Trời Hôm Nay Xanh - Chương 5
16
Khi còn nhỏ, nhà khá giả như bây giờ, từng theo ba mẹ biển đánh cá.
Đến giờ vẫn nhớ món canh cá mẹ nấu thuyền – trắng ngần, thơm ngát.
Nhớ cả tiếng sóng biển vỗ bên tai, nhớ ánh mặt trời lấp lánh chiếu rọi đầu.
Thật sự là một quãng thời gian ấm áp.
Khi sương sớm còn tan hết, mặt trời chỉ mới ló một nửa ở chân trời xa.
cũng đủ để chiếu sáng cả bầu trời.
Tôi đeo ba lô, đến bến tàu thì đã thấy dựa bên mạn thuyền.
Thấy gần, đầu, vẫy tay:
“Sơ Sơ!”
Ba đến vỗ nhẹ lên vai :
“Chờ lâu ?”
Anh nở một nụ rạng rỡ:
“Không , cháu cũng mới đến.”
Ba đẩy nhẹ một cái:
“Sao ? Không nhận quen ?”
Sao thể nhận chứ.
Cố Thanh Nhượng là hàng xóm nhà , thể xem như lớn lên cùng .
Anh hơn một tuổi, lúc còn học, ngày nào cũng dắt tay đến trường.
Hồi học cấp 2, rám nắng đen nhẻm, mặt nổi đầy mụn do dậy thì.
Mấy nam sinh trong lớp liền lấy cớ trêu chọc, bắt nạt .
Tôi đánh bọn họ.
Cố Thanh Nhượng biết chuyện, lập tức chạy đến lớp đánh .
Đánh đến mức bọn họ xin lớp.
Lúc , đã trai , gọi là nam thần của trường.
Vì bảo vệ như thế, nên trường bắt đầu rộ lên lời đồn.
Nói chúng sớm đã là một đôi.
Khi còn hiểu chuyện, với lớn lên cùng nên hề nghĩ về theo cách đó.
Ngày nào cũng sức đính chính.
Anh cũng bảo mọi đừng đồn lung tung. Anh thì , nhưng còn nhỏ, danh dự của con gái là quan trọng nhất.
Sau mẹ tái hôn với một nước ngoài, khi nghiệp cấp 2 thì dắt nước ngoài sinh sống.
Lúc mới , vẫn thường xuyên gọi điện cho .
từ khi lên cấp 3 và chuyển đến Bắc Thành.
Chúng dần dần mất liên lạc.
Tôi cứ nghĩ sẽ bao giờ gặp nữa.
Không ngờ, nay gặp tại chính nơi bắt đầu.
là duyên phận.
17
Cố Thanh Nhượng trở về từ năm ngoái, học ngành kiến trúc.
Hiện đang làm việc trong một cơ quan nhà nước, tham gia dự án xây dựng thành phố du lịch văn hóa cho quê hương.
Ba xây nhà xưởng, nên cũng nhờ tư vấn một chút.
Vì , chúng bắt đầu qua .
Cùng bàn bạc xem nên xây nhà máy thế nào.
Cùng biển ngắm bình minh, hoàng hôn.
Cố Thanh Nhượng bọn trẻ trong nhà yêu thích.
Bởi vì luôn chơi hết cùng bọn nhỏ.
Bơi lội, té nước, đùa biết mệt.
Chúng ngang qua trường cũ, cũng sẽ cùng hồi tưởng những ký ức ngày bé.
Cuộc sống như thế, tự do, ung dung.
Giống như chúng vẫn từng trưởng thành.
Những năm tháng ở Bắc Thành, giờ đây với , bỗng trở nên xa xăm như một giấc mộng.
Hôm đó, đến đón Cố Thanh Nhượng về nhà.
Anh chuẩn một ít bộ Lego thú vị cho bọn trẻ trong nhà.
mới xuống xe…
Tôi liền thấy một bóng dáng quen thuộc.
