Tôi Là Con Gái Giả Mạo! Thì Sao? - Chương 3
10
Trương Quế Mai mặc một chiếc váy trắng xòe, tóc uốn xoăn.
da cô vốn đã đen, mặc váy trắng chỉ càng khiến nước da lộ rõ hơn, mà kiểu tóc xoăn chẳng hợp khí chất, trông sến già, cả tổng thể cứ sai sai, lạc quẻ tả nổi.
Vừa thấy , nụ mặt cô cứng đờ.
Rồi khi ánh mắt dừng ở Trần Liệt bên cạnh , trong vẻ sững sờ hiện rõ thêm vài phần khó chịu.
“Trần… Trần Liệt ca.”
“Phải gọi là rể , Trần Liệt cưới chị con .”
“Anh chị cưới ?” Trương Quế Mai ngẩn , nụ giấu nổi sự nhẹ nhõm, cả cơn khó chịu khi nãy cũng bay biến: “Vậy thì quá… À ý em là, chúc mừng hai .”
“Ừ đó, chị con với rể hôm nay về thăm nhà, Chí Quân cũng tới, mau .”
“Trùng hợp ghê, em với Chí Quân tháng cũng cưới .”
Trương Quế Mai liếc đầy khiêu khích, đó làm bộ ngượng ngùng khoác lấy tay Dương Chí Quân.
Ai ngờ Dương Chí Quân nhanh hơn một bước xuống, khiến cô vồ hụt, nét mặt lúng túng lộ rõ.
“Chiêu Chiêu, lâu gặp.”
Dương Chí Quân đối diện , Trương Quế Mai bên cạnh .
chẳng buồn cô , mắt cứ dán thẳng .
Thật phiền.
Tôi chỉ “ừ” nhẹ một tiếng coi như đáp .
“Chiêu—”
“Mau ăn , nguội mất.” Mẹ liếc quanh một vòng nhanh chóng cắt lời Dương Chí Quân.
Tôi thì đã đói sẵn, cúi đầu tập trung ăn thịt.
Món nào gắp tới, Trần Liệt gắp cho .
Miếng thịt nào mỡ quá, gắp bỏ sang bát , cũng chẳng chê, cứ thế ăn luôn.
Ba mẹ mà ngớ cả , cuối cùng mẹ nhịn nữa: “Con đừng chiều nó, để nó tự ăn , từ nhỏ tới lớn chúng chiều hư .”
Trần Liệt giúp gỡ xương cá, đáp: “Không mẹ, gì mà mệt.”
“Chí Quân, em cũng ăn cá.”
Bên , Trương Quế Mai đột nhiên lên tiếng.
Dương Chí Quân nhíu mày, gắp cho cô một miếng cá.
Chưa kịp để cô gì, đã lên tiếng : “Anh biết gỡ xương, từ nhỏ đã thích ăn cá.”
Rõ ràng Trương Quế Mai khoe khoang tình cảm, ai ngờ quê một cục.
Sắc mặt cô lúc trắng lúc xanh, giọng đầy chua chát: “Có ai bảo gỡ xương , em tay đấy chứ.”
Tôi buồn quan tâm.
Tôi khoe khoang gì , cô tự so đo làm gì?
Ăn cơm xong, ba kéo hai đàn ông sang phòng uống trà.
Tôi định ở chuyện với mẹ, mà Trương Quế Mai cứ bám lấy mẹ tám chuyện buông, đành lên lầu nghỉ.
Vừa chợp mắt vài phút thì cửa phòng đẩy .
Tưởng là Trần Liệt, ai ngờ là Dương Chí Quân.
“Chiêu Chiêu, em ly hôn .”
“…”
“Cái thằng chỉ là nông dân nhà quê, học hành chẳng đến , chẳng xứng với em. Em ly hôn .”
“Ly xong , cưới ?”
Dương Chí Quân sững , tỏ vẻ khó xử: “Em biết mà, hôn ước từ chối …”
Nói , bước tới hai bước, nắm lấy tay .
“Anh biết em còn tình cảm với , cũng , —”
Lời hết thì một giọng lạnh như băng vang lên.
Trần Liệt ở cửa phòng, ánh mắt sắc lạnh chằm chằm tay Dương Chí Quân đang nắm lấy tay .
“Có vẻ lên đúng lúc nhỉ?”
11
Tôi giật tay khỏi tay Dương Chí Quân.
Không ngờ nắm chặt buông.
“Buông …”
“Con đĩ!” — một tiếng thét chói tai vang lên, Trương Quế Mai xông thẳng phòng, “Tôi biết ngay cô yên phận mà, ăn cơm thôi cũng lẳng lơ liếc mắt đưa tình với Chí Quân!”
Tôi còn kịp phản ứng thì cô đã túm tóc mà kéo, tay thì đánh tới tấp.
“Đồ biết hổ! Cô cưới chồng còn lén lút với đàn ông khác, dụ dỗ chồng , cái thứ mặt dày!”
Lời lẽ thô bỉ, tay chân thì độc ác.
Từ nhỏ đến lớn, từng oan ức thế .
Tôi chuẩn thời cơ, nắm ngược tóc cô , tát thẳng hai cái mặt.
“Cô… cô dám đánh …”
“Đánh cô thì ? Cô mù điếc? Cô thấy quyến rũ Dương Chí Quân lúc nào hả?”
Tôi bận ăn còn chẳng đủ thời gian.
Dương Chí Quân thơm như miếng sườn ?
“Cô… cô tán tỉnh bên ngoài, nhưng trong lòng cô nghĩ ! Cô cố tình làm thế để Chí Quân chú ý!”
Ha.
“Vậy còn cô tán tỉnh Trần Liệt thì tính ?”
