Vía Thần Tài Này Hơi Tốn Sức - Chương 3
Chỉ là yêu quá mù quáng, yêu đến quên cả bản thân.
Chỉ một lời hứa nhỏ nhoi cũng đủ để tưởng tượng cả thiên đường.
Giờ thì tỉnh .
Lục Cần hất tay , như ngộ điều gì đó.
Hắn , nhẹ nhõm như trút gánh nặng: “Vậy là em giận vì cho em danh phận, nên mới làm làm mẩy với đúng ?”
“Tại nghĩ ?”
Tôi cạn lời, rời , nhưng kéo tay giữ .
“Lần bảo em mang đồ tẩy trang cho Tiểu Ni, em ghen đúng ? Ghen đến mức mấy ngày thèm chuyện với . Bây giờ hỏi em là gì của , chẳng vì một cái danh phận ?”
Hắn làm vẻ cưng chiều, còn đưa tay vuốt tóc .
“Yên tâm, biết mấy năm qua em vất vả . Anh cũng mà, đợi công ty định, em gì cũng cho.”
“Biến , ai thèm mấy thứ đó của !”
Tôi nhịn nổi nữa, giậm mạnh lên chân chạy thẳng lên tầng, đóng sầm cửa .
Bên ngoài, bà Tôn vẫn đang la lối đòi đền tiền.
Còn Lục Cần vẻ tử tế: “Không bà, cô đang giận dỗi mà, nguôi sẽ đền thôi.”
Tôi đền?
Tôi khạc!
Tôi bực vò đầu, hỏi hệ thống:
【Hắn vuốt tóc , dính vận xui sang ?】
【Có thể lắm đó.】
Thật xui xẻo!
Tôi vội xông nhà tắm, chà rửa từ đầu đến chân.
Có lẽ đây là hết yêu.
Còn bây giờ là ghét đến tận xương tuỷ.
Trừ bà Tôn, mấy chiếc xe điện đâm trúng, đều lần lượt gõ cửa xin và bồi thường.
Chỉ một vài nhận tiền.
Phần lớn đều dễ , bảo sửa là , khỏi cần tiền.
Nói đến sửa xe…
Tôi nhớ đến La Hồi.
Đến giờ —
Thời khắc “kiếm tiền” tới!
8
Khi tìm đến La Hồi, phun sơn xong một chiếc ô tô, đang dựa bàn uống nước, yết hầu theo nhịp nuốt nước mà chuyển động rõ rệt.
Vừa thấy , liền nở nụ , ném cho lon Coca mở nắp bàn.
Anh vẫn giống như lần đầu gặp mặt, hỏi bằng giọng nửa đùa nửa thật: “Cô gái, cần sửa gì ?”
Cùng lúc đó—
“Thiện cảm +1” vang lên trong đầu.
Tôi cũng toe: “Sửa xe chứ còn gì.”
“La làng gì đây, xe em chẳng gì hỏng mà?”
“Không cái .”
Tôi đưa đến lầu nhà .
Cố ý dựng mấy chiếc xe điện lên.
Lúc , mấy chiếc xe nghiêng ngả, tán loạn như trải qua một cuộc chiến.
La Hồi , ánh mắt mang theo thắc mắc.
“Lần hỏi em, xe điện đâm ?”
“Thật là do bạn trai cũ của em đâm.”
Tôi đầu, vẻ như nhắc , nhưng sự khuyến khích dịu dàng của La Hồi, “miễn cưỡng” mở lời: “Anh nóng tính lắm, mấy chiếc cũng ảnh hại mới nông nỗi .”
Tôi mơ hồ, để nhiều trống cho La Hồi tự tưởng tượng.
Quả nhiên, vài giây im lặng, gì, chỉ nhẹ nhàng mở hộp dụng cụ , bắt đầu sửa từng chiếc một.
Hệ thống với : Chỉ trong vài giây im lặng đó thôi, đã thu 30 điểm đồng cảm.
lúc , bà Tôn chợ về.
“Ối dào, đổi trai ? Hay ghê đó! Nếu tiền trả bà thì để bạn trai cô trả cũng nha.”
Bà cố tình nhấn mạnh chữ “”, phịch luôn lên một chiếc xe mà La Hồi đang sửa, định bắt chuyện với .
