Vận Mệnh Trong Tay - Chương 3
07
Triều đình tin rằng mê sắc mà u mê, liền phái đến đàm hòa.
Lão hoàng đế đưa điều kiện vô cùng rộng rãi, phong cho ba châu làm đất phong, sắc phong làm vương.
Người cử đến đàm phán ai khác, chính là Vinh Quốc Công – ngoại tổ phụ của Tạ Ninh Ngọc.
Ta lặng lẽ trong mật thất kế bên.
Vinh Quốc Công thấy Tạ Ninh Ngọc, đôi mắt liền đỏ hoe, nắm chặt tay :
“Ninh nhi, con đã chịu khổ ! Nếu như cách nào khác, năm đó ngoại tổ và mẫu phi con đã dốc hết sức bảo vệ con !”
Tạ Ninh Ngọc chỉ lắc đầu, giọng trầm thấp:
“Trong mắt phụ hoàng, vì giang sơn xã tắc, gì là thể hy sinh. Tần Chiêu vì mà tạo phản, bức ép từng bước, phái đến mê hoặc nàng chính là lựa chọn nhất. Giờ đây nàng sủng ái vô cùng, bằng lòng đàm hòa với triều đình. Chuyến Thanh Châu lần , cũng xem như câu trả lời cho phụ hoàng và triều thần.”
Vinh Quốc Công xong, khẽ thở dài, :
“Hầy, tất cả là do ngoại tổ vô dụng, xuất thân chỉ là một thương nhân, thể chống đỡ cho con và mẫu phi con. Hoàng hậu nắm quyền, mẫu phi con trong cung chèn ép khắp nơi. Nay tin lành là con đã nắm giữ trái tim phản tặc Tần Chiêu, hoàng thượng hẳn cũng sẽ đối xử với mẫu phi con hơn một chút.”
Hai họ hàn huyên một hồi chuyện gia đình.
Tạ Ninh Ngọc đỏ mắt :
“Bảo mẫu phi đừng lo lắng cho con. Hiện tại Tần Chiêu lời con răm rắp, con chịu khổ chút nào cả. Chỉ là bây giờ, hai mẹ con biết đến bao giờ mới thể đoàn tụ. Đêm qua khi trò chuyện cùng Tần Chiêu về chuyện cũ, con nhắc đến chuyện mẫu phi và con trong cung hoàng hậu cùng thái tử chèn ép. Nàng liền nổi giận đùng đùng, rằng nếu đã thì sẽ đưa con lên làm hoàng đế, để con dẫm nát hoàng hậu và thái tử chân, thay con xả cơn giận !”
Từ khe hở trong mật thất, thấy lông mày của Vinh Quốc Công khẽ run lên một chút – rõ ràng lời của Tạ Ninh Ngọc đã lọt lòng ông .
Ta bình tĩnh rời khỏi mật thất.
Vinh Quốc Công, sớm muộn gì cũng sẽ giúp châm lên một ngọn lửa trong triều đình.
Không ai thể cưỡng sức hấp dẫn của quyền lực.
Đặc biệt là một thương nhân giỏi luồn lách như Vinh Quốc Công, càng bao giờ làm chuyện lợi.
Nếu ông đến đây để đàm phán, thì cứ đàm phán thôi.
Ở Thanh Châu, ba đến năm tháng, ông cũng đừng mong về.
Chờ đến khi ngọn lửa trong lòng ông cháy đủ lớn, chính ông sẽ chủ động đến tìm .
08
Cùng Vinh Quốc công nghị hòa, bất quá chỉ là một hồi dây dưa lằng nhằng.
Ta lười đối diện với ông , liền phái Thôi Như Ý làm sứ thần nghị hòa.
Nói cho cùng, bọn họ cũng xem như một nhà, Thôi Như Ý chính là ngoại tôn nữ của của Vinh Quốc công.
Thôi Như Ý theo Ngụy Mặc Định Châu bình loạn, sự tình xử lý vô cùng gọn gàng, hiện tại đã thể tự đảm đương một phương.
Nàng biết tin , liền hỏi : “Đại soái, Vinh Quốc công xuất thân thương gia, giỏi nhất là mưu lợi. Thần sợ khéo léo ứng đối. Người xem, trọng điểm nghị hòa nên đặt ở ?”
Ta lười biếng đáp: “Những điều thể làm thì nhất định đáp ứng, những điều thể làm thì cứ đồng ý hết. Đòi bạc, đòi mỏ. Than nghèo, mắng . Còn , ngươi tự xem mà xử lý.”
Thôi Như Ý là thông minh, liền hiểu. Nàng thoáng trầm tư lập tức đến Vinh Quốc công bàn nghị hòa.
Vinh Quốc công thấy nàng, quả nhiên kinh ngạc đến mức sắc mặt đại biến.
