Tính Toán Với Tôi? - Chương 4
Bà định đưa tay vỗ về , nhưng nghiêng tránh .
“Mẹ khỏi . Những gì em con với em dâu đêm qua, con hết .”
Vừa dứt lời, Giang Vũ và Vương Lan từ trong phòng bước , xuống đối diện.
Giang Vũ ưỡn cổ, dám , nhưng giọng thì vẫn khó : “Giang Nghệ, khó một câu, dù chị cũng là dì của Tiểu Quân, dạy nó học là chuyện đương nhiên!”
Tôi bật vì tức.
Đương nhiên?
Cái gì mà đương nhiên?
Tôi giúp là tình nghĩa, giúp là bổn phận!
Tôi là dì của thằng bé thì chứ?
Tôi bực quá, ném đũa xuống bàn, chỉ thẳng mặt Giang Vũ quát: “Giang Vũ, dạy Tiểu Quân cũng thôi! Tôi dạy ở trung tâm, một tiếng là 150 tệ. Đã nhắc đến họ hàng thì cho giảm giá, tính cho 100 một tiếng!”
“Một buổi sáng, một buổi chiều, mỗi ngày dạy hai tiếng, tức là 400 tệ. Một kỳ nghỉ hè 60 ngày là 24.000 tệ. Chuyển khoản cho , mai thu dọn hành lý về nhà dạy.”
Còn kịp để Giang Vũ phản bác, Vương Lan đã nhảy dựng lên.
“Giang Nghệ, chị đừng đòi giá trời! Đăng ký lớp học thêm bên ngoài cũng chỉ tầm hơn ngàn tệ thôi, chị mở miệng đòi tận hai vạn tư, hóa định chém nhà hả?”
Tôi khoanh tay ngực, cô với ánh mắt mỉa mai.
“Cô là giá lớp học đông mấy chục đúng ? Có thể so với kèm riêng một – một ? Nếu đã thấy lớp đó rẻ, còn chạy tới cầu xin ? Không mau đăng ký !”
Từng câu từng chữ ném như búa giáng thẳng mặt Vương Lan khiến cô choáng váng.
Cô căn bản biết giá dạy kèm một – một là bao nhiêu, vì cô tiền thuê gia sư riêng.
Chẳng qua từ đến giờ luôn nhún nhường, cho dù chịu thiệt cũng nhịn, bao giờ phản ứng mạnh như .
Nay đột ngột vùng dậy, cô lập tức đẩy thế động.
“Cãi cái gì mà cãi! Tất cả im miệng cho !”
Mẹ chuẩn nhập vai “giảng hòa” như mọi lần.
Y như kịch bản cũ: nếu dịu thì làm dữ, lóc, ăn vạ, thậm chí dọa chết.
Kiếp , chiêu từng khiến thể dọn ngoài thuê nhà.
lần , cho bà cơ hội mở miệng.
“Con ăn xong , về trường báo danh. Không cần tiễn .”
Mẹ ngờ chẳng nể mặt chút nào, liền lập tức ôm ngực, miệng rên rỉ: “Ôi chao ôi chao…” ngả xuống đất.
“Mẹ! Mẹ ?!”
“Đừng làm con sợ, mẹ ơi!”
Giang Vũ và Vương Lan lập tức xúm , vây quanh bà như thể bà sắp chết tới nơi.
Tôi thì chẳng buồn đầu , dậy khỏi nhà.
“Mẹ, thôi , diễn mãi mệt ? Tim bên trái, mẹ ôm bên làm gì?”
Nghe , mẹ bật dậy một cái rõ nhanh, chỉ tay mà lắp bắp: “Mày… mày… mày…”
“Ồ, khỏe thế còn gì. Nhìn giống bệnh tí nào. Thế thì con đây.”
Tôi xoay định bước , mẹ liền túm lấy cái bát mì bàn ném về phía , gào lên: “Giang Nghệ, mày mà bước khỏi cái cửa thì đừng nhận tao là mẹ nữa!”
Tôi yên ngoài cửa, trong nhà, ngắm gương mặt méo mó điên cuồng của mẹ.
“Mẹ , mẹ chúng là một nhà, nhưng một nhà sống với như đang tính từng đồng từng hào ?”
“Năm đó con thi đỗ đại học, mẹ bảo nhà tiền cho con học. mẹ lưng , bỏ tiền gửi Giang Vũ đại học dân lập quốc tế, một học kỳ năm vạn, còn con một học kỳ chỉ năm ngàn, mẹ còn nhớ mẹ đã gì ?”
