cầu của nhà trường.
Khi Tiểu Quân lên lớp ba và bắt đầu học tiếng Anh, hai họ mù tịt, lúc đó mới bắt đầu nhắm – đứa nghiệp đại học.
“Ôi chao, Tiểu Quân, dì con cái máy tính nè~” Vương Lan cầm laptop của lên, đưa mặt thằng bé lắc lắc.
Vì sợ Tiểu Quân phá hoại sổ tay như kiếp , đã cắn răng dùng tiền học bổng mua một cái laptop để lưu trữ bộ ghi chép đó.
Căn hộ cũ của nhà họ thậm chí còn tivi, gì đến laptop.
Tiểu Quân thấy cái laptop liền sáng mắt, lao tới ôm lấy chịu buông.
Vương Lan đảo mắt một vòng, toe toét: “Tiểu Quân cứ đòi mua laptop mãi mà nhà chẳng dư đồng nào. Chị Nghệ , chị cũng sắp nghiệp , cái máy tính tặng luôn cho Tiểu Quân dùng .”
Tôi gương mặt cô , nhớ đến nụ giả tạo của cô kiếp , khi Tiểu Quân đốt sổ tay của .
Khi , cô còn giả vờ trách : “Trẻ con mà, chị là lớn còn chấp nhặt gì, vài cuốn sổ thôi, chị chắc?”
Tôi giật laptop từ tay Tiểu Quân, khóa chặt tủ.
“Xin , cái vẫn cần dùng, thể cho Tiểu Quân .”
Thấy laptop cướp , Tiểu Quân liền bĩu môi chuẩn gào .
Còn Vương Lan, thấy chẳng hề mềm lòng, cũng lập tức biến sắc.
Cô tát bốp một cái lên mặt con trai, la toáng lên: “Khóc cái gì mà ? Mày tưởng cái máy tính là của báu chắc? Nhà thiếu cơm thiếu áo cho mày chắc? Vì một cái máy mà làm ầm lên!”
Tôi , cô đang cố tình móc , kiểu châm chọc cắn nhưng đủ khiến tức lộn ruột.
Nếu là của kiếp , lúc chắc chắn đã mềm lòng, xót thằng bé đánh, tìm cách dàn hòa.
Có khi còn tự tay đưa laptop kèm theo nụ gượng gạo: “Em dâu, chị keo kiệt thế, chỉ là hiểu lầm thôi mà, cái máy tính thôi, đừng giận nữa.”
giờ đã chết một lần, sẽ bao giờ để cô nắm thóp nữa.
Cô đánh con thế nào, cũng chẳng chớp mắt một cái.
Mẹ ruột dạy dỗ con trai ruột của , chẳng hiểu Vương Lan đau lòng cái gì.
Em trai thì như cục đất một bên, mặt biểu cảm, như thể đứa đánh con .
Cuối cùng vẫn là mẹ chịu nổi cảnh cháu đánh, lập tức ôm Tiểu Quân lòng, đó trừng mắt cả Vương Lan lẫn : “Lan Lan, con đánh trẻ con làm gì! Tiểu Nghệ, mẹ con , con là dì ruột nó, tặng cho nó cái máy tính thì đã ? Có đáng vì chuyện nhỏ mà khó chịu ?”
Tôi lạnh trong lòng.
Mẹ quen cái kiểu “đánh đều cả hai bên” như thế từ lâu .
Tôi vốn đã chẳng ưa cái kiểu dĩ hòa vi quý của bà, bèn nhịn đáp : “Mẹ, Tiểu Quân cũng lớn , ít biết điều chút chứ. Đồ của khác mà hỏi đã lấy, cái đó gọi là trộm. May mà là con ruột trong nhà, chứ nếu là đồ của ngoài thì ? Vậy còn gọi gì là dạy dỗ?”
Tôi hề nể nang, sắc mặt ba lập tức sa sầm.
“Giang Nghệ, chị ý gì đấy hả? Ai ăn trộm? Ai biết dạy con?”
Em trai ở mặt vợ thì ngoan ngoãn như cún, nhưng hễ mặt ngoài là bắt đầu vẻ đàn ông, giở giọng kẻ cả.
“Đừng tưởng chị học xong đại học thì giỏi lắm! Chị vẫn mang họ Giang như thôi!”
“Giang Vũ, vì tình cảm ruột thịt đấy, chứ thì lười mở miệng với . Tin tùy !”
Kiếp , từng nghĩ cha mẹ nuôi lớn đã là dễ, nên luôn nhẫn nhịn vì mong “gia đình êm ấm thì mọi sự ”.
