Trong Tôi Có Một Nhân Cách Khác - Chương 3
6
Tôi ghét Phó Thừa Bật.
Tôi che giấu cảm xúc đó mặt A Dao, giống như một yêu phi xưa lén gió thổi gối vua, giở trò hãm hại trung thần, dịu dàng khuyên nhủ: “A Dao, đá thôi.”
Cô chỉ , ánh mắt đầy tiếc nuối mà thở dài: “ A Trúc , thích nhiều năm như , thể dễ dàng từ bỏ ?”
Tôi im lặng.
Cho đến khi chúng phát hiện Phó Thừa Bật dường như đã thích một khác.
Hôm đó là sinh nhật của A Dao. Bất kể Phó Thừa Bật lạnh nhạt với cô thế nào, danh nghĩa họ vẫn là một cặp hôn phu hôn thê.
Trạm và Phó hai nhà ba năm hợp tác, lợi ích đan xen, chỉ vài lần cãi vã là thể dứt khoát rõ ràng.
A Dao gọi điện cho Phó Thừa Bật, giọng dịu dàng, như thể vài ngày hề cãi vã nào.
“Thừa Bật, tối nay thời gian ? Mình cùng ăn một bữa nhé.”
Phó Thừa Bật đồng ý.
Đây chính là giới thượng lưu, dù trong lòng mỗi đều hiểu rõ, vẫn sẽ giữ thể diện, để lộ chút cảm xúc nào.
Tối đó, nhà hàng tư nhân gian , lịch sự tặng quà. Dù A Dao vẫn như mọi khi, nhưng biết cô đang thật sự vui — niềm vui chân thành.
Dù chỉ là chiếc đồng hồ kim cương mấy đặc biệt, tâm ý gì, chỉ đắt đỏ chứ ưu điểm nào khác, cô vẫn cảm ơn: “Cảm ơn , em thích.”
Ăn xong là lúc trò chuyện nhẹ nhàng. Mọi chuyện vẫn cho đến khi chính cũng phát hiện Phó Thừa Bật gì đó lạ — mất tập trung.
Chuyện nhỏ thôi, nhưng với như và Trạm Dao, sống trong môi trường như , một giây mất hồn cũng là nguy hiểm.
Cà phê luôn trong tay, bởi luôn ánh mắt dõi theo, bắt buộc vận hành như một cỗ máy chính xác, phép sai sót dù chỉ một ly.
Vậy mà lơ đãng, một câu hỏi của Trạm Dao hỏi hai lần mới phản ứng, còn lịch sự xin : “Xin , rõ, em thể nhắc ?”
Trạm Dao vẫn điềm tĩnh, dịu dàng nhắc : “Chủ nhật tuần , ba em hẹn trưởng chi nhánh ngân hàng Citi đánh golf, mời cùng.”
Anh ngẩn , một lúc mới đáp: “Xin , tuần việc.”
A Dao khẽ ‘ồ’ một tiếng, nâng tách trà lên che biểu cảm, đặt xuống thì đã là nụ rạng rỡ, nhẹ nhàng đổi chủ đề như thể chẳng gì quan trọng.
Bữa tối kết thúc, xe, cô im lặng lâu mới với : “A Trúc, tâm sự.”
Tôi ừ một tiếng: “Gọi thám tử tư, bảo họ theo dõi Phó Thừa Bật.”
Thám tử tư giá cao quả nhiên hiệu quả, chẳng bao lâu và A Dao đã biết lý do khiến Phó Thừa Bật mất hồn.
Giang Tầm Hoài, sinh viên năm tư khoa Nhiếp ảnh, Đại học B.
Hai tháng , Phó Thừa Bật từng đến trường giảng bài theo lời mời. Sau buổi giảng, Giang Tầm Hoài là chụp ảnh trong buổi phỏng vấn của câu lạc bộ báo chí.
Tôi và A Dao cùng xem những bức ảnh trong tay.
Phó Thừa Bật vốn luôn trong bộ vest chỉnh tề, lần mặc hoodie thể thao, trông tuấn tú cao ráo.
Anh và Giang Tầm Hoài cùng hàng cây rợp bóng trong khuôn viên trường, như một đôi trai tài gái sắc, trong tay còn cầm ly trà sữa.
Ngón tay A Dao vuốt nhẹ lên gương mặt Phó Thừa Bật trong ảnh, dừng ở khóe môi đang nhếch lên. Giọng cô thì thầm, yếu ớt như về năm xưa: “A Trúc, nghĩ… thật sự thích cô gái ?”
Tôi lạnh: “Thử là biết ngay.”
Tôi đến tìm Phó Thừa Bật, phát hiện và A Dao khác . Tôi mặt , hiền lành: “Thừa Bật, tuần bạn em thấy đưa một cô gái xem phim. Chúng dù là hôn nhân thương mại, nhưng em hy vọng vẫn giữ sự trung thành, ít nhất đừng để mất mặt quen.”