Là Hứa Cận Bạch.
Anh đó, ánh hoàng hôn.
Không biết đã đến từ khi nào, cũng chẳng rõ đã đợi bao lâu.
Chúng cứ thế từ xa, lặng lẽ .
Cố Thanh Nhượng bước xuống từ ghế lái:
“Sơ Sơ, ?”
Tôi thu ánh mắt, về phía cốp xe để lấy Lego và vài món quà mang về từ cơ quan.
Nhìn từ bên ngoài, chúng chẳng khác gì một cặp đôi trẻ đang cùng về nhà thăm bố mẹ.
Khi đóng cửa xe , Hứa Cận Bạch đã tới.
Đã hơn một tháng gặp.
Ánh chiều tà kéo bóng dài nền đất, lúc mới nhận …
Anh gầy ít.
Cằm lún phún râu, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu.
Cứ thế , ánh mắt lạc lõng như một chú chó con vứt bỏ.
Rồi ánh mắt đó chợt lạnh , rơi lên Cố Thanh Nhượng:
“Thẩm Lê Sơ, là ai?”
18
Tôi biết vì Hứa Cận Bạch xuất hiện ở đây.
việc tự tiện đến mà báo như thế, thật sự khiến cảm thấy phiền phức.
Đặc biệt là, lúc chẳng màng ngoài ở đó.
Nhìn , bật lạnh:
“Chia tay với … là vì ?”
Tôi nghiêng , khẽ với Cố Thanh Nhượng để .
Anh dịu dàng hỏi cần giúp .
Tôi lắc đầu.
Chuyện giữa và Hứa Cận Bạch, lôi vô can .
Ra đến bên bờ biển, hỏi:
“Anh đến đây làm gì?”
Hứa Cận Bạch dường như vẫn bình tĩnh .
Giọng khẽ run:
“Vậy … em thích dẫn đàn ông về nhà đến thế ?”
Gió biển thổi tóc bay nhẹ lên vai .
Tôi lập tức lùi một , vững:
“Cố Thanh Nhượng là trai hàng xóm lớn lên cùng .”
“Còn nữa, Hứa Cận Bạch, chúng đã chia tay. Cho dù thật sự dẫn đàn ông khác về nhà, thì đó cũng là quyền tự do của .”
“Anh tư cách trách móc .”
Sắc mặt trầm xuống, hít sâu một , giọng cũng trầm hơn:
“Thẩm Lê Sơ, từng chia tay em.”
“Những ngày em ở đây… nhớ em lắm.”
“Chỉ vì nhớ , thì nhất định ?”
Tôi bật khẽ:
“Hứa Cận Bạch, là chính miệng – từng ăn cỏ đã nhổ.”
Sắc mặt khựng , đưa tay nắm lấy .
Tôi tránh .
Hầu kết khẽ động:
“Anh đã đưa Sở Linh viện .”
Tôi ngẩng đầu, khựng .
Anh chắn gió mặt :
“Hôm đó em lời giải thích của đủ thành ý.”
“Lần , nghiêm túc giành em.”
“Em thể cho một cơ hội… lắng ?”
Tôi lắc đầu:
“Muộn .”
Hứa Cận Bạch bắt đầu hoảng loạn, siết chặt vai :
“Đừng như … Thẩm Lê Sơ…”
“Còn ý nghĩa gì ?”
Không để ý tới gương mặt lạnh nhạt của , vẫn tiếp tục:
“Lần đầu tiên gặp cô , vì yêu. Anh chỉ moi thông tin từ cô , vì cô sống với Giang Dịch nhiều năm, chắc chắn sẽ biết điều gì đó. Chỉ là… ngờ bọn họ thuê gây tai nạn, định giết .”
“Lần cô bắt cóc, là vì Giang Dịch dùng di vật của mẹ uy hiếp. Anh , vì Sở Linh.”
“Anh giữ chặt cô , là vì tin một ích kỷ như cô dọa đến phát điên. Cũng tin cô sẽ thật sự tự sát.”
