Tính Toán Với Tôi? - Chương 3
Vương Lan cuối cùng cũng nhịn nổi, lên tiếng: “Giang Nghệ, chị định giỡn kiểu gì đây? Bắt bọn mời đồng nghiệp chị ăn cơm là ?”
Tôi giả vờ tủi thân, cúi đầu như , thỉnh thoảng liếc mẹ: “Mẹ bảo là một nhà ? Đã là một nhà, nên giúp đỡ lẫn ? Giờ con tiền mời cơm, em trai với em dâu giúp một bữa cũng hợp lý mà?”
Nhìn vẻ mặt lúng túng của mẹ, thấy khoái chí vô cùng.
Qua gương chiếu hậu, còn thấy Vương Lan tức đến méo cả mặt, Giang Vũ cũng nghiến răng ken két.
Chuyện mà là kiếp , hai đó chắc chắn đã nhào tới ăn vạ, lăn lộn gào bắt “biết điều”.
giờ thì khác, họ đang việc nhờ , tức cỡ nào cũng nuốt bụng.
Mẹ bên cạnh gượng , biểu cảm còn khó coi hơn : “Phải … một nhà mà, gọi đồng nghiệp con tới …”
Tới công ty, mấy đồng nghiệp đã chờ sẵn cửa.
Toàn là những cô gái mới trường, trẻ trung năng động, ăn mặc tươi tắn, lên xe đã ríu rít gọi em trai là “em trai ơi, em trai ”, chẳng mấy chốc đã khiến Giang Vũ đến ngậm miệng.
Tôi thì từ sớm đã rải thông tin trong nhóm đồng nghiệp về những trò khốn nạn của Vương Lan và Giang Vũ, còn dặn họ cứ mạnh tay gọi món, ăn cho đã, đừng tiếc tiền dùm bọn họ.
Cả nhóm đồng nghiệp ai cũng vỗ ngực bảo yên tâm, cứ để họ lo.
Vừa xuống bàn, mỗi một tờ thực đơn, gọi một mâm đầy ắp những món đắt tiền.
“Trời ơi, bọn gọi nhiều biết em trai thấy phiền ?”
“Làm gì , em trai trai thế chắc nhỏ nhen .”
“ , mà chị cạnh đây là chị của Giang Nghệ hả? Nhìn còn lớn tuổi hơn cả chị nữa…”
Đám đồng nghiệp cứ thay phiên khen ngợi em , khiến cứ nhe răng toe toét.
Còn gương mặt của Vương Lan thì… thật sự là rực rỡ như cầu vồng.
Câu “ còn lớn tuổi hơn cả ” suýt nữa làm bật thành tiếng.
Mà thật, đồng nghiệp sai.
Vương Lan vốn chú trọng ăn mặc, gu thời trang quê mùa, khi sinh con thì vóc dáng càng phát tướng, cạnh như “chị” thật.
Giang Vũ mấy năm qua sống như ông hoàng, cơm bưng nước rót, lo lắng gì nên trông trẻ trung hơn vợ, cạnh chẳng khác gì “vợ già chồng trẻ”.
Vương Lan vốn đã dồn ép đến nghẹn họng trong ký túc xá, giờ còn đồng nghiệp khiêu khích từng câu, tức đến mức cả bữa chỉ uống nước, đũa gắp mấy lần.
Cười thì vẫn , nhưng là cái kiểu còn khó coi hơn .
Mẹ thì chẳng nhận sự gượng gạo đó, còn phụ hoạ thêm dầu lửa: “Ôi dào, làm gì đứa con gái lớn thế . Cô là con dâu , vợ em trai Nghệ đấy.”
Tiểu Quân thì vô tư hơn cả, mở miệng là: “Mẹ lắm, như con heo to !”
Tôi đang uống nước suýt nữa phun hết bàn.
Thật hiểu nổi, cái loại con như thế mà nhà vẫn xem như bảo bối, trong đầu họ rốt cuộc chứa cái gì?
Ăn xong, và đồng nghiệp bắt taxi về ký túc xá.
