Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi - Chương 5
Khi tỉnh dậy hôm thì trời đã gần trưa.
Mơ màng rửa mặt xong, xuống lầu thì thấy Mạnh Hòa Dụ đang đeo tạp dề nấu ăn trong bếp.
Tôi dáng thành thạo nấu nướng, cắt gọt, liền vòng tay ôm lấy eo từ phía .
“Ngủ đủ ?”
“Rồi ạ!”
“Tốt, sắp cơm ăn .”
Tôi định nghiêng đầu xem thử hôm nay nấu món gì thì chuông cửa vang lên.
Tôi chạy từ bếp mở cửa.
Người ngoài là Tưởng Tự.
Tôi khẽ đóng cửa , đối diện với .
“Chuyện hôm qua… xin .”
Giọng Tưởng Tự khàn khàn, kỹ còn thấy bọng mắt thâm.
“Ồ.”
Tôi câu “ ” gì hết.
Câu một câu danh ngôn để đáp : “Nếu xin ích, thì cần gì đến cảnh sát nữa?”
“Còn gì nữa ? Tôi về ăn sáng trễ.”
“Hôm qua em và Mạnh Hòa Dụ… là cố ý chọc giận ?”
“Giữa chúng mâu thuẫn gì thì giải quyết riêng, đừng lôi ngoài . Mạnh ca bận, đừng phiền đến …”
“Không để chọc tức .”
“Mạnh Hòa Dụ là bạn trai , ngoài, mà là của .”
Tôi thẳng mắt , nghiêm túc trả lời.
Tưởng Tự sững , đó trợn to mắt, thể tin nổi.
Giọng lớn dần:
“Em và Mạnh Hòa Dụ?”
“Em biết đang làm gì !”
“Anh còn lớn hơn ba tuổi đấy!”
Tôi nhún vai:
“Ừ, lớn hơn sáu tuổi.”
“Chứ hơn mười hai mươi . Chênh lệch thế là quá bình thường .”
“Anh xem là trẻ con.”
Tưởng Tự vẫn giữ bộ mặt thể tiếp nhận nổi, nhíu mày nắm lấy tay :
“Không !”
Tôi vùng , nhưng thoát.
“Tại ?”
“Em biết…”
“Anh đừng định chia rẽ chúng . Buông tay!”
“Em biết cả nhà đều bình thường ?!”
Tôi khựng , ngơ ngác một giây:
“Sao cơ?”
“Em biết mẹ của Mạnh Hòa Dụ cha ép đến mức tự sát ?”
“Cha là kẻ mắc chứng cưỡng chế, thích kiểm soát, đã giam cầm mẹ trong nhà họ Mạnh suốt mười năm.”
“Sau đó mẹ trầm cảm nặng. Vừa mới vẫy tay chào ở lầu, một giây đã nhảy lầu chết ngay mắt .”
“Mạnh Hòa Dụ chính mắt chứng kiến mẹ rơi xuống và mất mạng!”
“Cha là kẻ thích kiểm soát, và cũng !”
“Em biết thủ đoạn của ở Ý tàn nhẫn cỡ nào ? Những kẻ phản bội kết cục đều cực kỳ thê thảm!”
“Sao em dám…”
Tưởng Tự đỏ cả mắt, hai tay nắm chặt vai , run rẩy.
“Tôi biết.”
Tôi cúi đầu bật .
“Tôi biết mà, trai.”
“Ngay lần đầu tiên gặp … đã cảm nhận .”
19
“Gì cơ…”
Tưởng Tự như thể hiểu nổi đang gì.
“Lúc mới bắt đầu, sẽ thay đưa quyết định — hôm nay ăn gì, ngoài mặc gì, thời gian học và sở thích phân chia thế nào… mọi thứ đều sắp xếp vô cùng hảo.”
“Sau , gặp ai, mấy giờ về nhà buổi tối… cũng đều báo cáo đầy đủ.”
“ mà… đó chẳng chính là thứ mong ?”
“Kẻ thích kiểm soát, gặp lệ thuộc — nồi nào úp vung nấy.”
“Anh sẽ thấy phiền vì bám dính lấy , cũng sẽ chê sống khép kín bạn bè. Khi biết nên chọn gì, thể quyết định thay …”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay Tưởng Tự đang nắm lấy vai xuống.
“Anh trai , Mạnh Hòa Dụ giống như một nửa định mệnh của .”
“Trước , đã từng mơ một xem là trung tâm của thế giới. Người đó sẽ quản , yêu , cho cảm giác an đủ đầy.”