Một là, ngờ sứ thần nghị hòa là một nữ tử.
Hai là, ngờ vị sứ thần chính là ngoại tôn nữ của .
Thôi Như Ý thấy liền rơi nước mắt: “Ngoại tổ phụ! Như Ý cuối cùng cũng gặp !”
Nàng tự nhận, năm đó ghen tị vì Tạ Ninh Ngọc sắp cùng nàng kết thân, bèn bắt nàng đến Thanh Châu.
Ba năm qua, vì báo thù mà cố ý đày nàng đến những vùng hoang vu, chịu đủ khổ cực.
Vinh Quốc công cũng rơi lệ: “Hài tử ngoan! Lần , nhất định mang con về.”
Thôi Như Ý sắc mặt ảm đạm : “Hiện giờ biểu ca sủng ái, chỉ cần , dù là trăng trời, Tần Chiêu cũng sẽ hái xuống cho . Biểu ca mặt, giúp con cầu chức nữ quan tam phẩm. Nay, Như Ý ở bên cạnh Tần Chiêu cũng chút tiếng .”
Nói đến đây, nàng hạ giọng nhẹ giọng thì thầm: “Nhà chúng cũng nên lưu một đường lui. Vạn nhất Tần Chiêu nghịch tặc đánh kinh thành, con và biểu ca ở đó, tất nhiên thể thiếu phần phú quý cho gia tộc.”
“Hảo hài tử, vẫn là con suy nghĩ chu .” Vinh Quốc công nheo mắt, thấp giọng : “Con tỉ mỉ kể cho về Tần Chiêu .”
Thôi Như Ý lập tức tỏ vẻ khinh thường: “ Tần Chiêu bất quá chỉ là một nữ nhân lỗ mãng, chỉ biết dẫn binh chém giết. Nàng thể đến hôm nay, bộ đều nhờ Chu Cảnh, đích tử nhà họ Chu chống đỡ. Theo thần thấy, Chu Cảnh chẳng qua cũng chỉ lợi dụng nàng mà thôi. Hoàng đế lưu đày Chu gia, Chu Cảnh ôm hận trong lòng. Thần âm thầm quan sát, cảm thấy Chu Cảnh ngừng xúi giục Tần Chiêu mưu phản, thậm chí còn tiếc lấy thân hầu hạ nàng , chính là Tần Chiêu công phá hoàng thành, để bước lên ngai vàng.”
Vinh Quốc công kinh hãi, giận dữ quát: “Hắn dám! Có Ninh nhi ở phía , nào đến lượt tội thần nhà họ Chu tranh giành thiên hạ!”
Thôi Như Ý u sầu thở dài: “Aiz, hiện giờ Tần Chiêu sủng ái biểu ca, mặc làm gì thì làm. sủng ái , thể kéo dài bao lâu đây?”
Vinh Quốc công trầm mặc .
Không lâu , liền biết ông đang mưu tính điều gì.
Tối hôm đó, Tạ Ninh Ngọc quỳ đất, cần mẫn lau sàn.
Những ngày gần đây, cái gọi là ‘xuân tiêu’ chính là quét tước phòng mỗi đêm.
Nếu chỗ nào sạch, liền đá một cước.
Tạ Ninh Ngọc chậm rãi bò đến bên giường , dậy.
Ta liếc mắt .
Hắn liền ngoan ngoãn quỳ xuống.
Tạ Ninh Ngọc úp bên mép giường, đôi mắt xinh , mặt đỏ bừng, nhẹ giọng : “Ngoại tổ phụ , chỉ cần mang thai hài tử của , sẽ thể rời xa . Hắn còn cho một phương thuốc, bảo rằng chỉ cần uống , nhất định một lần mà nam hài.”
Ta cúi mắt , chạm nhẹ cằm .
Tạ Ninh Ngọc nghiêng , hôn lên tay .
Ta lập tức giơ tay, giáng một cái bạt tai lên mặt .
Lá gan cũng nhỏ, dám dùng chuyện mang thai để thử .
Ta thiên hạ , chính là âm mưu dương mưu cũng đều sẽ dùng.
Ta lợi dụng , chính là vì giá trị.
Muốn cùng trao đổi điều kiện? Hắn quá ngây thơ .
Tạ Ninh Ngọc da mặt mỏng, làn da trắng nõn.
Chỉ một cái tát, liền in rõ vết đỏ mặt .
Tạ Ninh Ngọc ôm mặt , phẫn nộ dậy, rời .
Hắn dễ dàng mở cửa, gió lạnh thổi , chợt khựng .
Trước , luôn tìm cách chạy trốn.
Ta chán ngán trò mèo vờn chuột, liền sai khóa cửa .
Hôm nay, cửa khóa.
09
Tạ Ninh Ngọc tất nhiên .
