Tính Toán Với Tôi? - Chương 5
Nếu nhờ , Vương Lan đời nào cơ hội trả thù .
Quả là “ trai ” của em dâu .
Cả nhà Vương Lan đều tự cao tự đại.
Dù việc kinh doanh lỗ ngày lỗ đêm cũng vẫn cắn răng chống đỡ.
Cũng may nhờ Vương Lan khéo léo moi tiền từ nhà chồng về hỗ trợ trai .
Kiếp , thay cô trông con, cô rảnh rỗi làm, vợ chồng cùng kiếm tiền, cộng thêm mẹ thi thoảng đưa tiền, cuộc sống của họ trôi qua nhẹ như mây gió.
kiếp , chuyện cô trợ cấp cho nhà mẹ đẻ cố tình vạch trần.
Hai vợ chồng vốn dĩ đã quen cãi vã, nay thêm áp lực từ gia đình bên ngoại liên tục thúc ép đưa tiền về, thế là mâu thuẫn nổ tung.
Là chị gái “yêu thương” em trai, làm thể nó chịu khổ?
Nhân dịp Giang Vũ họp lớp cấp ba, cố tình nối liên lạc giữa với mối tình đầu năm xưa.
Trước , mẹ ưa gì cô gái đó, luôn miệng là tại cô dụ dỗ Giang Vũ nên mới khiến nó xao nhãng học hành, ép hai đứa chia tay.
sự thật thì gì?
Giang Vũ từ đầu đã là kẻ vô dụng, chẳng liên quan gì đến ai cả.
Sau , yêu cũ của cưới vội ly hôn chớp nhoáng, chia một mớ tài sản nhỏ.
Với cái mác “bà hoàng ly hôn” cộng thêm lớp filter “mối tình đầu”, đủ khiến em mù quáng lao như thiêu thân.
Vừa về nhà, đã đem mối tình đầu so với Vương Lan – cô vợ chỉ biết moi tiền về cho nhà đẻ.
So thế nào chẳng thấy chênh lệch?
Đàn ông ai mà chẳng mê sự dịu dàng, ai ngày ngày cái mặt cau , già nua chán chường?
Còn cửa hàng tạp hóa của trai Vương Lan thì càng ngày càng lỗ, tiện thể “đổ thêm dầu lửa”.
Tôi gửi số điện thoại của cửa hàng đó cho vài công ty cho vay nặng lãi.
Không lâu , trai cô mắc nợ hàng triệu tệ cả gốc lẫn lãi.
Đám đòi nợ thiếu gì chiêu trò?
Gọi điện khủng bố, tới nhà đòi, tìm quen… chỉ là mấy bước cơ bản.
Vương Lan kịp hiểu gì đã nhà mẹ đẻ kéo cái vòng xoáy “lấy nợ trả nợ”.
Lúc gặp cô , suýt nhận .
Người gầy gò hốc hác, tóc tai rối bời bạc trắng, như già thêm cả chục tuổi.
Vừa mở miệng đã xin tiền, thản nhiên tiền lương còn trả xong nợ học, nghèo như cô thôi.
Tôi cố tình hẹn gặp cô ở trung tâm thương mại.
Giang Vũ cũng ở đó, cách lưng cô xa.
Cô đang mải xin tiền, thấy chồng đang nắm tay yêu cũ, xách túi lớn túi nhỏ, tình tứ thang cuốn.
Đáng tiếc nhỉ?
Một kẻ luôn khư khư giữ chồng, chẳng biết đã cắm sừng.
ai bảo sinh lòng “nhân hậu”, nên tay giúp thêm một lần nữa.
Tôi giả vờ gọi điện cho đồng nghiệp, chuyện về một loại thực phẩm chức năng đang hot, cố tình lớn mặt Vương Lan: “Nghe một chai giờ lên tới 300.000 tệ, hiếm như vàng!”
Quả nhiên, Vương Lan mắt sáng như đèn pha, lẩm bẩm nhắc tên thương hiệu.
cô biết, đó chính là nhãn hiệu sẽ sụp đổ trong vòng nửa năm tới vì dính đường dây đa cấp.