“Đời chỉ vài chục năm, nếu đã gặp phù hợp với đến … tại cố gắng thay đổi một cách đau khổ chứ?”
Huống hồ, thể cảm nhận — chúng đều đang trở nên hơn.
Anh từng đặt quy tắc ‘bắt Tô Thiển Nhiễm dậy lúc bảy giờ sáng’, đó sửa thành ‘ ngủ đủ mới dậy’.
Anh khích lệ làm bất cứ điều gì .
Dù sắp ngã, cũng sẽ lập tức phía kéo dậy.
Còn — sự lệ thuộc của khiến tìm cảm giác thuộc về thế giới .
Không còn là thương nhân lạnh lùng chỉ biết đến lợi ích.
Không còn là kẻ điên trốn trong tầng hầm tự hành hạ bản thân mỗi khi gặp chuyện như ý.
Chúng là “nhà” của .
Nghĩ đến đây, thật sự về phòng, ôm lấy Mạnh Hòa Dụ một cái.
“Anh trai, quá bám lấy , làm phiền ít.”
“Lúc hiểu lầm, cũng từng tức giận và đau lòng.”
“ vẫn biết ơn, vì đã chăm sóc suốt những năm tháng tuổi thơ.”
…
Tiễn Tưởng Tự rời , lập tức mở cửa bước nhà.
Mạnh Hòa Dụ đang cách cửa đến mười bước, cúi đầu xem điện thoại.
Nghe tiếng mở cửa, liền ngẩng đầu, nở nụ tươi và dang rộng cánh tay.
“Mạnh Hòa Dụ!”
Tôi bật , nhào lòng .
“Anh nấu gì đấy? Thơm quá!”
“Thịt xào ớt xanh.”
Người đàn ông thuận thế bế bổng , bước thẳng phòng ăn.
“Lần khám sức khỏe cho thấy em thiếu máu, nên Tiểu Nhiễm nhà chúng bổ sung sắt.”
“Ơ… nhưng em thích ăn ớt xanh mà…”
“Không , ít nhất cũng ăn một miếng! Anh đã xắt nhỏ ớt, xào thật mềm, trộn với cơm sẽ cảm thấy gì .”
“Vậy… em ăn một chút thôi.”
“Ngoan lắm.”
20
Chúng vội Ý.
Bởi vì… đã về nước , thì cứ tranh thủ chơi khắp nơi một chút.
Trên đường đua tư nhân ở Hải Thành, hai chiếc siêu xe — một đen một đỏ — đang bám sát từng khúc cua.
Bánh xe lăn vùn vụt.
Tiếng gầm rú của động cơ vang vọng khắp cả đường đua.
Cuối cùng, chiếc xe màu đen vẫn nhỉnh hơn một chút, vượt qua vạch đích một giây.
Sau khi dừng xe, một nam một nữ cùng bước xuống từ ghế lái.
“Tôi thắng .”
Mạnh Hòa Dụ dựa cửa xe, ngoắc ngón tay về phía tay đua của chiếc xe đỏ.
Tôi lao lòng , cắn nhẹ lên cổ — chỗ da trần lộ .
Miệng còn thể cảm nhận vị mặn của mồ hôi.
Adrenaline vẫn còn rút hết, vẫn còn trong trạng thái phấn khích.
Chúng hôn dữ dội.
“Lần đua , nhất định sẽ thắng!”
“Lần chỉ là ăn may thôi, cũng cố gắng hơn — đối thủ quá mạnh.”
“Được!”
Chúng còn tham gia vài buổi đấu giá.
Mạnh Hòa Dụ thì nghiện việc chọn món thích.
Còn thì nghiện giơ bảng mua tặng .
Dù… bộ tài sản đều là của mà thôi…
…
Trong phòng bao của một quán bar.
“Anh Tưởng, đừng uống nữa, sắp ngộ độc cồn đến nơi đó!”
Triệu Hiến giật lấy chai rượu trong tay Tưởng Tự, cố đánh thức đang mượn rượu giải sầu.
“Tại …”
“Sao cơ?” Triệu Hiến ghé tai gần .
“Tại Tiểu Nhiễm tìm nữa… Cô đã lâu bám lấy , đòi xem phim, xem sách, vẽ tranh cùng nữa …”
“Những cô gái khác chẳng ai bằng Tiểu Nhiễm, cũng chẳng ai ngoan bằng cô cả.”
