Trường Dương - Chương 3
11
Lý Lễ Châu : “Bẩm phụ hoàng, tạm thời giam giữ .”
Hắn thanh kiếm trong tay , trong mắt thoáng qua một tia sáng: “Cô thật ngờ, Thái tử phi tinh thông võ nghệ đến , thể bắt cả cao thủ nhất Đại Chu.”
Ta lắc đầu: “Vì dùng ám khí.”
“Ta là nữ nhân, quân tử, dùng ám khí để bảo vệ bản thân cũng gì sai.”
Ta lướt qua và Tôn Diệu Vân, tự về tẩm điện.
Cao ma ma vẻ mặt căng thẳng: “Chẳng lẽ là do Tôn Lương sai Vệ Vô Kỵ tới?”
“Ngày mai cho điều tra là biết ngay.”
Cao ma ma toát mồ hôi lạnh: “Tiểu thư, nếu nàng thực sự lấy mạng , còn định giữ vững tâm tư ban đầu ? Vẫn giết nàng chứ?”
Lời dứt.
Lý Lễ Châu bước tẩm điện của .
Hắn , chậm rãi : “Hôm nay nàng kinh sợ, cô sẽ ở đây với nàng.”
Ta thản nhiên đáp: “Người kinh sợ thần , mà là Diệu Vân. Nghe Vệ Vô Kỵ và Tôn Diệu Vân cùng lớn lên từ nhỏ, hôm nay nàng chắc chắn đau lòng, điện hạ vẫn nên đến an ủi Tôn Lương thì hơn.”
Hắn mở miệng đầy khó khăn: “Chuyện … thể bỏ qua ? Ngày mai cô sẽ cung bẩm báo với phụ hoàng, thực là cô đã nhờ thống lĩnh đại nhân hỗ trợ bảo vệ Đông Cung.”
“Muốn bảo vệ thì cần gì mặc hành phục?”
“Dương Diễm, coi như cô nợ nàng, chuyện dừng ở đây ?”
Ta đột nhiên mỉa: “Điện hạ, nếu thực sự bỏ mạng suối vàng, ngài cũng chỉ định cho qua chuyện như thế ?”
“Nàng vẫn mà.”
“Dương Diễm từ nhỏ học võ, chỉ để cường thân kiện thể, mà còn để tự bảo vệ bản thân và những khác. Nếu tay trói gà chặt, hại chết, điện hạ cũng thấy chẳng gì đáng ? Hay là ngài sợ liên lụy đến Tôn Lương ?”
Sắc mặt thoáng vẻ bối rối.
Ta tiếp tục lạnh nhạt : “Thần đoán thử xem, nhất định là nàng lóc với ngài, rằng chỉ than phiền mấy câu về những ngày khó khăn ở Đông Cung, thế là vị trưởng liền thay nàng trút giận, đúng ?”
“Mấy giọt nước mắt của Tôn Diệu Vân, trong lòng điện hạ, rõ ràng còn đáng giá hơn cả tính mạng của Dương Diễm.”
Hắn chút hoảng loạn: “Cô ý đó, A Diễm, nàng đừng như … nàng là Thái tử phi của cô, cô thể đối xử tệ bạc với nàng chứ…”
Mắt đột nhiên đỏ hoe: “ điện hạ, lời đã , như nước đổ khó hốt . Thần đã tận tâm tận lực, bao giờ hãm hại trong lòng của ngài. Thế mà nay kẻ lấy mạng thần , thần ngờ rằng, mạng của rẻ mạt đến thế.”
Hắn bao giờ thấy rơi nước mắt, nhất thời luống cuống, lóng ngóng lau nước mắt cho : “Cô cứ nghĩ nàng cứng rắn, sẽ chứ… đừng nữa, coi như cô từng những lời đó, ?”
12
Lý Lễ Châu lưu trong phòng suốt đêm.
Hắn nhuyễn tháp bên cửa sổ.
Ta biết suốt đêm ngủ, trong lòng đã vì mà nứt một vết rạn mờ nhạt.
Trời hửng sáng, Vệ Vô Kỵ bãi quan, chịu hình phạt mà vẫn cắn răng hé lộ nửa lời.
Thật là một kẻ ngu xuẩn.
Khi đến nhà lao, thân bê bết máu, ánh mắt vẫn kiên nghị vô cùng.
“Vệ Vô Kỵ, ngươi dám mơ tưởng nữ nhân của Thái tử, thật to gan lớn mật.”
Hắn liếc một cái.
Ta : “Vốn dĩ tiền đồ rộng mở, nay vì một nữ nhân mà hủy hoại bản thân, ngươi thật sự hối hận ?”
Giọng khàn đặc: “Ngươi thì hiểu gì? Một nữ nhân độc ác chỉ biết cướp đoạt những gì thuộc về khác như ngươi, còn bằng một đầu ngón tay của nàng.”
“Như cả thôi. Ngụy thống lĩnh cũng chẳng cao minh hơn là bao, dám dòm ngó nữ nhân của Thái tử, chẳng khác gì con chuột nơi cống rãnh.”
Ta phí lời, chỉ nhàn nhạt : “Hôm nay bản cung tha cho ngươi một mạng, lưu ngươi . Ngươi nhớ kỹ, đó là do bản cung rộng lượng chấp nhặt với hai con sâu bọ, chứ vì sợ các ngươi.”
Rời khỏi nhà lao, Tiểu Hồng khó hiểu.