“Tôi khi nào tán tỉnh Trần Liệt?”
“Bên ngoài tán, bên trong tán. Cô tay chân đấy thôi.”
“Cô… cô… cô…”
“Đủ .” — Dương Chí Quân kéo Trương Quế Mai , gằn giọng, “Em thôi làm loạn ?”
Sau đó sang , giọng dịu như gió xuân: “Chiêu Chiêu, em chứ?”
Hắn mà hỏi thì thôi, hỏi xong Trương Quế Mai lập tức như phát điên: “Triệu Du! Trước mặt , cô cũng dám quyến rũ ?!”
“???”
Ơ là đàn ông nhà cô chủ động lượn qua , cô mắng mắng ?
Tôi định phản bác thì Trần Liệt đã chắn mặt .
Giọng lạnh như đá: “Ngày xưa làng một con chó dại, cứ thích cắn bậy bạ, cô biết đó thế nào ?”
Trương Quế Mai ngớ : “Sao… ?”
“Bị đánh chết.”
“…”
“Cho nên, bệnh thì mà chữa.”
Không ngờ Trần Liệt miệng độc thế, sắc mặt Trương Quế Mai mà xem, trắng xanh lẫn lộn.
Đột nhiên cô về phía lưng , nước mắt rớt xuống ngừng, hét lên chạy đến cửa sổ, trèo lên bệ cửa định nhảy xuống.
“Tôi… sống nữa…”
“Quế Mai, gì từ từ , mau xuống !”
Ba mẹ lên đến nơi thì thấy cảnh tượng đó, mẹ sợ đến mềm cả chân, may mà ba đỡ kịp nếu đã ngã sấp xuống .
12
Trương Quế Mai như chết cha, nước mắt nước mũi tèm lem, bằng ánh mắt đầy tủi thân, cứ như thể đã làm gì tội tày trời với cô .
“Mẹ ơi, mẹ đuổi cô . Cô về đã giành hết tất cả của con, giành ba mẹ, giành Chí Quân của con. Con mới là con ruột của nhà họ Kiều mà, tại mọi đối xử với con như ? Con sống nổi nữa, con nhảy xuống chết cho …”
Mẹ mặt trắng bệch, ba cũng như mất hết máu mặt.
“Mai , chuyện gì xuống đây , con xuống con.”
Trương Quế Mai như thấy, cứ chìm đắm trong thế giới của riêng .
“Cô lấy chồng mà còn bám lấy Chí Quân. Chỉ vì cô học cao hơn con, xinh hơn con, nên thể làm gì thì làm ? Con cũng giống như cô chứ, nhưng con từ nhỏ trao nhầm, con chọn số phận!”
“Chắc hiểu lầm gì đó , chị con như , mẹ xin con đấy, xuống ?”
Mẹ như mưa, sắp quỳ xuống đến nơi.
Tôi mà tức nổ phổi.
Bao nhiêu lần ?
Từ lúc cô về nhà tới giờ, cứ chút , chút dọa nhảy lầu.
Tôi chịu nổi khi thấy cô cứ đem tình cảm của ba mẹ giày vò như nữa, bèn lạnh giọng: “Muốn nhảy đúng ? Nhảy !”
Tầng hai nhảy xuống chết , cùng lắm là què.
Trương Quế Mai sững , nước mắt càng rơi nhiều hơn.
“Được thôi.”
Nói xong liền ngửa về .
Ba mẹ cùng lúc lao tới.
“Đừng qua đây!”
Hai giật dừng tại chỗ.
“Trương Quế Mai, cô rốt cuộc là…”
“Chiêu Chiêu…” — mẹ sang đầy trách móc — “Con đừng chọc giận em con nữa ? Mẹ xin con đấy!”
Tôi sững .
Một cảm giác lạnh lẽo từ đáy lòng tràn lên, nghẹn ứ nơi cổ họng, nổi lời nào, chỉ thấy mắt nóng rát.
lúc đó, Trương Quế Mai lên tiếng: “Ba mẹ, hôm nay con một câu trả lời rõ ràng. Hai chọn con, chọn cô ?”
Lời dứt, mặt ba mẹ trắng bệch.
“Mai …”
Trương Quế Mai ngoài cửa sổ, trong mắt là tuyệt vọng: “Nếu hai cần con, thì sống còn ý nghĩa gì nữa? Chi bằng con chết luôn cho .”
“Ba mẹ tất nhiên chọn con , cần con chứ?”
Mẹ vội vàng trả lời, như mới sực nhớ vẫn đang đây.
Bà sang , ánh mắt áy náy lập tức né : “Trần Liệt, con đưa Chiêu Chiêu xuống .”
Trái tim đang treo lơ lửng, cuối cùng cũng buông rơi hẳn.
Một lần nữa, chọn.
Một lần nữa, nhường.
, con ruột của họ.
“Đi thôi.”
Khi bước xuống lầu, liếc qua Trương Quế Mai, thấy cô mặt mũi đắc ý, như một con gà mái thắng trận, lao vòng tay ba mẹ đầy mãn nguyện.
Tôi và Trần Liệt rời .
Đi bao xa, mẹ đã đuổi theo.
Bà nhét tay một cái túi vải nặng trĩu và một xấp sách giáo khoa cấp ba.
“Chiêu Chiêu, em con còn trẻ dại, con đừng để bụng. Con mãi là con gái của ba mẹ.”
Tôi khẽ gật đầu, gì.
“Mà trễ thế , đúng ba con nên chở hai đứa về, nhưng em con nó định, cứ bắt ba mẹ ở với nó…”
Tâm lý bất là cái cớ, để bất kỳ liên hệ nào với gia đình mới là thật.
Tôi gượng : “Mẹ, cần , Trần Liệt . Mẹ về , tụi con đây.”