Hắn biết rõ, chỉ cần bước khỏi cánh cửa , lần gặp , và chính là kẻ địch.
Ta là nghịch tặc san bằng hoàng thành, là hoàng tử bắt giữ.
Là làm bên gối của , cùng đao kiếm đối chọi?
Có lẽ, khoảnh khắc đó, đã suy nghĩ thấu đáo.
Tạ Ninh Ngọc ngoan ngoãn trở , lau sạch nền nhà, quấn chăn ngủ bệ giường.
Sáng hôm , lập tức tìm ngoại tổ phụ.
Đến giữa trưa, Vinh Quốc công sắc mặt phức tạp đến tìm .
Ta mỉm : “Quốc công, cùng dùng bữa .”
Ông bàn ăn, thở dài: “Đại soái nửa giang sơn, ngờ bữa trưa đạm bạc như .”
Trên bàn chỉ một mặn, một rau, một canh, một bát cơm.
Đây là phần cơm hằng ngày của .
Hôm nay khách, sai dọn thêm hai món.
Ta ăn khỏe, mỗi bữa ba bát cơm.
Vinh Quốc công ăn chậm, hạ mi mắt, biết đang cân nhắc điều gì.
Ta cũng vội, chậm rãi chờ ông .
Cuối cùng, ông đặt đũa xuống, bắt đầu kể chuyện xưa của .
Tổ tiên nhà ông làm nghề đóng thuyền ở Phúc Châu, quy mô lớn nhỏ.
Đến đời ông , thấy cơ hội buôn bán đường biển, liền mang thuyền khơi.
Trên biển hải tặc hoành hành, nhiều lần suýt mất mạng.
kẻ lớn gan ăn to, kẻ nhát gan chết đói. Vinh Quốc công cứ thế dốc sức bôn ba, cuối cùng thành tựu một phen sự nghiệp.
Ông mang tài phú tích lũy , trở về nội địa kinh thương, mấy chục năm trôi qua, cũng xem như thành danh.
Số mệnh ông may mắn, sinh nữ nhi quốc sắc thiên hương, gả cung, giúp ông thoát thương tịch, một bước trở thành quốc trượng, coi như bước chân hàng quý tộc.
Nói đến đây, liếc mắt ông một cái.
Vinh Quốc Công tinh tường vô cùng, lập tức lên tiếng: “Đại soái chớ nghĩ là kẻ bán nữ cầu vinh! Trước khi đưa tiểu nữ nhập cung, đã hỏi qua ý kiến của con bé, nó đã đồng ý .”
Nói đến đây, giọng ông dần trở nên chua xót.
Sĩ, nông, công, thương—thương nhân dù giàu đến , thân phận vẫn là hèn mọn nhất.
Nếu lưng thế gia đại tộc làm chỗ dựa, gặp một viên quan nhỏ cũng cúi đầu khom lưng.
Kiếm bao nhiêu bạc, cũng chẳng mặc gấm vóc lụa là, cưỡi tuấn mã cao lớn, chẳng khoác y phục rực rỡ sắc màu.
Haiz, quanh năm suốt tháng đều lo lót, quà cáp lên xuống.
Lão hoàng đế thì chẳng đoái hoài triều chính, quyền lực đều trong tay thế gia đại tộc.
Mỗi lần triều đình túng thiếu, tiên liền tróc nã thương nhân bọn họ, đó bóc lột lê dân.
Rõ ràng, phần lớn của cải trong thiên hạ đều trong tay năm đại thế tộc.
Thế nhưng, chỉ thấy bọn họ lấy bạc, từng thấy bọn họ xuất bạc.
Mỗi khi chiến sự, là lúc lột da róc thịt.
Thế tộc hề hoảng hốt, dù thì nghìn năm qua, bất luận ai làm hoàng đế cũng thể lay động địa vị của bọn họ.
Nói đến đây, lạnh một tiếng.
Vinh Quốc Công thở dài, chậm rãi : “Từ khi đại soái khởi binh, triều đình liền rơi cảnh thiếu thốn tiền lương. Vậy làm đây? Đương nhiên là cướp đoạt từ bách tính, tịch thu gia sản thương nhân! Có một vị các lão , cứ để bách tính chịu khổ, mọi lời mắng chửi để lão gánh. Lại triều thần , từ xưa đến nay, phản loạn đều là đám nông dân, từng thương nhân thể làm nên sóng gió. Tóm , bách tính và thương nhân, chính là cá thớt.”
Ông quả thực oán khí ngút trời, một bấy nhiêu.
Vinh Quốc Công vốn là kẻ lợi thì chẳng nhúng tay.
Ông cố tình tỏ thâm cừu đại hận với triều đình, cùng tâm sự chân thành.
Nhất định là ý đồ.