“Anh biết , con nhỏ ngoài thì đàng hoàng, chứ thực —ôi dồi ôi, hôm qua bạn trai nó còn tới tận đây đòi tội, đội cái mũ xanh to tổ bố luôn đó!”
Trên tầng thò đầu hóng, bà Tôn liền lớn tiếng hơn: “Nó đó, mấy ngày liền về nhà, hôm nay còn mặc đúng bộ đồ mấy hôm , ai mà biết nó lêu lổng ở , bảo bạn trai nó tức. Ngày xưa mà gặp chuyện thì trói bỏ lồng heo !”
Bà Tôn chẳng việc gì ngoài chuyện vòng quanh khu, hễ thấy ai là tán chuyện tám phét.
Những câu bà lặp lặp bao nhiêu lần với bao nhiêu , một nghỉ lấy một giây.
Tôi bỗng nhớ tới cô em họ ở quê.
Vì du học mấy năm về làng, trong làng đồn ầm lên là nó bỏ trốn theo ông chú hơn hai mươi tuổi, đẻ ba đứa con, khiến cha mẹ ly dị vì tức giận.
Đến hôm nó về, mấy bà còn túm tụm thì thào: “Thấy , đàn ông đá về , biết sống kiểu gì đây trời!”
Rồi còn lôi con cái chỉ dạy: “Nhìn con, lớn lên bắt chước đó, lo học hành tử tế ?”
Bà Tôn thì móc từ túi một nắm hạt dưa, tách vỏ phun vỏ lung tung xuống đất, khí là nước bọt của bà .
Tôi phì một tiếng bật .
Bà đập đùi cái đét, càng gọi thêm hàng xóm hóng.
“Đấy, thấy ? Chột ! Con gái là biết giữ gìn, cô thấy nhục ?”
“Mau trả cho bà ba chục triệu , cũng coi như tích đức cho bản thân!”
Tôi chuẩn mở miệng phản công thì—
La Hồi bên cạnh thẳng dậy.
9
La Hồi phấn khích bước tới chỗ bà Tôn, đến găng tay dính đầy dầu máy còn kịp tháo, đã đưa tay nắm lấy tay bà.
“Thì là bà! Trước đây bà từng hỏi về bảo hiểm tai nạn, đó liên lạc , ai ngờ gặp ở đây!”
“Cậu là ai đấy? Tránh ! Trời ơi, tay làm bẩn hết áo !”
“Là mà, Tiểu La đây. Hôm bà còn hỏi nếu chồng bà qua đời bất ngờ thì bà nhận bao nhiêu tiền đấy thôi. Lúc đó dám rõ, sợ bà làm chuyện dại dột.”
“Chết bất ngờ cái gì?”
Ông Tôn, chồng bà, từ trong đám đông ló đầu , chống gậy run run bước tới.
La Hồi nghiêm trang giải thích: “Chuyện là vầy, bà Tôn mua bảo hiểm tai nạn chỗ , thụ hưởng là bà . Nếu ông chẳng may… mất đột ngột, bà sẽ nhận một khoản bồi thường lớn.”
Anh còn làm vẻ chuyên nghiệp, mở điện thoại tìm một bản hợp đồng, đưa cho ông cụ xem: “Bà còn , ông sống cũng chẳng bao năm nữa, chi bằng sớm một chút, để ít tiền cho gia đình.”
Sắc mặt ông Tôn tối sầm, thân hình lảo đảo: “Hừ! Bà mong chết từ lâu ?! Hay quá ha! Bà thử coi, định cho ‘mất đột ngột’ kiểu gì đây?”
Bà Tôn cũng tình huống bất ngờ dọa cho choáng váng, miệng há hốc biết gì, chỉ kêu lên vài tiếng lắp bắp.
Tôi nhón lấy một hạt dưa từ tay bà, cắn rắc một tiếng rõ to.
“Thật đó. Bạn trai bán bảo hiểm mà. À mà , còn bà Tôn một đứa con riêng, sức khỏe yếu cần thay thận, thận ông Tôn hợp, nên ông cẩn thận đấy, khéo ngủ dậy thấy quả thận nha!”
La Hồi huých cùi chỏ , mặt tỏ vẻ nghiêm trọng, trầm giọng mắng: “Bảo cô đừng mà! Còn nữa!”
