Tôi Là Con Gái Giả Mạo! Thì Sao? - Chương 1
1
“Cô thay Quế Mai gả cho ?”
Người đàn ông từ ruộng về vác theo cái cuốc, mặc áo ba lỗ, để lộ cánh tay rắn chắc cuồn cuộn cơ bắp.
Da trắng như thành phố, nhưng mặt mũi rõ nét, cũng trai.
Dáng cũng phết.
Chỉ là… trông quê quá.
Tôi gật đầu: “Chuyện của bọn chắc cũng , cô đang nhắm đến con trai giám đốc nhà máy, với thì thể nữa.”
Nói cũng thật buồn .
Làm tiểu thư nhà họ Kiều suốt mười tám năm, đùng cái phát hiện chỉ là giả.
Con gái ruột nhà họ về, thân phận lập tức trở nên khó xử.
Ba mẹ nuôi nỡ đuổi , Quế Mai biết cách lợi dụng cảm giác tội của họ, lóc, làm loạn, dọa chết.
Tất nhiên, hôn ước với con trai giám đốc cũng còn phần nữa.
Tôi dứt khoát vỗ mông dậy, thu dọn đồ đạc rời .
“Việc với Quế Mai huỷ hôn là chuyện của tụi , chẳng liên quan gì đến cô. Cô cũng cần thay cô gả cho . Cô .”
Trần Liệt đặt cuốc ở cửa, cau mày, từ xuống một lượt, lộ rõ vẻ khó chịu.
Tôi tức đến bật .
Hắn dám chê á?
Tôi còn kịp chê đấy!
Thật luôn.
Tôi từng thấy nơi nào nghèo thế .
Đường bùn lầy, nhà trong làng thì phần lớn là nhà đất, nhà xây bằng gạch đỏ đếm vài căn.
Nhìn quần áo họ mặc mà chẳng tìm nổi từ nào để tả cho hết cái “quê”.
Còn cái sân , đã ngửi thấy mùi phân gà pha lẫn cái gì đó thum thủm.
Nhìn mấy bức tường đất nữa, xiêu vẹo cả , nghi trận mưa là sập luôn.
Không cần bánh bao, chỉ cần giữ mặt mũi.
Muốn từ hôn cũng là , tư cách.
Tôi định lên tiếng thì phát hiện cái vali nặng khiếp, nỡ đặt xuống nên đổi tay xách luôn.
“Cưới tính. Anh đính hôn với Quế Mai, giờ và cô tráo từ nhỏ nên mới đổi , là đính hôn với . Muốn hủy hôn cũng , tìm ba mẹ chuyện.”
Quế Mai— , ba mẹ ruột mất từ lâu .
Tôi xem thử định tìm ai để từ hôn.
Trần Liệt im lặng một lúc, như thể thuyết phục .
Hắn đưa tay cầm lấy vali của .
Cũng coi như biết điều một chút.
Tôi bộ cả đoạn đường dài, chân mỏi rã rời, đang định thở phào một cái.
Ai ngờ Trần Liệt bước cửa, mang luôn vali đặt ngoài đó.
“Anh cả như cha, chị dâu như mẹ, tìm trai chị dâu cô từ hôn cũng như thôi.”
2
Tôi đuổi ngoài.
Trước cửa còn nguyên một đám mấy bà thím nhai hạt dưa hóng chuyện.
“Ôi dào, thằng Trần Liệt cũng thật là, là cô gái xinh tự đến tận cửa mà cũng thèm ?”
“Bà Vương , con trai bà vẫn cưới vợ đấy, là để nó lấy cô gái ?”
Bà đang nhai hạt dưa lắc đầu như trống bỏi.
“Xinh thì làm gì? Nhìn cái ăn mặc kìa, cái thân hình mảnh như cây tăm, gió thổi phát bay luôn, làm nổi việc gì chứ?”
“ đấy, gái thành phố lên thì chỉ giỏi làm tiểu thư, cưới về hóa bà tổ. Tôi thật, vẫn là Quế Mai hơn, mông to, dễ đẻ, khỏe, việc gì cũng làm giỏi.”
Tôi nghẹn họng, tức mà nổi lời nào.
Vừa ấm ức tủi thân.
Trước đây ở nhà họ Kiều, là tâm điểm, ai cũng tâng bốc, từng ai dám chê bai, săm soi như .
Tôi bật lạnh: “Mông to, khỏe, mấy cái đó chẳng tả heo ? Giờ Quế Mai là tiểu thư nhà thủ trưởng quân khu đấy, mấy cẩn thận cái miệng, là xé xác đấy.”
“Ơ con nhỏ , khi nào thì…”
“Các bà về nhà nấu cơm ?”
Cửa gỗ lưng kêu “két” một tiếng mở .
