Vận Mệnh Trong Tay - Chương 1
01
Ta và Tạ Ninh Ngọc, vị hoàng tử cao quý , một đoạn nghiệt duyên.
Lão hoàng đế kiêng kỵ binh quyền của phụ thân nên ban hôn sự giữa và Tạ Ninh Ngọc.
Nhà nhận thánh chỉ, đưa khi đó mới mười tuổi kinh thành, danh nghĩa là để bồi dưỡng tình cảm với Tạ Ninh Ngọc.
ai ai cũng biết, chính là con tin mà phủ Trấn Bắc Vương đưa tới.
Ngày tháng làm con tin chẳng dễ chịu gì, ai ai cũng giẫm đạp lên một chút.
Vì thế, ẩn nhẫn, giả vờ thành một nữ nhân si tình, suốt ngày dây dưa với Tạ Ninh Ngọc.
Toàn kinh thành đều biết, phủ Trấn Bắc Vương sinh một kẻ đê tiện như .
Hằng ngày chẳng làm gì khác ngoài việc tìm mọi cách lấy lòng Tạ Ninh Ngọc.
Ngay cả khi tin biên ải truyền đến, phụ thân bệnh nặng, cũng thèm trở về.
Lão hoàng đế đầy ưu tư hỏi :
“A Chiêu, phụ thân con bệnh nặng, đã năm năm con gặp ông . Trẫm sẽ đưa con về biên quan, để hai cha con đoàn tụ.”
lập tức quỳ xuống cầu xin, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Hoàng thượng! Ngày mai chính là sinh thần của Ninh Ngọc, về, ở bên cạnh Ninh Ngọc! Hơn nữa, cái lão già đó thì gì đáng để gặp? Trước đây khi còn ở biên quan, ông chê là con gái, suốt ngày đánh mắng !”
Lão hoàng đế nheo mắt , nhạt, nhắc đến chuyện nữa.
Bước khỏi ngự thư phòng, Tạ Ninh Ngọc khinh bỉ :
“Phủ Trấn Bắc Vương một đứa con bất hiếu như ngươi, đúng là gia môn bất hạnh!”
Ta chẳng buồn quan tâm, chỉ thở dài:
“Phụ thân cái lão già đó thể chết ! Nếu ông chết, thủ hiếu ba năm, sang năm xuân và ngươi thành thân, chẳng sẽ trì hoãn ?”
Tạ Ninh Ngọc tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, lập tức tuyên bố mặt mọi :
“Cho dù vạn tiễn xuyên tim, cũng tuyệt đối cưới ngươi!”
Để thể hiện quyết tâm, còn sai dán một hàng chữ ngay cửa nhà:
“Tần Chiêu và chó bước !”
Ta ôm một con sói con mà tìm cho , chạy đến mặt lão hoàng đế lóc kể khổ.
Lão hoàng đế gọi Tạ Ninh Ngọc đến, mắng cho một trận tơi bời.
Tất nhiên, và Tạ Ninh Ngọc thể thành thân như dự tính.
Chưa đến mùa xuân, biên ải truyền tin đến, phụ thân đã qua đời.
Lần , là con gái độc nhất, thể về.
“Tạ Ninh Ngọc! Ngươi chờ trở về!”
Ta xe ngựa, lớn tiếng gào thét:
“Chờ chôn lão già đó xong, sẽ thành thân với ngươi!”
Tạ Ninh Ngọc đầy chán ghét, một lời.
Khi trở biên quan, cả thành đều trắng khăn tang, bách tính thành mặc niệm cho phụ thân .
Ta xé một dải vải trắng cây, buộc lên đầu, quỳ bước về phủ.
Quan tài của phụ thân đặt giữa đại sảnh.
Hai mươi vị gia tướng nhà họ Tần quỳ ở hai bên.
Mẫu thân mặc đồ tang, lặng lẽ một bên.
Ta thắp ba nén hương, dậy.
Mẫu thân đưa đao cho .
Ta bình tĩnh :
“Truyền một phong thư đến kinh thành, báo với lão hoàng đế. Tần Chiêu , tạo phản !”
—
Năm năm , thánh chỉ ban hôn cũng mang theo một chén rượu độc ngấm chậm.