Phó Thừa Bật sững , giọng nhạt tênh: “Chỉ là diễn cho thôi.”
Tôi mỉm đáp. Vài hôm , và một nữ minh tinh lên báo.
Dù thấy rõ mặt, và A Dao ảnh chụp trong báo mà lạnh. Tôi : “Xem là thật , còn biết dùng cả chiêu ‘điệu hổ ly sơn’, đánh lạc hướng truyền thông.”
A Dao gì, đặt báo xuống, lấy những tấm hình do thám tử chụp.
Dưới tán tử đằng nở rộ trong sân trường Đại học B, Phó Thừa Bật cúi đầu hôn nhẹ lên trán Giang Tầm Hoài. Dù chỉ là ảnh, vẫn cảm nhận sự trong trẻo, thiêng liêng, chút tạp niệm của tình yêu đó.
Thật !
Anh từng hôn A Dao.
Dù đến nay họ đã đính hôn ba năm.
Tôi Trạm Dao, cô dõi theo bức ảnh với vẻ vô cảm. Tôi : “A Dao, bỏ , bỏ , vì một như thế đáng.”
Nếu là , sẽ dùng bức ảnh để mặc cả, đòi cổ phần, huỷ hôn, đá thật xa. đó là bởi yêu.
Còn A Dao, cô yêu .
Cô : “Không ai thể phản bội , A Trúc, sẽ bắt họ trả giá.”
“Anh yêu cũng … , A Trúc, nghĩ thông , cần tình yêu của nữa, chỉ cần… con .”
“Dù yêu , cả đời cũng ở bên … trừ khi một ngày, cần nữa.”
Anh A Dao lòng rắn rết, A Dao chỉ mỉm , nụ nơi khóe môi như ẩn ý: “Vậy thì sẽ cho thấy thế nào là rắn rết thật sự.”
7
Ngày hôm , Trạm Dao là Trạm Dao mà quen thuộc — dịu dàng, đoan trang, trang điểm tinh tế, từng lời hành động đều đúng mực, hề dấu vết mất kiểm soát.
Cô gọi điện cho Phó Thừa Bật, nhẹ nhàng với rằng một buổi phỏng vấn của tòa soạn báo.
Những tiền, đôi khi cần xuất hiện như cặp đôi ân ái công chúng: định giá cổ phiếu, trấn an cổ đông, trấn an hội đồng quản trị, tiện thể tuyên bố mối quan hệ hợp tác vững chắc giữa hai nhà.
Hôm đó Phó Thừa Bật nhận cuộc gọi, im lặng lâu, cuối cùng ngập ngừng : “Trạm Dao, chuyện với em.”
Còn chuyện gì nữa chứ? Chắc là đề nghị hủy bỏ hôn ước.
Anh bây giờ còn là thanh niên ba năm , vị trí tại nhà họ Phó vững vàng, giờ bắt đầu theo đuổi tình yêu đích thực .
Tôi nụ nơi khóe môi Trạm Dao.
Càng giận dữ, càng mất kiểm soát, cô càng dịu dàng — nụ nhẹ bẫng, ánh mắt sâu thăm thẳm, là dáng vẻ vô cùng xa lạ.
Cô cắt ngang lời Phó Thừa Bật: “Chuyện gì thì đợi buổi phỏng vấn hãy .”
Phó Thừa Bật ngừng một lúc, đồng ý.
Trang thiết của tòa soạn chuyên nghiệp. Trạm Dao bên cạnh Phó Thừa Bật, mỉm dịu dàng — môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp, ngoại hình cũng quá đỗi xứng đôi.
Có cảm thán: “Sao đôi nào hợp đến .”
Trạm Dao tựa vai Phó Thừa Bật, nửa thật nửa giả kể câu chuyện của họ.
Cô về hôn ước, về hạnh phúc, về những món quà Phó Thừa Bật từng tặng, cô kể nhiều, nhiều đến mức chính cô cũng bắt đầu tin, Phó Thừa Bật đúng là yêu cô như thật.
Có lẽ vì giữ thể diện cho Trạm Dao, Phó Thừa Bật vẫn giữ phong thái của một quý ông, hề phản bác bất kỳ lời nào của cô mặt ngoài.
Mãi đến cuối buổi phỏng vấn, ánh mắt và Trạm Dao quét qua đám đông nhốn nháo. Là Giang Tầm Hoài, sắc mặt trắng bệch, như mất hồn.
Lúc Trạm Dao gọi cho tổng biên tập sắp xếp buổi phỏng vấn , cô đặc biệt nhấn mạnh: “Các một thực tập sinh tên Giang Tầm Hoài đúng ? Hãy đảm bảo cô mặt tại buổi phỏng vấn.”