Tới khi cô phát hiện thì tiền cũng còn.
Tệ hơn nữa, vì lời cô , mẹ đem cả tiền dưỡng già đầu tư.
Khi công ty “bốc ”, Vương Lan những báo cảnh sát, mà còn liên hệ giới thiệu – xui thay, đó bắt, và cô thì “mời” về đồn công an “nghỉ dưỡng” 7 ngày.
Vừa khỏi đồn, cô chạy về nhà, định bảo Giang Vũ tên vay một khoản nữa cho trai xoay sở.
Ai ngờ, Giang Vũ lúc đang gục ghế, say xỉn chẳng biết trời trăng gì.
Vì ?
Vì “nữ thần thanh xuân” của , khi vét sạch số dư trong tất cả thẻ tín dụng, đã đá phắt , vui vẻ leo lên xe của một ông chủ lớn.
Hai vợ chồng vì mớ hỗn độn đó mà lao như hai con thú.
Nhà cửa đập tan nát, đồ đạc nát như tương.
Mà ?
Lúc đã chuyến bay thẳng tới quê bạn trai.
Kiếp , mẹ cho lấy chồng xa.
Bà ép Kỷ Bội Văn từ bỏ công việc lương cao ở quê để tới thành phố sống.
Khi cưới, bà còn ép nộp một khoản sính lễ lớn, nếu thì đưa sổ hộ khẩu – đăng ký kết hôn.
Tiền sính lễ cuối cùng túi ai?
Vào hết nhà em trai .
Kết hôn xong, sống chẳng khác gì ăn xin.
Ngay cả Kỷ Bội Văn cũng chịu khổ theo.
Chúng ở trong một căn phòng trọ giá 300 tệ mỗi tháng, ăn rau bỏ , dùng nước xin từ nhà vệ sinh công cộng cách đó cả cây số.
Vậy mà từng than vãn nửa lời.
Mỗi khi mất điện đêm, nhẹ nhàng quạt tay cho , dỗ: “Có ở bên A Nghệ, cả đời sẽ lạc .”
“Họ thương A Nghệ, thì thương. A Nghệ đừng , mọi chuyện sẽ lên thôi.”
Anh thường cúi đầu hôn nước mắt nơi khóe mắt , bật trêu đùa: “Ngay cả nước mắt của A Nghệ cũng ngọt, chẳng lẽ là làm từ mật ?”
đó, mặt , trai của Vương Lan đã bắt cóc .
Hắn còn dùng gậy đánh gãy chân .
Người đàn ông từng kiêu ngạo ngẩng đầu khắp nơi, lúc đó quỳ xuống bò đất, túm lấy ống quần qua đường cầu xin: “Làm ơn gọi cảnh sát giúp ! Làm ơn cứu lấy vợ …”
lúc tìm đến , tất cả đã quá muộn.
Tôi đã dầu sôi thiêu đến cháy đen, khuôn mặt và thân thể chẳng còn hình dạng.
Kỷ Bội Văn quỳ xuống bên , đôi tay run rẩy, chẳng dám chạm .
Trong mắt , chỉ hối hận cuộn trào như sóng dữ.
Sau khi chết, chống gậy, từng bước một gom góp chứng cứ, ngừng kháng cáo.
Cuối cùng, nhờ lý lẽ vững vàng của trong phiên tòa, vụ án của mới điều tra .
chính vì những ngày đêm chạy vạy đó, vì kiệt sức mà lái xe gặp tai nạn, xe lật khỏi cầu vượt.
Trước khi qua đời, chỉ làm một việc — ép màn hình điện thoại môi, nơi hiện lên nụ rạng rỡ nhất của .
Tôi thấy thì thầm xin : “A Nghệ… vô dụng quá, bảo vệ em… cũng bảo vệ con của chúng …”
“Nếu… nếu kiếp cơ hội, sẽ đến cưới em, …”
Kỷ Bội Văn đợi xe cứu hộ, chết trong năm yêu nhất.
