Tuyển Con Dâu Lương Cao - Chương 2
05.
Tôi cô bạn thân đang sức thuyết phục, Cố Khiêu Dã đang nhanh về phía .
Tôi rụt rè giơ tay:
“À …”
Vừa giọng , Cố Khiêu Dã lập tức dừng bước, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt sâu thẳm, yết hầu khẽ động.
Mặt đỏ bừng, trong lòng dâng lên chút ghen tị.
Tên yêu nghiệt chết tiệt đó, sống sung sướng thật đấy!
Anh giơ tay:
“Đưa đây.”
Tống Tuyết vội vàng đưa bản kế hoạch:
“Giám đốc Cố, đây là bản thảo đầu tiên, nếu điểm nào hài lòng, chúng sẽ sửa ngay!”
Cố Khiêu Dã nhận:
“Hợp đồng.”
Tôi lập tức lôi hợp đồng .
Anh thèm , trực tiếp lật đến trang cuối, ký tên trả cho .
“Ở nhà chờ .”
Câu kịp hạ giọng.
Ngay lập tức, bộ nhân viên tầng một của Hãn Hải đều sang .
Ánh mắt đầy kinh ngạc, tò mò, như hỏi tài cán gì.
Tôi nhất thời như đống lửa.
Chỉ cô bạn thân ngốc nghếch vẫn còn chìm trong vui sướng ký hợp đồng.
“Tôi đã bảo mà, chỉ cần mặt dày, đơn nào là lấy !”
“Tối nay tớ mời, gọi cả học trưởng của nữa, mở tiệc ăn mừng!”
Ánh mắt mọi tiếp tục thay đổi.
Thành … Ôi trời, đỉnh quá, sếp cắm sừng !
Cố Khiêu Dã đột ngột , mặt .
Khóe miệng nhếch lên, ánh mắt như sói, phát ánh sáng xanh kỳ dị:
“Tôi thích tiệc mừng, cho tham gia với?”
Cô bạn thân hào hứng:
“Được !”
Tôi kéo cô :
“Con gái , đang chơi với lửa đó!”
Cô bạn thân gạt tay :
“Vì kim chủ, sẵn sàng lao lửa!”
Được , .
Xét về giác ngộ bên B, còn thua cô xa.
06.
Buổi tối, bên lề đường, quán lẩu xiên cay.
Bốn chung một bàn.
Ghế đẩu quá thấp, chân Cố Khiêu Dã quá dài, cứ chốc chốc chạm .
Anh trai đối diện, như :
“Anh là học trưởng của Miên Miên nhà ? Mấy năm nay, thật cảm ơn đã chăm sóc cô .”
Cố Khiêu Dã vươn tay, một cánh tay choàng qua, kéo lòng.
Sắc mặt Trình Mặc lạnh ngắt, gạt tay , đá luôn cái chân đang chạm .
“Không cần khách sáo, sẵn lòng chăm sóc Tiểu Miên.”
“ thì khác, ở nơi công cộng đừng động tay động chân. Theo biết, Tiểu Miên vẫn bạn trai!”
Cố Khiêu Dã ôm chặt hơn, nhướn mày khiêu khích:
“Miên Miên nhà dễ hổ, chuyện bạn trai , chẳng cần với ngoài như , đúng ?”
Trình Mặc lạnh:
“Tôi ngoài, với Tiểu Miên học chung bốn năm đại học, là thân nhất của cô , bạn… trai!”
Cố Khiêu Dã:
“Là bạn nam, uốn lưỡi cho thẳng !”
Trình Mặc siết chặt nắm đấm:
“Liên quan gì đến !”
Ánh mắt hai va giữa trung, lửa bắn tung tóe.
Cô bạn thân Tống Tuyết bên cạnh điên cuồng hóng hớt:
“Đánh , đánh !”
Tôi lập tức kéo cô :
“Đừng làm loạn nữa! Không bảo là tiệc mừng công ? Ai đời mừng công ăn lẩu xiên cay?”
Tống Tuyết nhún vai:
“Không tớ chọn , là giám đốc Cố chọn đó!”
Không thể nào! Nhà Cố Khiêu Dã giàu thế, chắc từng ăn món bao giờ!
Tống Tuyết thề thốt:
“Thật đấy, nếu bên A mở lời, làm dám mời ăn cái ?”
Vừa , cô gắp cho một miếng bánh cá ngọt, mặt đầy tò mò:
“Khai thật , với giám đốc Cố dính với thế?”