Chỉ đến lúc , cô mới thật sự nở một nụ .
Cô hỏi : “A Trúc, xem Phó Thừa Bật nhận , liệu chửi là lòng rắn rết nữa ?”
Tôi trả lời.
Cô ngẩng đầu lên bầu trời, như chẳng để tâm: “Nói thì , giờ nghĩ gì về , còn quan trọng nữa.”
Thực tế, Phó Thừa Bật tức giận. Khi mặt Trạm Dao, giọng bình tĩnh.
Anh : “Em cố ý sắp đặt buổi phỏng vấn , chứng tỏ em đã biết chuyện Tầm Hoài. Vậy thì hãy thẳng , chúng giải trừ hôn ước .”
Trạm Dao ngẩng đầu : “Nếu đồng ý thì ?”
Phó Thừa Bật ngạc nhiên: “Tại đồng ý? Anh sẵn sàng nhượng bộ về cổ phần. Trạm Dao, hôn ước của chúng vốn dĩ chỉ là hợp tác, đúng ?”
Trạm Dao bừng tỉnh, sắc mặt cô dần tái nhợt, thoáng bối rối: “Ngay từ đầu, đã xem hôn ước là một cuộc hợp tác ?”
Vậy nên ngày cưới cứ hoãn mãi — bởi bao giờ ý định cưới cô.
Đối tác hợp tác — đến lúc đủ lông đủ cánh, cần đến đối tác nữa, thì cũng là lúc kết thúc hợp tác.
Đến cả áy náy cũng cần .
Anh : “Hồi đó đồng ý đính hôn với em, chỉ là giải pháp tạm thời.”
Ồ, giải pháp tạm thời.
Trái tim chân thành mà Trạm Dao dâng lên, chỉ là giải pháp tạm thời của .
Có lẽ vì sắc mặt Trạm Dao quá tái nhợt, Phó Thừa Bật khựng , ngạc nhiên: “Nói về kinh doanh thì sai khi xử lý chuyện như . đã sẽ bồi thường cho em. Em yêu , cũng yêu em. Kết hợp chỉ khiến cả hai thêm đau khổ.”
Trạm Dao trong lời của , mỗi một câu, nụ gương mặt cô càng đậm hơn. Đến cuối cùng, khi xong, cô rực rỡ.
Cô : “ Phó Thừa Bật, nếu giờ em với , rằng em hề vô tình với thì ?”
Trước đây cô từng với , cô Phó Thừa Bật vì cảm kích mà miễn cưỡng ở bên cô.
Cô yêu cô.
“Đợi đến ngày yêu , sẽ kể với về lần gặp mười hai năm . Tôi sẽ với rằng đã yêu mười hai năm, đã đợi mười hai năm, cuối cùng cũng đợi yêu . A Trúc, như lãng mạn ?”
“Chúng sẽ kết hôn, sẽ hai đứa con, sẽ cùng già , đến khi già đến mức nổi nữa, sẽ ôm cháu nội cháu ngoại kể cho chúng câu chuyện tình yêu của ông bà.”
Phó Thừa Bật yêu cô. Cô chỉ thể sớm hơn một bước, bày tỏ tình cảm của .
Phó Thừa Bật khi xong chỉ nhíu mày đầy phiền muộn, với cô: “Trạm Dao, chuyện mười hai năm , đã sớm còn nhớ rõ .”
Trạm Dao , nụ gương mặt dần thu .
Anh dừng một chút, bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa đã điều tra qua, Trạm Dao, em mười mấy tuổi đã khiến kế đày , mẹ kế sảy thai ly hôn, còn giúp bạn cùng phòng quyến rũ ba ruột của .”
Khóe môi hiện lên nụ mỉa mai, : “Trạm Dao, đại tiểu thư họ Trạm, em đủ mọi thủ đoạn, cho nên những sự phản bội và đấu đá nơi thương trường, lẽ em quen chứ?”
“Bốp —”
Anh kịp xong thì nhịn nổi mà tát cho một cái. Có lẽ vì từng thấy một Trạm Dao như , đầu , ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Tôi vung vẩy bàn tay đau rát, lạnh lùng thẳng mắt , từng chữ từng câu đều rõ ràng: “Phó Thừa Bật, thật khiến thấy ghê tởm.”
“Trạm Dao trăm mưu ngàn kế, nhưng từng thứ một, cái nào dùng . Còn thì từ đầu đến cuối chỉ tính toán với cô .”
“Cô đúng là mù mắt, mới thể yêu một kẻ như .”
Nói xong rời .
Có lẽ lời lẽ của khiến nghi hoặc, ánh mắt trầm xuống, đầy dò xét .
Tôi thèm để ý đến .