Summary
Trò Chơi Cuối
[Truyện rấc điêng nhưng cũng cực kỳ thú vị, tam quan của nhân vật đại diện cho tam quan của editor. Xicamon.]
Vào ngày đám cưới của và Cố Tổng, Omega mà nuôi tìm đến, đôi mắt đẫm lệ cầu xin buông tay.
Cậu làm vợ, làm , là khách sạn còn là gia đình.
Cậu cầu danh phận, chỉ cầu ở bên cạnh Alpha mà yêu thương đã lâu.
Tôi lau nước mắt cho , ghé sát tai thì thầm đầy mờ ám:
“Cố Hạo Sâm hơn mười tình nhỏ.”
“Em cân nhắc đến với ? Tôi cũng là Alpha, hơn nữa chỉ yêu đương một đối một.”
Truyện này hợp logic của toi:)))) chó dữ gặp chó điên, ác giả ác báo,nhân quả luân hồi
Tam quan như thế nào mới là lệch lạc? Chẳng qua truyện chỉ đi ngược một chút hơi nhiều vs logic truyền thống, cua xe khét lẹt nhưng cũng không phải ko có dấu hiệu…tác giả chỉ là viết đúng sự thật , đúng tâm lí của người bệnh thôi=))) Đã là kẻ điên làm gì có khái niệm tam quan nữa.
Thấy cũm ko tồi :))) tiếp thu được:))
Bộ này đúng là tam quan bất ổn