“Giữ mạng làm gì? Giết chẳng sảng khoái hơn ?”
Nhìn cỗ xe ngựa cách đó xa của Lý Lễ Châu, nhàn nhạt đáp: “Ta Lý Lễ Châu mãi mãi ghi nhớ rằng nợ một ân tình.”
“Huống hồ, nếu cùng Tôn Diệu Vân xuất cung, Vệ Vô Kỵ sẽ chẳng còn e ngại việc là Thái tử nữa.”
Tiểu Hồng nhanh trí lập tức hiểu : “Cô nương quả nhiên là một bước, tính ba phần.”
Lý Lễ Châu bên xe ngựa, Tôn Diệu Vân bên cạnh phần e dè.
Ta cúi hành lễ, nhẹ giọng: “Thần đã bẩm báo phụ hoàng, xin phụ hoàng tha mạng cho thống lĩnh.”
Lý Lễ Châu còn kịp đáp lời, đã lướt qua lên xe ngựa của .
Hắn bất ngờ buông tay khỏi Tôn Diệu Vân, vội vàng chạy đến bên : “Cô bao giờ là biết lễ nghĩa. A Diễm, ân tình sẽ ghi nhớ, Diệu Vân cũng sẽ cảm kích cô.”
Ta cùng bốn mắt .
Ánh mắt chỉ mỗi hình bóng , vẻ mặt nghiêm túc: “A Diễm làm tất cả chỉ để Thái tử an lòng, chứ để làm ơn.”
Ta buông rèm xe ngựa.
Chỉ để bóng dáng Thái tử ngây đó.
Tiểu Hồng vén rèm cửa sổ xe ngựa lên: “Điện hạ vẫn yên nhúc nhích.”
“Về phủ gửi tin, bảo mẫu thân chuẩn thuốc dưỡng thai thật đưa cung.”
—
13
Quả nhiên, Lý Lễ Châu cảm thấy bản thân nợ một ân tình.
Liền mấy ngày đều nghỉ trong tẩm điện của .
Ta cố nhịn cảm giác ghê tởm, tận tâm hầu hạ .
Dù cho mỗi ngày Tôn Diệu Vân đều ở thiên điện gảy những khúc đàn bi thương, cũng hề dao động.
Chỉ là thỉnh thoảng bên cửa sổ, thất thần hồi lâu.
Ta nhàn nhạt cất tiếng: “Điện hạ thân là Thái tử, thể để yêu trở thành chính thất, chắc hẳn đau khổ.”
“Đi gặp nàng .”
Cuối cùng cũng thể đè nén nỗi nhớ nhung. Hoàng thượng và Hoàng hậu liên tục gây áp lực cho , ngay cả bản thân cũng tự gây áp lực cho . Trong lòng , cảm giác áy náy với Tôn Diệu Vân chỉ thể ngày một lớn dần.
Không lâu , thái y chẩn đoán đã hoài thai.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Tôn Diệu Vân ngày càng trầm mặc ít , tin mang thai chẳng khác nào một lưỡi dao, cứa tim nàng đến máu chảy đầm đìa.
Mỗi lần đến thỉnh an , sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt.
Hôm đó, cho lui tất cả hạ nhân.
Nhìn nàng, hỏi: “Tôn Diệu Vân, ngươi từng nghĩ đến việc cùng Lý Lễ Châu rời khỏi nơi , sống cuộc đời của riêng các ngươi ?”
Nàng thoáng nghi hoặc: “Thần hiểu ý Thái tử phi.”
“Ngươi đúng, vốn dĩ ngươi cũng là nữ nhi thế gia, nếu gia tộc sa sút, lẽ Đông cung hôm nay đã đổi chủ. Đông cung sẽ thêm nhiều nữ nhân nữa, cho dù đăng cơ, muôn vàn bó buộc, cuộc sống cũng thể tùy ý. Ngươi thật sự cam tâm chia sẻ trượng phu với những nữ nhân khác ?”
Mắt nàng bỗng đỏ hoe: “Thần chỉ mong cùng sống cuộc đời của riêng chúng , nhưng là Thái tử, thần thể làm gì?”
Ta thẳng mắt nàng: “Tôn Diệu Vân, ngươi thông minh, biết lợi dụng sự áy náy của nam nhân. Nếu , làm ngươi thể từ chốn lạnh lẽo nơi U viện bước đến vị trí hôm nay? Những năm , ngươi cũng là tài nữ nổi danh kinh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, thậm chí binh thư cũng am hiểu. Hẳn là ngươi biết rõ đạo lý ‘cá và tay gấu thể cả hai’.”
Tôn Diệu Vân nín lặng một lát cất giọng run run: “Ý của Thái tử phi là thần cùng điện hạ xuất cung?”
Ta đáp, nhưng nàng đã hiểu: “Vì ?”
“Vì và ngươi vốn kẻ thù. Chúng đều thể làm chủ số phận của trong cung, nhưng những chuyện, biết cái nào nặng, cái nào nhẹ.”
—
14
Từ hôm đó, Tôn Diệu Vân ngã bệnh nặng.
Nàng ngày càng gầy guộc, bằng ánh mắt dò xét khó hiểu.
Lý Lễ Châu ngày càng quan tâm đến nàng , còn càng thảnh thơi.
Thỉnh thoảng đến Triều Dương điện, bụng ngày một lớn, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày càng thêm sâu.
Hắn thường lặng lẽ xa xăm.
“A Diễm, sống trong cung thực sự quá mức tù túng.”