Giang Vũ và Vương Lan cũng chẳng còn cớ ở , chỉ một câu “hôm khác đến thăm”, kéo cả mẹ lên xe chạy thẳng lên đường cao tốc.
Nhìn chiếc xe khuất dần, hiểu rõ cái “hôm khác” đó thể chính là ngày mai.
Bọn họ dễ gì bỏ cuộc .
Hôm , mẹ gọi điện tới, lần ép về quê, mà là thăm dò xem ở thành phố làm việc thì bạn trai ở đây .
Tôi biết bà bao giờ lấy chồng xa.
Vì chỉ cần rời khỏi tầm kiểm soát, bà sẽ dễ gì lợi dụng nữa.
Hiện tại mới về thời điểm mới nghiệp, đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng với Kỷ Bội Văn, còn tiến tới hôn nhân.
Tôi sớm đã quyết trong lòng: kiếp cưới sớm, rời khỏi cái nhà ăn thịt càng nhanh càng .
giờ thể.
Vương Lan và cả nhà cô vẫn trả giá, thù báo, thể sống yên .
“Mẹ hỏi làm gì chứ? Ảnh về quê . Con định đợi khi công việc định mới gọi ảnh lên. Việc còn chắc chắn thì cưới cái gì mà cưới…”
“Tiểu Nghệ , mẹ con, con suy nghĩ kỹ đấy. Nhà Tiểu Kỷ xa như thế… con…”
“Con chẳng , bọn con định ở gần nhà phát triển. Xa gần nhà thì liên quan gì? Mẹ lúc cứ hối cưới cho bằng , giờ khác?”
“Mẹ… mẹ chỉ là lo cho con thôi mà.”
Năm ngoái thực tập, mẹ ngày nào cũng giục nhanh chóng đính hôn.
Tết dẫn Kỷ Bội Văn về nhà ăn một bữa cơm xong, bà lập tức im bặt.
Tôi biết bà chê nhà ở xa, nếu lấy Kỷ Bội Văn thì sẽ khó mà giúp đỡ gì cho em trai và cả nhà bà .
Huống hồ nếu lấy chồng xa, ai sẽ dạy kèm cháu cưng cho bà?
Vì thế bà mới thay đổi thái độ, còn sốt sắng thúc giục kết hôn như nữa.
Đáng tiếc, kiếp sẽ để bà như ý!
Tôi những sẽ sớm kết hôn với Kỷ Bội Văn và rời khỏi cái nhà , mà còn chứng kiến cả nhà Vương Lan tan nát, mất nhà tan!
Tôi lấy lý do công ty yêu cầu hộ khẩu bản gốc nên trở về quê, thực chất là chuẩn âm thầm đăng ký kết hôn với Kỷ Bội Văn.
Đêm xuống, ký ức kiếp khiến trằn trọc mãi ngủ nổi.
Mơ màng giữa đêm, chợt thấy tiếng thì thầm của em trai và Vương Lan từ phòng bên cạnh: “Em xem, Giang Nghệ mà tìm việc nhanh thế? Không lẽ phát hiện chúng đang tính kế, nên mới đề phòng?”
“Cô cái đầu đó! May lắm thì chỉ là chó ngáp ruồi thôi, tự nhiên vớ miếng hời. Mà em thấy đồng nghiệp cô ai nấy cũng xinh ghê ?”
Tôi thấy một tiếng bốp vang lên trầm đục, cách một bức tường mà vẫn rõ mồn một.
Rõ ràng câu của em đã đâm thẳng tim đen của Vương Lan.
“Giang Vũ, cho biết, nếu dám ngoài lăng nhăng, coi chừng chặt chân đấy!”
“Cô nổi điên gì nữa, đang chuyện của Giang Nghệ mà, tự nhiên lôi làm gì…”
“Câm miệng! Giờ nó tìm việc , sắp tới còn kết hôn nữa, thế là kế hoạch của chúng tan thành mây khói! Còn mau nghĩ cách ?”
“Tôi nghĩ gì chứ? Ngay cả mẹ còn làm gì chị , chứ đừng . Ai bảo cô suốt ngày gây chuyện, chị thấy mặt là đã khó chịu !”
Xem Giang Vũ cũng ngốc, biết rõ vợ là loại chẳng dễ gì đối phó.