Chính sự “ngăn cản giả vờ” làm cho mọi lời càng thêm đáng tin.
Người xung quanh bắt đầu xì xào: “Tôi bảo mà, bà Tôn từ cứ như đâm đầu tiền , hóa là ‘gia đình nhỏ’ bên ngoài!”
“Bà cũng ác thật đấy, nhưng mà xong thì… chẳng bất ngờ gì luôn.”
“Chuẩn luôn, hôm nọ bà còn với bà nội là ông Tôn là đồ ‘già biết chết khi nào’, chửi thô .”
………
Ông Tôn đập gậy thình thịch xuống đất, gần như hét to: “Cái gì mà con riêng? Còn moi thận nữa?! Hèn gì dạo cứ bắt vô viện kiểm tra nọ! Ai biết ai chết ai?”
Ông tức đến run cả , chân yếu thế mà tay khỏe, vung gậy đập bà Tôn lia lịa.
Bà la oai oái, đám xì xầm làm cho mặt đỏ bừng, nhảy tưng tưng lôi ông Tôn nhà, miệng ngừng phân bua.
Sau khi bà Tôn biến mất, hàng xóm xung quanh cũng dần tản .
Tôi và La Hồi .
“Cậu cũng biết bịa chuyện ghê đó nha, tới cả bà Tôn cũng dọa sợ chạy mất.”
“Không bằng cô , chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông thôi.”
Tôi đến đau cả bụng, bất chợt nghiêm mặt .
“ sợ mấy lời bà là thật ?”
“Thế những lời đó là thật ?”
La Hồi , rõ là vẻ ngoài mạnh mẽ, cứng rắn mà ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Tôi khựng vài giây, mặt , cứng nhắc : “Không .”
“Thế thì tin.”
Anh dứt khoát, một chút chần chừ, khiến cổ họng nghẹn ứ.
Tôi sang , trong lòng chợt dâng lên biết bao điều , nhưng cuối cùng chỉ trêu: “Làm , chậm là trừ lương đấy.”
10
Thật đây chẳng lần đầu đặt điều, nghi ngờ.
Hồi còn bận rộn chạy khắp nơi tiếp khách, giành khách cho Lục Cần, đã đủ chuyện.
Lúc đầu chỉ là câu bóng gió: “Con gái mà ký nhiều đơn , trong đó gì, cần ai cũng hiểu.”
Rồi đến khi tin đồn lan xa hơn: “Cô thân lắm với tổng giám đốc Dư nha, mấy bữa tiệc rượu đều đích danh mời cô . Lâm Uyên lần nào cũng ăn diện, bám lấy tổng Dư như keo . Tôi tận mắt thấy hai khách sạn với luôn đó.”
Khi đó, đến vệ sinh trong công ty cũng thể thấy khác .
Lời tiếng ngày càng quá quắt, cuối cùng cũng đến tai Lục Cần.
Hôm , đến văn phòng báo cáo công việc.
Lục Cần đang bận gì đó, bảo chờ bên cạnh.
Tôi mang giày cao gót, mà chờ hơn một tiếng đồng hồ.
Hắn vờ như thấy, cứ để như .
Xong việc, còn hả hê với : “Cả công ty đều bàn tán , phạt em, họ sẽ nghĩ quản lý nghiêm.”
“Người đồn là họ, phạt họ mà phạt em?”
Đó là lần đầu tiên phản bác .
“Họ đang bắt nạt em đấy, thấy ?”
Lục Cần thoáng ngạc nhiên, nhưng cuối cùng mặt vẫn tối sầm : “Họ bắt nạt em? Lẽ nào những lời họ sự thật? Em thực sự gì với tổng Dư ?”
“Anh hỏi từ lâu , nếu chỉ vì một hợp đồng, em cần dính chặt lấy ông đến mức đó ?”
Hắn lạnh, tiện tay quăng tập báo cáo mặt .
Mép giấy sắc như dao, cứa rách da mặt , đau đến mức phân biệt nổi là đau da… đau tim.
Lục Cần biết liều mạng ký nhiều đơn như là vì ai.
Hắn cũng thừa biết tổng Dư nổi tiếng háo sắc, nhưng quyền lực nhất.
Tôi buộc nịnh hót, diễn trò.
Hắn biết.