“Thư ký Lâm… đúng , là cô , đã đuổi việc cô ! Chính cô cố tình ly gián, khiến Tiểu Nhiễm của buồn đến mức bỏ nước ngoài…”
“Tiểu Nhiễm… Tô Thiển Nhiễm…”
“Tôi hối hận …”
Tưởng Tự ôm đầu, nước mắt len qua kẽ tay, lặng lẽ rơi xuống.
Triệu Hiến cau mày châm điếu thuốc.
Là em thân thiết nhiều năm, biết rõ Tưởng Tự bao giờ chỉ đơn thuần xem Tiểu Nhiễm như em gái.
khi đó, cho dù thẳng , Tưởng Tự cũng sẽ tin.
Vậy nên mới sức ngăn Tưởng Tự tổn thương cô gái .
Giờ kết cục như , đều là do chính tự chuốc lấy.
Con mà, chỉ khi mất … mới nhận cái từng coi là điều bình thường nhất, hóa quý giá biết bao nhiêu.
Phiên ngoại
Sáng sớm.
Mạnh Hòa Dụ đắm đuối vợ đang ngủ trong lòng .
Kết hôn đã bảy năm, Tiểu Nhiễm ngày càng quyến rũ.
Bọn từng cùng thử sức ở những lĩnh vực mới, cùng học một ngôi trường đại học, tận hưởng cuộc sống sinh viên, trải qua một mối tình lãng mạn tuổi thanh xuân.
Sau khi nghiệp thì du lịch, làm từ thiện.
Viết tất cả những câu chuyện hành trình .
Lần , chúng đã nghỉ ngơi ở trang viên ba tháng, và đã quyết định tháng sẽ đến Nam Cực.
Rất nhiều việc cần chuẩn .
Mà vô cùng yêu thích quá trình đó.
Từng năm trôi qua, Tiểu Nhiễm đã cắt đứt liên hệ với vợ chồng nhà họ Tô.
Nghe , cha mẹ cô đã ly hôn, mỗi đều một gia đình mới.
Còn vì cha mẹ từng yêu thương cô …
Mạnh Hòa Dụ nghĩ, với Tiểu Nhiễm mà , điều đó từ lâu đã còn quan trọng.
Một vài sự thật, vốn dĩ chẳng hề đẽ.
Nên trong dòng thời gian của chúng , cũng chẳng cần lời giải đáp từ quá khứ.
Dù biết, cũng chẳng thay đổi gì, chỉ thêm phiền lòng.
Còn về Tưởng Tự.
Câu chuyện của rối rắm hơn nhiều — thậm chí cho đến bây giờ vẫn là một mớ hỗn độn.
Anh cưới thư ký năm xưa — Lâm Thư Đệ.
Không thể tin nổi đúng ?
là khó tin.
Năm đó, Lâm Thư Đệ nhân lúc Tưởng Tự say rượu đã bỏ thuốc .
Sau đó bỏ về quê.
Sinh một đứa con trai, nuôi đến năm tuổi mới dẫn về nhà họ Tưởng.
Dưới áp lực của ông cụ và vợ chồng nhà họ Tưởng, hai buộc đăng ký kết hôn.
Chỉ là… giấy tờ.
Sau khi kết hôn, Lâm Thư Đệ liên tục rút tiền từ nhà họ Tưởng để chu cấp cho nhà mẹ đẻ.
Sau nhà họ Tưởng mới phát hiện, cô đến ba em trai.
Chúng lấy danh nghĩa “em vợ của Tổng giám đốc Tưởng”, làm cho tập đoàn Tưởng thị loạn thành một mớ.
lúc đó, cho dù nhà họ Tưởng hối hận thì cũng đã quá muộn.
Nghe bây giờ đang làm thủ tục ly hôn.
Lâm Thư Đệ đòi hỏi đủ kiểu, nhất quyết cào một nửa giang sơn của Tưởng thị.
“Để thay em chửi !”
“…Chỉ là Mạnh Hòa Dụ trả lời thay.”
Anh mà — quyền đại diện xã giao ủy nhiệm.
Không ai phép làm xáo trộn cuộc sống của chúng .
Nghĩ đến đây, Mạnh Hòa Dụ liếc đồng hồ.
Sắp đến giờ Tiểu Nhiễm thức dậy , hôm nay chúng định ngoài ăn sáng.
Phải phối đồ cho cô mới .
Bên ngoài đang mùa tử đằng nở rộ, hôm nay mặc một bộ đồ đôi màu tím nhé.
Mạnh Hòa Dụ cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô gái đang ngủ say trong lòng:
“Chào buổi sáng của một ngày mới…”
“Người bạn đời của .”