Mà thật, dù sống , thì với công việc như hiện tại, đời nào bỏ qua?
“Cô im miệng , ngủ ! Ầm ĩ cả đêm, điên thật!”
“Tôi mặc kệ, ngày mai bảo mẹ chuyện với nó… đều là của hết! Ai bảo lúc cứ đòi mua cái nhà cũ nát đó, giờ thì , con học theo kịp cũng tại đấy!”
“Cái gì mà tại ? Tôi còn bận kiếm tiền, chẳng cô là kèm nó học ? Liên quan gì !”
Rầm!
Nghe như Giang Vũ đá văng xuống đất.
Cuối cùng, phòng bên mới chịu im lặng.
Cứ đánh , cứ chửi , chỉ tiếc là chúng tàn nhẫn đến mức khiến hả .
Vừa định ngủ, thấy giọng Vương Lan đè thấp xuống: “Nói thật chứ, nếu Giang Nghệ tật vĩnh viễn thì làm nữa, như chẳng ngoan ngoãn ở nhà dạy Tiểu Quân ?”
“Cô vớ vẩn gì đấy! Đó là chị , im mồm ngay!”
Giang Vũ giờ còn giữ chút lương tâm, vẫn nhớ là chị .
kiếp nếu thò chân ngáng ngã, thì nồi dầu sôi đó cũng chẳng đổ xuống .
Không ngờ kiếp Vương Lan vẫn giữ nguyên dã tâm như cũ.
Được thôi, cứ xem ai thủ đoạn độc hơn ai.
Sáng hôm , mẹ hiếm hoi lắm mới chịu tự tay nấu một bát mì cho .
Kiếp mỗi lần về quê đều tay xách nách mang, chẳng bao giờ về tay .
Còn kịp nếm xem nhạt mặn , mẹ đã phịch xuống cạnh , bắt đầu rơi nước mắt.
Nói rằng mấy năm qua bà khổ thế nào, lớn tuổi mà vẫn làm lặt vặt giúp em trai trả nợ mua nhà, còn Tiểu Quân học theo kịp, tiền thuê gia sư.
Ngay đó, bà nắm chặt tay , ánh mắt “tha thiết” : “Tiểu Nghệ, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện, giúp em con một tay con.”
“Hồi bố con mới mất, mẹ một nuôi tụi con, khổ sở biết bao nhiêu… giờ mẹ già , hết sức …”
Kiếp , mẹ giỏi chơi bài cảm xúc, dùng những lời như thế để khiến thấy áy náy, từ đó ngoan ngoãn lời mà đáp ứng tất cả yêu cầu.
Nào là bà nuôi hai đứa con cực khổ thế nào, nào là làm con gái đều đưa tiền cho nhà, thậm chí còn mua xe mua nhà cho em trai.
Còn bao năm ăn ở nhà, giờ khả năng thì nên giúp đỡ em .
Tôi cũng rõ, những lời đó bà là thật lòng, chỉ là công cụ để kiểm soát .
kiếp , sẽ để bản thân trói chặt bởi thứ “tình thân” méo mó nữa.
“Mẹ , con với Giang Vũ đều là con mẹ, đứa nào cũng từ trong bỉm mà lớn lên cả. em con bao giờ thiếu tiền, còn con thì học phí là vay nợ, tiền sinh hoạt là làm thêm từng đồng gom .”
“Đến giờ con vẫn còn nợ ba chục nghìn tiền vay học, mẹ thấy con đòi mẹ trả nổi một xu nào ?”
“Còn em con thì ? Mẹ giúp nó vay ngân hàng mua nhà, vay họ hàng cả chục vạn để cưới vợ. Con chẳng gì. Ngay cả học bổng đại học của con, mẹ cũng đưa cho nó, như còn đủ ?”
Tôi lấy đũa đảo bát mì đã dính chặt thành cục, kiềm chế nước mắt để rơi .
“Mẹ, con biết mẹ con ở nhà dạy kèm Tiểu Quân để tiết kiệm tiền thuê gia sư đúng ?”
“Không… Tiểu Nghệ, mẹ …”