Anh là cứu rỗi của ở kiếp .
Vậy kiếp , đến lượt cưới .
Tôi vốn nên chết trong cái nhà ăn thịt , là Kỷ Bội Văn đã cho can đảm để sống tiếp.
Kiếp nợ ai cả —
Ngoại trừ .
Chỉ .
…
Sau , trong nhóm gia đình bắt đầu rộ tin Giang Vũ và Vương Lan ly hôn, quyền nuôi con thuộc về Vương Lan.
nhà mẹ đẻ của cô cũng trở mặt, trách cô kịp xoay tiền giúp trai, cho cô bước chân nhà.
Mẹ con họ lang thang đầu đường, Vương Lan lén đưa Tiểu Quân về quê gửi .
Còn Giang Vũ, khi yêu cũ đá, suy sụp.
Đống nợ tín dụng trả nổi, cuối cùng đưa danh sách thất tín, sống lay lắt nhờ mấy trăm tệ tiền dưỡng già của mẹ mỗi tháng.
Vương Lan để trốn nợ đã vượt biên, biệt tích luôn từ đó.
Tiểu Quân kiếp vẫn chẩn đoán u não, chỉ là thời gian phát bệnh đến sớm hơn kiếp .
Tôi tìm hiểu, hóa là do cô em họ nhà dì Hai — từng tuyên bố “cô mà dạy thì Tiểu Quân thể nào u não” — thằng bé dấu hiệu tăng động, khuyên mẹ và Giang Vũ đưa khám.
Ban đầu họ để tâm, nhưng em họ chắc như đinh đóng cột, họ đành dẫn con viện.
Ai ngờ, kết quả là u não thật.
Chuyện vỡ lở, Giang Vũ lập tức dắt mẹ sang nhà dì Hai làm ầm lên, bảo tại cô em họ “rủa” con họ nên mới bệnh.
Hai nhà cãi ầm ĩ trong nhóm gia đình, Facebook thì thành sân khấu lóc kể khổ.
Hai bên cứ thế giằng co suốt mấy tháng trời.
Cuối cùng, nhà dì Hai đành đưa 20.000 tệ để “mua sự yên tĩnh”, đó âm thầm chuyển nhà trong đêm.
Kết cục chẳng khác dự đoán — đám gọi là “ thân” , vốn chỉ là một lũ tiểu nhân vì lợi mà tụ, hết lợi thì tan.
Tôi rời khỏi nhóm gia đình, cắt đứt với bên ngoại, yên sống ở thành phố của Kỷ Bội Văn.
Sau đó, chúng đính hôn kết hôn.
Bố mẹ chồng hề xem thường vì nhà ngoại nâng đỡ, ngược còn tên giấy tờ căn hộ ba phòng làm nhà cưới.
Một năm , sinh đôi — một trai, một gái.
Con gái sinh vài phút, nhưng vì một chút ích kỷ, đăng ký cho con là em.
Kỷ Bội Văn từng hỏi: “Sao em cứ nhất định để con gái làm em?”
Tôi chỉ , với rằng… kiếp cũng từng mang thai một bé gái.
Tôi tin, duyên phận giữa và con kết thúc, chúng gặp ở kiếp .
“Bởi vì… mẹ của bọn trẻ từng làm chị, mệt mỏi lắm . Mẹ chỉ con gái của mẹ làm em, trai bảo vệ, cả nhà yêu thương nhất.”
Con gái của cần giống — gánh danh xưng “chị gái” cả đời, nhường nhịn, nhẫn nhịn, một nuốt nước mắt trong.
Tôi sẽ nuôi dạy con bé như đang nuôi chính bản thân .
Mong cho tất cả những từng làm chị.
Đều thể thoát khỏi những gánh nặng, xiềng xích.
Mỗi bước chân đều vững vàng tiến về phía .
Chúng chỉ là “chị gái” của ai đó.
Chúng định nghĩa.
Chúng — mãi mãi tự do.