Một chén rượu, lấy mạng phụ thân .
Một tờ hôn thư, hủy hoại .
Phụ thân từng :
“A Chiêu, quân thần chết, thần thể chết. nếu chết, bách tính mười ba thành biên quan làm , hai mươi vạn đại quân phủ Tần làm ? Con từ nhỏ đã chí hướng cao xa, phụ thân nguyện lấy mạng đổi lấy con trưởng thành.”
Ông chút do dự uống cạn chén rượu độc, đổi lấy năm năm cho .
Ta phụ kỳ vọng của ông.
Ba năm tạo phản, chiếm nửa giang sơn.
Dưới sự trị vì của , bách tính cơm ăn, áo mặc.
Không còn quan hà khắc, còn kẻ giàu ức hiếp dân nghèo.
Ba năm chinh chiến, cuối cùng sĩ tộc triều đình cũng nhận .
Họ biết, nếu đoàn kết , để đánh kinh thành.
Thì từ đó về , thiên hạ sẽ còn chỗ cho họ dung thân nữa.
Vì , họ mới vội vã đưa Tạ Ninh Ngọc đến, mong chiêu an .
02
Lần Tạ Ninh Ngọc đến, mang theo một lượng sính lễ khổng lồ.
Vô số vàng bạc, châu báu, tơ lụa, vải vóc, chất đầy mấy chục rương lớn, thể là sính lễ xa hoa mười dặm.
Ý của triều đình rõ ràng.
Tần Chiêu, ngươi tạo phản chẳng vì vinh hoa phú quý, tiện thể cướp luôn Tạ Ninh Ngọc ?
Vậy bây giờ, tiền cho ngươi, cũng cho ngươi.
Ngươi ngoan ngoãn mà về làm Trấn Bắc Vương .
Ta nội dung trong thánh chỉ, ngạc nhiên : “Lúc nào là cướp Tạ Ninh Ngọc chứ?”
Mẫu thân liếc một cái : “Từ ngày con tạo phản, cả thiên hạ đều đồn đại rằng con vì giận mà đội mũ lên đầu vì mỹ nam.”
Ta cạn lời.
Lúc về biên ải, Tạ Ninh Ngọc lập tức làm ầm lên đòi hủy hôn với .
Hắn sống chết đòi đoạn tuyệt với , định cưới biểu của .
Sau đó, tin tạo phản lan khắp thiên hạ.
Ai nấy đều vô cùng chấn động.
Một kẻ phế vật, mà dám vì Tạ Ninh Ngọc mà chinh phục giang sơn.
Si tình quá! Thật sự là si tình!
Dân gian đồn bậy đồn bạ cũng đành, ngờ ngay cả triều đình cũng tin.
Mẫu thân trầm ngâm : “Tạ Ninh Ngọc là một quân cờ, nếu dùng , sẽ lợi cho con trăm điều mà hại một.”
Ta hiểu ý của bà.
Giờ đây triều đình đang dốc sức tập hợp binh mã, sĩ tộc thì góp tiền, góp để chống .
Bọn họ đoàn kết , với mà , đúng là một tai họa.
nếu nhận lấy Tạ Ninh Ngọc, nghĩa là trong mắt triều đình, trong mắt sĩ tộc, bằng lòng thỏa hiệp.
Ta sờ cằm, tủm tỉm : “Mẫu thân, nếu để cho ngoại tổ phụ của Tạ Ninh Ngọc tin rằng, sẵn sàng giúp lên ngôi, châm ngòi nội đấu trong triều đình, thì việc đánh hoàng thành chẳng dễ như trở bàn tay ?”
Hiện nay thái tử là con trai hoàng hậu.
Phụ thân của hoàng hậu là trọng thần trong nội các, nếu biến cố, ai cũng thể lung lay vị trí của thái tử.
Mẫu phi của Tạ Ninh Ngọc tuy là quý phi, nhưng bà xuất thân từ thương nhân giàu bậc nhất thiên hạ.
Dù tiền nhiều như nước, nhưng một đứa con trai của thương nhân, tuyệt đối tư cách tranh đoạt ngai vàng.
giờ đây, cho bọn họ một tín hiệu sai lầm.