Trần Liệt xách theo một cái giỏ tre, bên đậy bằng một lá bí ngô, mặt cảm xúc đám đang buôn chuyện.
Cả đám rõ ràng sợ , ai dám thêm, ai nấy tản về nhà hết.
“Đi thôi.”
“Đi ?”
“Đi từ hôn.”
…
Tới mức , cũng chẳng buồn giả vờ giữ hình tượng nữa, đằng nào cũng đã vỡ nát .
“Tôi nổi.”
Trần Liệt đầu , gương mặt góc cạnh chút bực dọc.
Bị chằm chằm, càng bướng, hất cằm lên: “Nhìn cái gì? Đường làng nhà lầy xóc, chân sưng cả lên .”
Trần Liệt thở dài một tiếng, mấy bước , xách cái vali của lên, “Thế ? Tiểu thư!”
Tôi đạp đôi giày da nhỏ dính đầy bùn , để lộ đôi chân đầy vết phồng rộp đang đau rát.
“Thấy ?”
Tôi thật đấy.
“Anh , đây chờ.”
Trần Liệt dời mắt khỏi chân , tai đỏ ửng lên.
Hắn đầu, mở cửa : “Vậy trong mà chờ!”
3
Khoảng một tiếng .
Trần Liệt về.
Cùng về còn trai ruột – Trương Vĩ Dân, và chị dâu – Ngô Tố Phân.
Anh trai thấy , rõ ràng phần ngại ngùng.
“Em là Tiểu Kiều đúng ? Anh với Trần Liệt bàn xong , tuần tổ chức hôn lễ cho hai đứa nhé. Đi thôi, về nhà với tụi .”
Gì cơ?
Tôi bật dậy, đụng ngay chỗ phồng nước, đau điếng, suýt kêu thành tiếng.
Trần Liệt từ hôn ?
Sao biến thành tổ chức đám cưới ?
Tôi còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , Trương Vĩ Dân đã xách vali, Ngô Tố Phân thì đỡ tay .
“Khoan đã.”
Tôi khập khiễng bước tới mặt Trần Liệt: “Chuyện là ?”
Mặt vui cho lắm: “Không cô thay Quế Mai gả cho ? Tôi đồng ý .”
…
Và thế là kết hôn với Trần Liệt.
Ngày cưới, chị dâu – Ngô Tố Phân, vui khỏi .
Hai họ thì thầm trong phòng bên cạnh.
Chỉ tiếc cái phòng đó cách âm kém quá.
“Cuối cùng cũng gả . Không chê con bé thành phố , nhưng cô xem, ở đây hai ngày mà việc gì cũng biết làm. Nếu là Quế Mai thì đã chẳng gì, ít còn đỡ đần chút việc, chứ kiểu tiểu thư , thật sự hầu nổi.”
“Cũng may là ba từng giúp Trần Liệt, chứ thì chắc ế luôn .”
“Thôi ít thôi. Tiểu Kiều từ nhỏ đã sống ở thành phố, giống tụi , yếu đuối chút cũng là bình thường. Em tin từ từ nó cũng quen thôi.”
Ra là .
Bảo Trần Liệt từ hôn thành, hóa chị dâu căn bản chẳng giữ ở nhà.
Cũng , vốn chẳng làm cái gai trong mắt .
Cưới thì cưới.
Chỉ là…
Tôi chợt nhớ tới vị hôn phu cũ khi còn ở nhà họ Kiều — Dương Chí Quân.
Dù là hôn ước do gia đình sắp đặt, nhưng đối xử với luôn , dần dần cũng chút tình cảm với .
Ai ngờ, tin chỉ là con gái giả, ngoắt 180 độ, chạy lấy lòng Trương Quế Mai.
Miệng thì gì mà hôn ước là giữa nhà họ Kiều và nhà họ Dương, thể khiến hai bên thất vọng… nên đành xin .
Nói trắng , vì còn là con gái thủ trưởng quân khu, giá trị lợi dụng nữa ?
Mà cái làng nghèo nàn , đến cái váy cưới cũng chẳng nổi.
Tôi lau khô nước mắt, chấp nhận số phận, mặc lên bộ áo cưới đỏ chót, trang điểm qua loa, búi tóc lên.
Thôi thì, cũng tệ.
Đến chiều, Trần Liệt tới đón dâu.
Nhìn thấy , trố mắt kinh ngạc.
Cái bộ vest mặc… chất vải , tay áo còn bung chỉ.
Không hề tôn lên dáng cao to vạm vỡ của , mà thấy buồn một cách kỳ lạ.
Tôi cố nhịn… nhưng nhịn nổi.
Khi bước gần, nhỏ giọng buông một câu: “Anh vẫn hợp với đồ quê mùa hơn.”