Giang Vũ điểm yếu đó của , biết yếu mềm hiếu thảo mù quáng, nên mới ngừng hút máu .
Giờ cơ hội làm , mới nhận loại như chỉ là hổ giấy, ngoài miệng mạnh mồm chứ chẳng làm trò trống gì.
Cả nhà họ từng thấy phản kháng gay gắt như thế, ba câm như hến.
Một lúc , Vương Lan liếc mắt hiệu với mẹ , bà mới miễn cưỡng lên tiếng hòa giải: “Ôi dào, chị em ruột mà, gì to tát . Tiểu Nghệ cũng chỉ nghĩ cho Tiểu Quân thôi, nào ý gì .”
Em còn định cãi thêm vài câu thì mẹ đã giơ tay chặn , hiệu đừng gây sự lúc , đợi dụ về nhà đã.
Nhìn cảnh hai họ đưa mắt hiệu cho , lòng càng thêm chua chát.
Từ nhỏ đến lớn mẹ vẫn như , ngoài mặt thì bảo vệ , nhưng thiệt thòi cuối cùng vẫn là gánh.
Dù đã lạnh lòng từ kiếp , nhưng khi thật sự đối mặt những toan tính , trong lòng vẫn khó tránh khỏi đau đớn.
Đứng mặt lúc , rõ ràng là những ruột thịt thân thiết nhất.
Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần biết điều hơn một chút, nhẫn nhịn hơn một chút, thì sẽ nhận nhiều tình yêu hơn từ gia đình.
những kẻ, lấy danh nghĩa thân để bòn rút, để xé thịt moi gan.
Khi đã ăn sạch sẽ, còn chê trách: “Sao chỉ ?”
Loại thú vật đó, xứng đáng gọi là nhà!
“Chị em thì thù qua đêm, Tiểu Nghệ, con mấy tháng về . Mẹ để dành bao nhiêu cải cúc con thích trong tủ lạnh, về nhà mẹ gói bánh bao cho con ăn nhé.”
Tôi im mẹ, đáp lời.
Thật bà biết, bao giờ thích ăn cải cúc.
Năm đó ba mất, mẹ một gồng gánh nuôi hai chị em.
Tiền lương tháng nào cũng hết sạch.
Ngày lễ mới dám mua một phần nhân thịt đem chợ.
Trên bàn ăn, thấy bà khó xử khi chỉ một phần bánh bao thịt, liền giả vờ bảo thích ăn thịt, nhường phần đó cho bà và em trai, còn bản thân ôm lấy mấy cái bánh bao rau, miệng ngon.
Mẹ mỗi lần như : “Cải cúc , thuốc sâu, mọc tự nhiên, ăn khỏe .”
bà quên mất cũng đang tuổi lớn, cũng cần ăn thịt.
Dù , bà vẫn mặc nhiên gắp hết phần bánh bao nhân thịt cho em trai .
Thấy mẹ định đến giúp xách hành lý, lập tức nghiêng cản .
“Mẹ, cần . Con đã tìm việc . Con định làm ôn thi, tranh thủ kiếm tiền trả nợ học phí. Hè con về nữa.”
Cả Vương Lan, Giang Vũ lẫn mẹ đều sững , ngờ nghiệp đã tìm việc.
Thật kiếp , ngày nghiệp chẳng ai tới đón.
Tôi một xách hành lý to đùng, xe khách 5 tiếng về nhà.
Trên đường còn cầm nhầm vali của khác, làm mất luôn bằng nghiệp.
Về đến nhà, chẳng ai hỏi han.
Trên bàn thậm chí nổi một cốc nước.
“Việc làm gì mà dễ kiếm thế? Chị sợ dối tụi đấy chứ? Chẳng là trốn theo gã yêu ?” Vương Lan nheo mắt đầy nghi ngờ.
Tôi mở ngăn kéo, rút bản hợp đồng lao động đã ký với trung tâm dạy kèm, đưa thẳng cho Giang Vũ: “Hợp đồng đây, tin thì cho rõ!”
Mẹ tuy biết chữ nhưng vẫn giật lấy hợp đồng, qua một lượt gắt lên: “Thế còn đống cải cúc trong tủ thì ? Mẹ đồng đào cả buổi mới đấy!”
“Mẹ, thì mẹ làm xong cho em trai con ăn , bao năm nay nó còn ăn bánh bao nhân cải cúc nữa mà.” Tôi khẽ một câu, tiếp tục thu dọn đồ đạc.
