Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi - Chương 3
10
Buổi tiệc diễn vô cùng suôn sẻ.
Phu nhân Guaraldi quý mến , còn bên cạnh Mạnh Hòa Dụ cũng chẳng xuất hiện bóng dáng của mấy tiểu thư quyền quý như từng .
Kết thúc điệu nhảy mở màn, Mạnh Hòa Dụ mời sàn khiêu vũ.
“Anh Mạnh, hình như sức hút của đủ . Nói là để em làm lá chắn, mà xem chẳng phát huy chút hiệu quả nào.”
Mạnh Hòa Dụ cúi đầu:
“Cũng chỉ vì… một cô gái quá chói mắt.”
Tôi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sâu thẳm của .
Xanh lam, tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa sóng ngầm mãnh liệt.
Thật mấy tháng nay, đã cảm nhận — đối với còn như .
Không thương hại, khách sáo, càng sự quan tâm dành cho một đứa em nhỏ.
Mà là bao dung, cưng chiều và trân trọng.
“Không biết sáo rỗng , nhưng đây là cách ví von duy nhất thể diễn đạt rõ suy nghĩ của .”
Giọng trầm thấp của Mạnh Hòa Dụ vang lên như tiếng cello sang trọng và thanh nhã.
“Anh làm một làm vườn, nuôi dưỡng và chăm sóc một bông hoa cho đến khi nó nở rộ, dùng cả cuộc đời còn để yêu thương, trân trọng vẻ đó… cho đến lúc tan biến.”
Tôi cảm nhận cánh tay đặt nơi eo siết chặt, cả liền ngã lồng ngực .
“Xin , đường đột.”
Miệng thì xin , nhưng lực ôm của Mạnh Hòa Dụ chẳng chút ý định buông .
“Anh Mạnh, hồi xưa học hết môn Văn đã du học ?”
“Lời tỏ tình của sến súa hết phần thiên hạ đấy…”
Tôi miệng thì chê bai, nhưng đã hiểu rõ ý .
Một bản nhạc kết thúc, giãy khỏi vòng tay .
Mạnh Hòa Dụ chẳng chịu theo đúng ‘quy trình’.
Tôi hai bước, liền kéo tay , trực tiếp ôm ngang bế bổng lên.
Mọi xung quanh đều tròn mắt kinh ngạc.
Anh cứ thế ôm rời khỏi trang viên Guaraldi.
Đi thẳng xe, lên xe lệnh cho tài xế rời .
11
Trên đường về ai lên tiếng.
Về đến trang viên của Mạnh Hòa Dụ, bế từ trong xe xuống.
Động tác dịu dàng, cho phép từ chối.
Anh ôm xuyên qua tiền sảnh, thẳng đến giữa vườn hoa mới nhẹ nhàng đặt xuống.
“Tô Thiển Nhiễm, em hề từ chối .”
Mạnh Hòa Dụ cuối cùng cũng tháo xuống chiếc mặt nạ dịu dàng thường ngày.
Một đàn ông thể gầy dựng cả đế chế kinh doanh đất khách, thể chỉ là một hiệp sĩ lịch thiệp?
“Anh thích ở điểm nào?” Tôi thẳng mắt .
“Tất cả.”
“Ngay lần đầu tiên gặp em ở câu lạc bộ bắn súng, đã ngoài lâu.”
“Em trông mong manh như thể thể bóp nát chỉ với một tay, nhưng đầy gai góc khiến thể rời mắt.”
“Thiếu thốn tình cảm, tự ti, tin tưởng bất kỳ ai… nhưng thể vẽ những bức tranh mang hồn trong sáng đến kỳ lạ.”
“Từng đường nét của em đều chạm đúng điểm thẩm mỹ của .”
“Khi còn bé, giúp việc từng cho em uống thuốc ngủ, thường xuyên đánh mắng em, cuối cùng còn vì một lần đẩy ngã em mà thành thực vật.”
“Mấy cô gái từng em quanh Tưởng Tự đều đe dọa nặc danh.”