À, chuyện kể thì dài dòng lắm.
còn kịp , miếng bánh cá trong bát đã Cố Khiêu Dã gắp mất.
Anh cúi đầu, nở nụ dịu dàng với :
“Em đang chuẩn mang thai, nên ăn cái .”
Một câu, giết gọn.
Bàn ăn lập tức rơi tĩnh lặng.
Tống Tuyết là hồn đầu tiên:
“Cái quái gì! Hai cưới ?!”
Tôi lắc đầu, khẽ giải thích:
“Chưa cưới, nhưng… ngủ .”
Tống Tuyết:
“Chết tiệt? Khi nào?”
“Hôm qua… làm thêm…”
Giọng của Tống Tuyết lập tức vọt cao:
“Gì cơ? Cậu làm mẫu trẻ ?”
Tôi: …
Con nhỏ thể hết câu hả?!
07.
Tiệc mừng công tan trong vui.
Cố Khiêu Dã kéo xe, bước nhanh, đầu cúi xuống, một lời.
Tôi cảm thấy, lẽ đang giận.
Cũng đúng thôi, mới tuyển con dâu lương cao xong, đầu đã thấy đào hoa nở rộ bên cạnh.
Đặt ai cũng sẽ vui.
Tôi nhỏ giọng cam đoan:
“Giám đốc Cố, yên tâm, đạo đức nghề nghiệp.”
“Một khi đã nhận thư tuyển dụng của phu nhân nhà họ Cố, tuyệt đối làm loạn!”
Bước chân của Cố Khiêu Dã đột ngột dừng , , tức tối:
“Trong mắt em, chỉ là bên A thôi ?”
“Giữa chúng chỉ mối quan hệ hợp đồng thôi ?”
Hả? Chứ thì ?
Mới chỉ ngủ một lần, còn phát sinh tình cảm gì nữa ?
Hỏi như , thật đáng sợ.
“Tiểu Miên, em trái tim!”
Cố Khiêu Dã bỏ .
Tôi vội chạy theo:
“Giám đốc Cố, ý là phát triển dịch vụ tình cảm bổ sung ?”
“Cũng đấy, nhưng mà đó là giá khác!”
Dù thì, chân tình là thứ mơ hồ, tổn thương cả thân lẫn tâm.
Cố Khiêu Dã lạnh mặt từ chối:
“Không cần, đến mức dùng hợp đồng để buộc trái tim.”
Tới bên xe, mở cửa, đẩy trong.
Sau đó đóng sầm cửa , bỏ .
Tôi gọi với theo:
“Cố Khiêu Dã, ?”
Anh ngẩng đầu, phẩy tay:
“Hừ, chung xe với em! Em tự lái về, bộ!”
“ biết lái xe…”
Bước chân khựng .
Anh càu nhàu , trực tiếp bế ghế phụ lái.
“Rảnh thì học lái! Đừng vứt ngoài đường, chỉ biết !”
08.
Về đến nhà, vẫn còn giận, thẳng phòng ngủ.
là làm bên A, nổi giận thể công khai tỏ thái độ.
thì , dù vẫn làm việc chứ.
Nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thơm tho, chui chăn của Cố Khiêu Dã.
“Ông chủ, xin thương xót…”
Má Cố Khiêu Dã đỏ, nhưng vẫn giận dỗi.
Anh dứt khoát kéo chăn, cuộn thành một cái ống.
“Tiểu Miên, cho rõ! Dù tuyệt tự tuyệt tôn, cũng ép buộc một trong lòng còn khác!”
Tôi ngượng ngùng:
“Ông chủ, hiểu lầm , với học trưởng chỉ là bạn cùng lớp!”
“Huyết mạch nhà họ Cố, tuyệt đối thể nhầm lẫn!”
Cố Khiêu Dã tức đến bật , đưa tay bóp má thành mặt bánh bao.
“Không liên quan gì đến cái tên học trưởng tệ hại !”
Tôi lúng búng:
“Vậy thì tại ?”
Cố Khiêu Dã chăm chú:
“Vì em, trong lòng em .”
Tôi ngẩn một lúc lâu, bỗng nhiên nổi giận.
Chuyện gì thế ? Việc còn làm đàng hoàng ?
Sinh con thì , dù đó cũng là ưu thế của !
bây giờ còn phát triển tình cảm?
Dù nuôi tình cảm nữa, thích là chuyển giới mà, chẳng lẽ bắt đổi giới tính chắc?