“Mẹ Giang Vũ là con trai, là trụ cột tương lai của dòng họ Giang, còn con là con gái thì cần gì học cao, bảo con nhất nên làm công, hoặc lấy đại gia để dành tiền giúp em trai cưới vợ.”
Mẹ trừng mắt , tỏ hổ.
“Mẹ thế thì đã ? Tao là mẹ mày, mày tao! Tao thấy mày học nhiều quá đâm loạn óc !”
“Một đứa con gái mà suốt ngày chỉ biết tính toán, chịu giúp đỡ nhà mẹ đẻ, mày còn xứng làm chị Giang Vũ ?”
Mẹ gào thét như thể bà mới là chịu uất ức.
“Ừ, vì con là chị, nên con bảo vệ em trai.” Tôi nghiêng đầu sang Vương Lan.
“Em dâu , may mắn thay em là con gái út nhà em, trai em chắc thương em lắm nhỉ?”
“Nếu thì em cứ làm cái máy rút tiền cho nhà mẹ đẻ suốt mấy năm qua? Nghe em mới mua cửa hàng mặt tiền trong thị trấn, chị dâu em thì đổi xe điện mới, còn mẹ em thì…”
Tôi còn hết câu, Giang Vũ đã như dẫm trúng đuôi, nhảy dựng lên: “Tôi mà, tiền trong thẻ mất nhanh thế! Hóa là cô lấy đem về nhà mẹ đúng ?! ?!”
Giang Vũ tuy nhu nhược, nhưng ít còn chút máu mặt.
Nói dứt đã nhào tới bóp cổ Vương Lan.
“Anh bỏ … đó là ruột ! Tôi giúp thì còn giúp ai?!”
Mặt Vương Lan đỏ như cà chua chín, trợn mắt như sắp nổ tung.
Còn mẹ thì bệt đất, đập đùi lẩm bẩm: “ là xui xẻo, gia môn bất hạnh…”
Nhìn một nhà ba diễn cái màn bi kịch giả tạo , chỉ thấy… sướng tả .
Con chính là như , ích kỷ, nhỏ nhen.
Không vả mặt thì thấy đau, dao cứa da thì thấy sợ.
Chỉ khi quyền lợi của động chạm, mới thể vứt hết lý trí mà trở nên mất nhân tính.
“Tôi khuyên các nên nghĩ kỹ . Muốn về nhà kèm Tiểu Quân? Được thôi, chuyển tiền tài khoản đã. Không thì khỏi bàn.”
Để một câu cuối, bước lên xe khách thành phố.
Trên đường, phong cảnh ngoài cửa sổ lướt qua, lòng thấy nhẹ nhõm từng .
Cứ như tảng đá đã đè nặng vai suốt bao năm qua cuối cùng cũng gỡ bỏ, cả nhẹ hẫng, thở cũng thấy dễ dàng hơn.
Còn nhà cửa thì giờ chắc đang loạn như nồi cám lợn.
Kệ họ, cho họ nổi điên thêm chút nữa.
Chút rối ren đủ để chuộc những tội mà họ đã gây cho ở kiếp .
Sau hôm đó, Vương Lan và gia đình cô quả thật biết điều hơn hẳn.
mẹ thì .
Không lâu , bà bắt đầu giở chiêu mới.
Lúc đầu là nhờ họ hàng gọi điện cho , thì nhắn liên tục cả trăm tin mỗi ngày.
Toàn là những lời như “mẹ biết sai ”, “mẹ hối hận vì đã đối xử với con”, “mẹ sinh mẹ nuôi con, mong con bỏ qua tất cả”.
Lúc đầu còn lười để tâm, ai ngờ bà càng nước lấn tới, bắt đầu lôi đạo đức ép .
Nào là “dù gì mẹ cũng cho con một mạng sống”, “nuôi con lớn khôn, cực khổ biết bao”, “con là con gái nhà họ Giang, chẳng lẽ trơ mắt cháu ruột học hành sa sút mà cứu?”
Tôi mà thấy phiền, dứt khoát chặn luôn số điện thoại của bà.
Thế giới lập tức yên tĩnh trở .
Chớp mắt đã giữa tháng Bảy, kỳ nghỉ hè trôi qua hơn nửa.