Trần Liệt sững , nét mặt lạnh lùng bỗng chốc hiện lên chút kinh ngạc tin nổi, vành tai đỏ ửng, giọng gắt nhẹ: “Giữa ban ngày ban mặt, đàng hoàng chút !”
4
Hôn lễ ở làng còn náo nhiệt hơn tưởng.
Chỉ là… cái phòng tân hôn thì quá sơ sài.
Trong phòng ngoài một cái giường gỗ và cái bàn cũ sứt mẻ, đến tủ quần áo cũng .
Chăn cưới thì đỏ loè đỏ loẹt, đó là hình rồng phượng, uyên ương quê một cục.
Đang thì chị dâu Ngô Tố Phân gọi ăn cơm.
đồ ăn ở đây thì là món đậm mắm nặng muối, quen, chỉ ăn qua loa vài miếng phòng.
Chưa bao lâu, chị dâu tới, bưng theo một bát canh gà, hai cái bánh bao làm từ bột ngô pha bột mì, còn thêm một cốc rượu trong ly tráng men, đầy ẩn ý.
“Dù cũng ăn chút gì lót , thì tối lấy sức .”
…
Canh thì mặn, bánh bao thì khô cứng như cát chà giấy, nhưng rượu thì ngon, mát lạnh, vị ngọt dịu, thích.
Vậy là tu một hết sạch.
Không ngờ tửu lượng yếu đến .
Tôi mơ màng vật chăn cưới ngủ một giấc, đến khi tỉnh dậy thì ngoài đã yên ắng hẳn.
Trong phòng tối om, mò mẫm mãi thấy dây bật đèn, đành lần mò ngoài.
Trong sân thấy Trần Liệt , chỉ thấy tiếng nước chảy róc rách trong căn nhà kho bên cạnh.
Cửa phòng kho hỏng, khép hờ.
Tôi thò đầu một cái, lập tức hình.
Trần Liệt đang trong phòng, chỉ mặc mỗi một chiếc quần lót boxer màu xám, bên cạnh là thùng nước còn bốc nóng, tay cầm gáo gỗ dội từ xuống.
Dáng đến mức khiến nuốt nước bọt.
Vai rộng, eo thon, cơ bắp cuồn cuộn, bụng còn cả cơ bụng.
Tám múi.
Đếm rõ tám múi.
Tôi mà mê luôn, đang mải mê thì trong phòng vang lên một tiếng lạnh lùng: “Ai đó!”
Trần Liệt ném cái gáo xuống, vài bước đã kéo cửa bật .
Hai mắt , ngẩng lên, thản nhiên , buông một câu nhận xét: “Thấy , hợp đồ mà. Mà cái quần quá, bố cũng mặc kiểu .”
“Cô…!” Trần Liệt nghẹn lời, tai đỏ rực, giận run , “Cô con gái đấy?”
Nói xong “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa .
Chưa tới mấy phút, , mặc cái bộ vest đỏm dáng quê mùa .
Tôi nhíu mày chê: “Tắm thay bộ nào sạch sẽ hơn? Dơ quá . À đúng , cũng tắm, tắm ở thế? Đừng là cũng ở cái phòng đó nha?”
Trần Liệt nghiến răng: “Ở đó, thích thì tắm, thì thôi.”
Tắm chứ, cả ngày mồ hôi ướt hết .
“Trần Liệt, giúp xách nước , xách nổi.”
“Nhà thùng tắm ? Đừng là cũng tắm như đấy nhé?”
Tôi lải nhải theo , ai ngờ dừng đột ngột, kịp tránh, đâm sầm ngực .
Ngực cứng như đá, đau đến nỗi nước mắt trào luôn.
“Sao cứng như khối sắt thế?”
Yết hầu Trần Liệt trượt lên trượt xuống, mặt thì như đang cố nhịn gì đó.
“Hết ? Còn yêu cầu gì một lượt .”
“Tôi đói , đồ ăn ở đây ăn nổi, làm cho món gì thanh đạm chút. Tôi ăn khi tắm xong.”
“Với , trong nhà cái chăn nào nhẹ hơn ? Cái chăn bông nặng quá, đắp lên khó chịu, ga trải giường cũng thay , quê chết.”
“Đổi luôn cái bóng đèn , cái trong phòng vàng tối, chắc 15W, chẳng rõ gì cả.”
“Còn cái giường nữa, trải rơm với chiếu? Không nệm mềm ? Đổi luôn .”
“Tôi cần cả tủ quần áo nữa, váy treo lên mới …”
“Triệu Du!”
Trần Liệt bất ngờ quát lên, ánh mắt sâu như mực.
“Ở đây là quê, thành phố các . Sống nổi thì sớm dọn về, rảnh chiều mấy cái thói tiểu thư đó!”