“Hàng xóm trong khu căn hộ ở Ý – tên suốt ngày quấy rối em – cũng đã em trùm túi rác đạp một cú khiến hạ bộ bầm nát…”
“Bề ngoài là một con thỏ trắng nhỏ, nhưng thực chất là một con báo con đầy nanh vuốt.”
Tôi hất tay khỏi mặt .
Hừm…
Cái vẻ mê thật sự trông cứ như một tên cuồng si biến thái …
“Rồi ?”
Tôi đàn ông đang dần lộ bản chất sói đội lốt cừu.
“Ở tầng hầm, em đã ở bên suốt ba ngày.”
“Lúc đã nghĩ, nếu như em thể mãi ở bên cạnh thì biết bao…”
Bàn tay Mạnh Hòa Dụ vuốt nhẹ lên má , từ từ trượt xuống, siết lấy cổ , dùng lực.
Cảm giác như cả mạng sống của đều trong tay đàn ông .
Áp đặt, cố chấp.
“Hãy trở thành của .”
“Anh thể làm gia đình của em, bạn bè của em, yêu của em — tất cả những gì em cần. Để em trọn vẹn tình yêu nơi .”
“Và cũng sẽ thuộc về em. Tài sản của , thân của , thể xác, linh hồn, và cả mạng sống của .”
Khoảnh khắc , thời gian như ngưng .
Tôi ba chữ “trọn vẹn tình yêu” mê hoặc.
Tôi thấy giọng của chính :
“Được.”
Ngay đó liền kéo lòng — cái vòng tay như ôm trọn cả thế giới của .
Nụ hôn bá đạo và cuồng nhiệt rơi xuống.
Giống như truyền sinh khí cho .
Cũng giống như nuốt trọn linh hồn .
12
Sáng hôm , chuông điện thoại làm cho tỉnh giấc.
Điện thoại của vốn để chế độ im lặng quanh năm, từ khi sang Ý đến giờ ngoài Mạnh Hòa Dụ , từng cho ai số.
Tiếng chuông đó khiến bực .
Vừa định bật dậy đập điện thoại thì một bàn tay nhẹ nhàng áp lên mặt .
Chậm rãi vuốt ve, khiến buông lỏng môi đang cắn chặt.
Giọng Mạnh Hòa Dụ vang lên bên tai :
“Không , là điện thoại của , ngoan.”
Nói cầm điện thoại lên, lướt qua màn hình.
Không , cũng tắt máy.
Tôi trong vòng tay , chớp mắt mở mắt , ngẩng đầu .
Anh nhướng mày đầy thích thú:
“Là Tưởng Tự.”
“Em ?” Người đàn ông cúi đầu hôn nhẹ lên trán .
“Đưa em…” Tôi lườm một cái.
Mạnh Hòa Dụ, thật là… trẻ con chết mất!
“Alo, Mạnh , hôm qua đưa Tiểu Nhiễm dự tiệc, thật sự làm phiền .”
“Tiểu Nhiễm quen mấy dịp như , hy vọng gây rắc rối gì cho .”
Tôi ho nhẹ một tiếng:
“Tôi gây rắc rối gì cho Mạnh Hòa Dụ cả, ngược còn lời .”
Ngoan ngoãn đến độ lên cùng một chiếc giường .
Tôi khinh bỉ chính vì hôm qua dỗ ngọt đến đầu óc mụ mị.
“Tiểu Nhiễm?”
“Ừ, thấy là nên em bảo Mạnh Hòa Dụ đưa điện thoại cho em.”
“Thói quen dậy sớm , nhớ duy trì nhé.”
Tưởng Tự chắc nghĩ chúng đã dậy ăn sáng .
Tôi cũng chẳng buồn giải thích.
“Vâng, trai.”
Nói vài câu chuyện nhạt nhẽo đầu cuối, Tưởng Tự cúp máy.
13
Tưởng Tự cùng mấy bạn ở sân golf.
Nhị thiếu nhà họ Phương đầy đắc ý:
“Anh xem, em đã bảo mà.”