“Em biết mà, hận bọn họ đến mức nào… Anh để họ sống mà thấy trở , thấy bọn họ thân bại danh liệt. So với giết , càng đâm tim họ.”
“Ba ngày biến mất, là vì nước ngoài. Anh tìm cha mẹ của Sở Linh – bọn họ cũng liên quan.”
“Anh cứ nghĩ… em sẽ tin vô điều kiện. Không ngờ em chia tay với .”
“Anh hôm đó thật sự giận… giận đến mức mất lý trí.”
“Cũng xin … vì đã kịp rõ mọi thứ, khiến em tổn thương.”
“Anh xong ?” Tôi , “Nếu , mời cho.”
Hứa Cận Bạch cau mày:
“Em tin ?”
Tôi thở dài:
“Lời ăn năn đến muộn… thì quá trễ .”
Khi lòng đã lạnh, thì dù bao nhiêu lời xin hối hận… cũng chẳng thể cứu vãn .
Tôi hiểu những điều .
đã cho nhiều cơ hội, chẳng giữ một lần.
Rất nhiều lần thể rõ ràng với .
Tại … cứ chờ đến khi , mới nhớ đến chuyện níu kéo?
Tôi rời .
Trong khóe mắt, thấy giơ tay định níu lấy vạt áo .
cuối cùng… vẫn chỉ nắm một .
Giống hệt như hôm rời khỏi tiệm váy cưới, để một .
Đi xa .
Vẫn thấy giọng thì thầm vang lên phía :
“Chẳng lẽ… thật sự mất em ?”
19
Bất kỳ ai đánh mất … cũng sẽ bao giờ là điều khiến thấy tiếc nuối.
Tối hôm đó ăn cơm xong, Cố Thanh Nhượng bước thư phòng của .
Trên sàn là vài tờ giấy ố vàng rơi xuống, vẫn còn nét chữ từng giúp ôn bài.
Chúng , khẽ mỉm .
Rồi lên tiếng:
“Người đó… chính là em từng thầm thích hồi cấp ba ?”
Tôi sững , khẽ gật đầu.
“Hồi đó em gọi điện cho , mấy câu thì hết nửa là nhắc đến .”
“Nói trai, giúp em nhiều, chữ , còn chơi bóng rổ giỏi…”
Tôi bật :
“Vậy ?”
Tôi chẳng nhớ rõ nữa.
“Thấy em thích, thật lòng mừng cho em, cũng tự giác dần dần giảm bớt liên lạc.”
Thì là như .
Cố Thanh Nhượng rút một cây bút, lên trang giấy trắng mặt một dòng chữ:
‘Còn thích ?’
Tôi khựng một chút.
“Nếu tổn thương nhiều hơn hạnh phúc, thì em sẽ rút tình cảm của .”
Đôi lúc nghĩ dũng cảm.
Một lòng một , tiếc gì mà dốc hết tất cả để đổi lấy tình yêu từ thích.
cũng khi, giống như con rùa bên bờ biển.
Nếu ai đó lỡ va , để vài vết cắt lên phần thịt mềm yếu nhất của …
Tôi sẽ rút đầu về, chui mai.
Và bao giờ ló nữa.
“Em thấy tiếc ?”
Tôi lắc đầu:
“Không.”
Tôi cũng thấy cam tâm.
Tôi đã từng yêu từ thuở thiếu thời.
Cũng đã hiểu rằng, giữa và … thật hợp .
Thế nên dừng đúng lúc.
Để đón lấy một cuộc sống mới.
Cố Thanh Nhượng gấp tờ giấy thành một chiếc máy bay giấy.
Mở cửa sổ, hướng về bầu trời đầy mà ném .
Chiếc máy bay giấy xoay vòng trong trung, gió biển cuốn bay thật xa.
“Vậy thì… hãy để tất cả ký ức vui, bay về quá khứ .”