Tôi vẫn đều đặn làm tại trung tâm dạy kèm.
Vương Lan và chồng thì bắt đầu thấy nóng ruột thật sự.
Trường tiểu học trong thành phố giao nhiều bài tập mở rộng, bám sát sách giáo khoa, việc nắm chắc chương trình dựa việc học thêm.
Giang Vũ và Vương Lan thì mù mịt, chẳng biết dạy con thế nào.
Bài tập nghỉ hè của Tiểu Quân cũng chỉ làm đại làm khống.
Sau buổi thăm nhà giữa kỳ nghỉ, cô giáo chủ nhiệm đã khéo léo đề nghị: là nên chuyển Tiểu Quân về học ở trường làng.
Hai hoảng thật sự, liền dọn chăn chiếu ngủ cửa công ty , chỉ mong chặn một lần.
Tôi nhờ đồng nghiệp giúp che chắn, mỗi ngày đường tầng hầm lên để tránh mặt, mà vẫn Vương Lan chặn ở lối thoát hiểm.
“Chị Nghệ, em xin chị đấy… giúp Tiểu Quân với! Cô giáo nếu tình hình còn như , chỉ thể chuyển trường. Bọn em vì cho nó học mà vay bao nhiêu tiền, nó mà học thì bọn em sống … hu hu…”
Vương Lan nước mắt nước mũi tèm lem, như thể trời sắp sập.
chuyện đó liên quan gì đến ?
Tôi định , thì Giang Vũ túm chặt lấy cổ tay.
Tôi thấy một tiếng rắc nhỏ, như tiếng xương rạn.
“Giang Nghệ! Sao chị nhẫn tâm ! Tiểu Quân là cháu ruột của chị đấy!”
Tôi gương mặt quen thuộc nhưng xa lạ , giơ tay tát thẳng về phía .
Hắn giơ tay đỡ thì lập tức rút , thuận chân đá mạnh một cú, hất tủ cứu hỏa cạnh lối thoát hiểm.
“Giang Vũ, thôi cái điệu giả nhân giả nghĩa đó , phát tởm.”
Tôi bước tiếp, nhưng bỗng nhớ điều gì, liền dừng nơi bậc thang, , nhạt: “Cũng đừng là giúp. Dạo lướt thấy em họ bên dì Hai đăng tin đậu trường sư phạm. Sao đưa Tiểu Quân sang nhà họ? Dù gì cũng rảnh hơn .”
Nói xong, lên lầu, chẳng buồn phí lời với họ thêm một câu.
Chiều hôm đó, đống chăn chiếu cửa công ty đã dọn sạch.
Em họ nhà dì Hai là đứa giỏi làm màu.
Kiếp , khi Vương Lan và chồng tới làm loạn, cô cũng từng châm chọc : “Đưa cho dạy, đảm bảo con chị mắc u não.”
Tốt thôi, đã thì làm .
Tôi sẽ cho cô cơ hội tự trải nghiệm: những lúc, “đứa con là ít bệnh nhất trong nhà”.
Vương Lan dẫn con tới nhà dì Hai, còn mang theo quà cáp.
Em họ chẳng chút ngại ngần, nhận Tiểu Quân ngay và còn mạnh miệng tuyên bố: “Em nhất định dạy nó lọt top ba của lớp!”
Giang Vũ vui mừng rút luôn một nghìn tệ đưa cho cô , còn hứa nếu đậu trường trọng điểm, sẽ thưởng riêng mười nghìn.
Còn biết ?
Dĩ nhiên là do cô em họ thích sống ảo , tự tay đăng từng bức ảnh lên nhóm gia đình và cả Facebook.
Có đỡ việc, Vương Lan và Giang Vũ cũng yên tâm, từ đó còn đến công ty làm phiền nữa.
Giờ thì tới lượt tay.
Anh trai của Vương Lan mới thuê một căn nhà mặt tiền, mở siêu thị tạp hóa.
xui làm , đối diện khai trương một siêu thị lớn thuộc chuỗi thương hiệu tiếng, hút hết khách cả khu.
Nhiều cửa hàng lân cận bắt đầu dọn hàng, rao sang nhượng.
Ngay từ đầu, chính là âm thầm sai đưa tin cho trai của Vương Lan, bảo rằng dãy mặt tiền là mảnh đất vàng, đầu tư là thắng chắc.
Kiếp , chính dẫn đến bắt cóc về quê.