Chẳng cả thiên hạ đều tin rằng si mê Tạ Ninh Ngọc đến mức vì mà tạo phản ?
Vậy thì sẽ biến tin đồn thành sự thật.
03
Sau khi đến Thanh Châu, Tạ Ninh Ngọc vẫn luôn ủ rũ.
Ta mời phố dạo chơi, nhưng chịu.
Cuối cùng vẫn là tên thái giám bên cạnh khuyên nhủ.
Thái giám hạ giọng : “Điện hạ, bây giờ là lúc làm làm mẩy. Ngài quên ? Trước khi đến Thanh Châu, quý phi nương nương và Vinh Quốc Công đã dặn dò ngài thế nào?”
Vinh Quốc Công, chính là ngoại tổ phụ của Tạ Ninh Ngọc.
Dù mang tước công, nhưng chẳng mấy ai trong sĩ tộc xem trọng ông , bởi vì xuất thân thương nhân.
Ông may mắn sinh một nữ nhi quốc sắc thiên hương, nên mới thơm lây.
Tạ Ninh Ngọc bặm môi, cuối cùng miễn cưỡng cùng lên phố.
Hắn cảnh giác : “Tần Chiêu! Ta đến Thanh Châu là do mẫu phi ép buộc! Trong lòng từ đầu đến cuối chỉ biểu !”
Biểu của là một tài nữ danh chấn kinh thành.
Lúc còn ở kinh thành làm con tin, và nàng là tri kỷ.
Năm đó, tin Tạ Ninh Ngọc cưới nàng, nàng liền thu dọn hành lý trong đêm chạy đến chỗ .
Nàng kiên quyết : “Trượng phu của bạn thể động lòng! Ngươi yên tâm! Ta và Tạ Ninh Ngọc tuyệt đối tư tình.”
Ta lười vạch trần sự thật tàn khốc .
Tạ Ninh Ngọc tình nguyện dạo phố cùng .
Đi một lúc, nghiến răng : “Tần Chiêu! Ta lần nữa, thích biểu của !”
Ta nghiêng đầu hỏi : “Nghe , ngươi đến ba lần đấy.”
Tạ Ninh Ngọc tức giận: “Ngươi cái gì?”
Ta vì quá mức ngượng ngùng.
Tối qua đưa lên giường , miệng thì bao giờ chịu thua.
siết chặt chăn, quỳ giường, dáng vẻ như đang chờ chạm .
Kết quả là đá xuống giường, tức đến mất ngủ cả đêm.
Hôm nay cố tình nhắc đến biểu của , xem ghen .
“Thanh Châu cũng náo nhiệt, ngươi ngắm kỹ .” Ta bóp tay , dỗ dành, “Quên cái cô biểu chạy trốn , nghĩ nhiều về một chút.”
Tạ Ninh Ngọc hậm hực : “Ngươi gì chứ?”
Một đứa trẻ đang chơi đá cuội bên đường cầm một xâu kẹo hồ lô, vui vẻ chạy tới, hào hứng : “Đại soái! Đại soái! Mời ngài ăn kẹo hồ lô!”
Ta nhận lấy kẹo hồ lô, nhét cho nó hai đồng tiền.
Nó vui vẻ chạy .
Ta cắn một miếng kẹo hồ lô, đưa cho Tạ Ninh Ngọc: “Ngọt lắm, ngươi thử xem. Biểu của ngươi chắc từng nếm thử vị chua ngọt của kẹo hồ lô vì ngươi nhỉ?”
Tạ Ninh Ngọc cầm lấy, cắn một miếng.
Hắn như lớp đường dính răng , còn nhắc đến biểu của nữa.
Đi ngang qua một quầy bán gà nướng thơm phức, chủ quán dùng giấy dầu gói hai cái đùi gà nóng hổi đưa cho .
Ông hề hề: “Đại soái, mời ngài ăn đùi gà.”
Ta móc mười mấy đồng đưa cho ông .
Ta thấy các tiểu thương đều nhón chân, chờ ngang qua.
Ta lập tức hét lớn: “Cha nó chứ! Các ngươi đừng tặng nữa! Ta một tháng chỉ năm lượng bạc tiền lương! Ra phố một chuyến là tiêu sạch ! Nửa tháng còn sống kiểu gì đây?!”