Làm gì chuyện phụ nữ chuyển thành chuyển giới chứ!
Tôi lạnh giọng:
“Cố Khiêu Dã, rốt cuộc ngủ ?”
“Không !”
“Được! Anh cứ đợi đấy!”
Tôi thoát khỏi chăn, đẩy cửa bước .
Phu nhân nhà họ Cố ở nhà thấy động tĩnh:
“Sao thế?”
Tôi nhún vai:
“Cố phu nhân, Cố Khiêu Dã phối hợp!”
Khi bên A làm khó dễ, cách nhanh nhất là báo cáo lên cấp .
Sẽ trị .
Năm phút , tám vệ sĩ ngầu lòi xông .
Tay cầm dây lụa đỏ, thuần thục trói Cố Khiêu Dã chặt giường.
Cố Khiêu Dã tức nổ đom đóm mắt:
“Tiểu Miên! Em giỏi lắm!”
Tôi lạnh lùng :
“Đừng coi thường quyết tâm kiếm tiền của bên B! Đêm nay, dù gào khản cả cổ, cũng thả !”
09.
Sau một đêm nỗ lực, cuối cùng cũng dựa kỹ năng vượt trội mà chinh phục bên A.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, đêm qua ngủ say.
Đến khi tỉnh dậy, biết từ lúc nào, dây lụa đỏ đã giằng .
Còn thì gọn trong vòng tay , đầu gối lên cánh tay .
Cố Khiêu Dã cúi đầu , cách gần đến mức thể thấy cả lớp lông tơ mặt .
“Thức ?” Giọng lạnh tanh.
Tôi vội vàng dậy:
“Xin , mệt quá nên ngủ say, đè đau ?”
Không biết nghĩ đến điều gì, mặt Cố Khiêu Dã lập tức đỏ lên.
Anh mặt :
“Hừ!”
Anh xoay vai, dậy mặc quần áo, rửa mặt, ngoài thêm lời nào.
Sau đó, liên tục mười ngày thấy bóng dáng.
Không chỉ về nhà, mà tin nhắn cũng chẳng gửi.
Phu nhân nhà họ Cố lo lắng:
“Đi! Cùng đến công ty bắt !”
Tôi hít sâu một , vội vàng can ngăn.
Trói hai lần đã quá lố , giờ đến công ty mà còn trói nữa thì Cố Khiêu Dã đúng là thành “lợn giống” thật mất!
“Tôi , , phu nhân đừng kích động!” Tôi vội vàng cản .
Đến công ty, lễ tân chặn :
“Xin , giám đốc Cố hiện đang tiếp khách quan trọng, tiện gặp.”
Không biết ảo giác , cảm thấy ánh mắt cô lễ tân đầy vẻ thương hại.
Bên cạnh vài nhân viên ngang thì thầm:
“Thấy , chính là cô gái đó.”
“Mới mười ngày mà đã giám đốc bỏ rơi, ôi trời, nhà giàu tình cảm thật!”
???
Có tranh công việc với ???
Không thể tha thứ!!!
“Cho !”
Lễ tân cản:
“Xin đừng làm khó , giám đốc Cố thực sự tiện gặp.”
Tôi gì, chỉ bấm điện thoại gọi Cố phu nhân, bật loa ngoài.
Cố Phu nhân:
“Tránh !”
Lễ tân ngoan ngoãn nhường lối, đồng thời lấy điện thoại nhắn tin điên cuồng.
Tôi liếc qua, cô đang gửi nhóm tám chuyện:
[Nhanh lên, lên phòng giám đốc xem, tình cũ và tình mới chuẩn đánh !]
Tôi thuận lợi phòng giám đốc.
Vừa mở cửa, ngoài dự đoán, thấy một mỹ nhân tóc dài, thân hình bốc lửa.
Tuyệt sắc!
Đẹp đến mức tự thấy kém xa!
Mọi lời thoại đã nghĩ sẵn đều tan biến, chỉ dám lí nhí:
“Chị , chào chị.”
Mỹ nhân đầu mỉm , khuynh quốc khuynh thành.
Tôi nghẹn họng, trong lòng thầm kêu:
Xong , thất nghiệp ! So với cô , chắc chắn thua!
Mỹ nhân chìa tay , giọng thô ráp như cát mài:
“Chào em gái, tên là Vương Thiết Chùy!”
Tôi:
Cái quái gì? Không chị, là ?