“Ối giời ơi, em con nó thích cải cúc . Nó bảo thứ đó bẩn, nó thích ăn…”
Mẹ đang dở thì ngập ngừng, câu nuốt trong cổ họng.
Rõ ràng bà cũng ẩn ý trong lời , bèn gượng hai tiếng im bặt.
Thấy chẳng ai moi gì từ , Vương Lan càng kéo dài cái mặt như đưa đám.
“Thôi mẹ ạ, con giữ mẹ với mấy nữa . Còn đống đồ dọn xong, mọi cứ về .”
Em trai vốn đã bực, thế thì định bỏ .
Vương Lan nhanh tay kéo , trừng mắt hiệu.
“Giang Vũ, đừng vội. Giờ chị đã việc thì là tiện thể đưa hành lý giúp chị tới công ty luôn , tiện biết đường. Lỡ mai mốt chuyện cần tìm cũng dễ.”
Mẹ cũng bước tới, nắm lấy tay : “Con dâu mẹ đúng đấy. Lâu lâu mới lên đây, gì mà ngại với em trai con.”
Tôi , đám vẫn từ bỏ ý định tiếp tục lợi dụng .
Hành lý Giang Vũ nhét hết lên xe.
Tôi ngu, khuân đồ miễn phí, tại dùng?
Lên xe, ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Vương Lan chẳng biết từ lôi một cái hộp giày cũ kỹ, đưa về phía .
Cô đưa tay vuốt tóc, tỏ vẻ ngượng ngùng: “Chị Nghệ, mấy năm nay em chẳng tặng gì cho chị. Giờ chị làm , em tặng đôi giày da , chị đừng chê nha.”
“Lúc nữa dọn đồ xong, để Giang Vũ đưa trung tâm thương mại mua thêm bộ đồ mới cho chị mặc làm, cho tươm tất.”
Mẹ đón lấy hộp giày, mở giả vờ ngạc nhiên: “Ui chà, Lan Lan tặng đồ xịn ghê ha, chắc tốn khối tiền!”
Đồ “xịn”… tốn khối tiền!
Tôi đôi giày chỉ còn tầm 70% mới , ký ức về nồi dầu sôi kiếp như đang thiêu đốt từng tấc da thịt, khiến chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy lạnh cả sống lưng.
“Dọn xong hành lý, ăn một bữa . Tiểu Quân ăn gì, hôm nay nó giúp dì chuyển đồ, để nó chọn chỗ, cho dì Nghệ đãi!”
“Yeah! Dì mời cơm nha, con ăn… cái gì mà ‘lẩu’ đó ạ!”
Vương Lan tủm tỉm, giơ tay chọc trán con trai một cái, ánh mắt sáng quắc: “Cái gì mà lẩu? Là ‘Hadilao’! Ba chữ đơn giản cũng nhớ nổi, chỉ biết ăn với ăn!”
Tôi qua gương chiếu hậu, thấy ba họ vui vẻ thân thiết như một gia đình thực sự, bàn tay kiềm siết chặt, móng tay cắm sâu lòng bàn tay mới khiến lấy chút lý trí.
Tôi gương mặt đầy toan tính của Vương Lan, lạnh lùng lên tiếng: “Tôi bao giờ là sẽ mời? Muốn ăn thì tự mà ăn, tiền!”
Cả xe lập tức chìm bầu khí lạnh tanh, sắc mặt bốn đều biến đổi.
Tiểu Quân sợ hãi chui lòng mẹ, rụt rè ngước mắt .
“Tiểu Nghệ, con làm ?” Mẹ kéo tay , nhưng trong mắt chẳng lấy chút quan tâm thật sự.
Tôi rút tay , thay bằng nụ giả tạo: “Em trai, em dâu, chị mới nhận việc, mất một khoản thuê phòng. Với công ty yêu cầu nhân viên mới mời đồng nghiệp một bữa cơm mắt.”
“Đã ăn lẩu thì tiện thể mời đồng nghiệp luôn . Dì Vương Lan khỏi cần tặng giày quý giá nữa, mời chị một bữa là giúp to .”
Nói xong, chờ họ phản ứng mà lập tức gọi điện cho đồng nghiệp.
“Ừ, em trai chị tới đưa đồ, còn mời các chị ăn lẩu nữa đó. Chị sắp tới nơi .”
“Không , nhà mà, mời bữa ăn gì !”
Vừa dứt điện thoại, sắc mặt Giang Vũ và Vương Lan đã đen như đáy nồi.