“Hôm qua chị em dự tiệc của phu nhân Guaraldi, liếc mắt một cái là nhận cô em gái nhà họ Tưởng .”
Tưởng Tự chằm chằm màn hình cuộc gọi, nét mặt âm trầm khó đoán.
“Có ảnh ?”
“Có chứ, chị em còn gửi cho em xem nữa kìa. Cô em gái của ở trong nước từng ăn diện như ? Có do – làm trai – cho mặc ?”
Nhị thiếu họ Phương vẫn vô tư trêu chọc.
Vừa gượng vài tiếng thì nhận bầu khí .
“Đưa xem ảnh.”
Giọng Tưởng Tự lạnh hẳn .
“Ờ, .”
Vừa mới mở đoạn tin nhắn , điện thoại đã Tưởng Tự giật lấy.
Đại tiểu thư nhà họ Phương chụp chục tấm.
Có ảnh Mạnh – Tô tay trong tay bước sảnh tiệc.
Có ảnh cả hai cùng khiêu vũ giữa sàn.
Có cả ảnh Mạnh Hòa Dụ bế ngang Tô Thiển Nhiễm rời khỏi trang viên…
Chị còn gửi mấy tin nhắn:
【Thế mà đang yêu thì là gì nữa chứ?】
【Mẹ em còn bảo em gặp thử Tổng Mạnh, ai ngờ đã chủ .】
【Không thể , cô em gái nhà họ Tô đúng là xinh thật đấy. Anh Tưởng đúng chuẩn kiểu trai động lòng.】
Sắc mặt Tưởng Tự ngày càng đen .
“Này, ! Anh Tưởng, nhẹ tay với điện thoại của em thôi, móp bây giờ đó!”
Phương Nhị thiếu líu ríu nhào tới giành máy.
Triệu Hiến cũng thấy mấy bức ảnh , thở dài lên tiếng an ủi:
“Tiểu Nhiễm mặc lễ phục trông cũng xinh, chịu dự tiệc thế là tiến bộ …”
“Tiến bộ… hừ…”
Tưởng Tự hất tay Triệu Hiến đang đặt vai , nghiến răng:
“Mạnh Hòa Dụ…”
14
Sau khi ở bên Mạnh Hòa Dụ, bỗng cảm thấy cả thế giới đều thay đổi.
Ngay ngày hôm khi xác nhận mối quan hệ, Mạnh Hòa Dụ đã đưa cho tập hồ sơ chuyển nhượng tài sản.
Tất cả bất động sản tên .
Bao gồm cả trang viên nơi chúng đang sống, đều đã ghi tên .
Cả những công ty của ở Ý và trong nước, phần lớn cổ phần cũng chuyển sang tên .
“Anh điên ?”
Trong thư phòng, Mạnh Hòa Dụ ghế làm việc.
Còn thì đùi .
Tay cầm cả xấp tài liệu chuyển nhượng mà xem hết.
“Không … nếu đồng ý ở bên thì ? Bọn còn kết hôn mà. Nếu ôm tiền chạy mất thì ?”
Tôi trừng mắt đàn ông đang đầy chiều chuộng.
“ , điên .”
“Người điên lớn hợp với điên nhỏ, trời sinh một đôi.”
“Hơn nữa… vẻ mặt bất ngờ của em đáng yêu như một con mèo nhỏ .”
“Để nghĩ xem còn nên tặng thêm gì cho em nữa…”
Tôi vội vàng đưa tay bịt miệng .
Chậc —
Đàn ông trưởng thành mà lãng mạn kiểu đúng là khiến nổi da gà.
Thôi thì, đàn ông do chọn, tự cưng chiều thôi…
“Tiểu Nhiễm, nơi chính là nhà của chúng .”
Mạnh Hòa Dụ vùi đầu hõm cổ .
Tôi ánh nắng len qua khung cửa chiếu thư phòng, mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong khí.
Tôi hít sâu một , giữ lấy hương vị đó trong lồng ngực.
“Vâng.”
Tôi bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc .
“Chúng … đã một ngôi nhà.”