Vụng Trộm Thì Nên Giấu - Chương 1
01
Có lẽ Cố Niệm Phi biết, thiệp cưới điện tử trong điện thoại chính là bạn gái cũ của gửi đến.
và đến với khi hai họ đã chia tay.
Vậy thì cái đám cưới là ?
Tôi hồn , thấy Cố Niệm Phi đang đắm đuối: “Vợ ơi, là về nhé?”
Tôi lắc đầu, biết định làm gì.
Chuyện của vốn đã chẳng dễ thoả mãn, mà mỗi lần uống rượu thì càng tệ hơn, nhưng hôm nay chẳng hứng dỗ xả lửa.
Thấy lắc đầu, Cố Niệm Phi dịu giọng hơn, nhẹ nhàng xoa đầu : “Nghe lời nhé, tối nay chồng thưởng cho em thật .”
Mấy bạn học cạnh hiểu ngay ý, ồ lên.
“Niệm Phi, mày với chị dâu đúng là tình cảm ghê!”
“ mày cũng hiểu cho chị dâu nữa, cái dáng nhỏ xíu như chịu nổi mày!”
“Tháng hai cưới , liệu đúng ngày năm tụi tao ăn tiệc đầy tháng con mày ?”
Theo phong tục ở Thanh Thành, trẻ con ba tháng sẽ tổ chức tiệc mừng đầy ba tháng.
Cố Niệm Phi dựa men rượu, hả hê: “Còn xem vợ tao chịu thôi, nếu vợ tao đồng ý, năm tụi mày cứ mang bao lì xì to đến là !”
“Được ! Chỉ mày là lấy vợ, tụi tao làm bóng đèn, mau cút , cút càng xa càng !”
Bạn thân của – Trần Dã – làm bộ mặt thất tình, nhưng khoé mắt vẫn ngừng liếc và Cố Niệm Phi.
Tôi ngẩng đầu , đàn ông từng yêu đến chết sống , giờ đây thấy xa lạ đến ?
Cố Niệm Phi nhận điều gì, cứ như một con chó , hít hà mùi hương : “Vợ ơi kìa, bọn họ bắt đầu ghen tị với !”
“Chúng hôn một cái, dọa chết bọn họ !”
“Tốt thôi, thề , cả đời chỉ yêu một em, nếu bước ngoài liền xe đâm chết.”
Cố Niệm Phi tỉnh rượu, ánh mắt nghi ngờ , trong lòng bỗng thấy hoảng.
Lẽ nào Dương Tử Quy phát hiện gì ?
nghĩ kỹ thì thể, mỗi lần đều cẩn thận, xác nhận kỹ lắm mới dám ngoài gặp riêng Tề Tiên Nhi.
Có điều, ngờ bạn gái cũ của đã thẳng tay vạch trần mọi chuyện.
Cố Niệm Phi thở dài một , cúi xuống, ánh mắt dịu dàng .
“Vợ , em ?”
“Anh làm sai gì ? Em thể mắng , phạt , nhưng đừng làm lơ , đừng doạ , sợ mất em.”
Hắn sắp cưới bạn gái cũ, còn chọn đúng ngày trùng với ngày cưới của .
Giờ còn mặt mũi hỏi làm sai điều gì ?
Tôi nhớ lúc khi đến với , đã rõ: Một đời một , ai phản bội thì sẽ xe đâm chết.
Tôi đẩy , thẳng , ánh mắt liếc xuống điện thoại.
Trên màn hình là một tin nhắn mới từ Tề Tiên Nhi: “Dương Tử Quy, tin ? Chỉ cần một cuộc gọi, tối nay Niệm Phi sẽ đến với .”
Đồng tử giãn to, đầu óc lập tức bay đến chỗ Tề Tiên Nhi.
Tôi thậm chí thể tưởng tượng cảnh cô giường, đắc ý nhếch môi .
Cố Niệm Phi rốt cuộc bắt đầu với Tề Tiên Nhi từ khi nào?
Hay là hai họ từng thật sự cắt đứt, luôn lén lút qua lưng ?
Tôi chợt nhớ , mỗi tuần đều hai ngày về nhà, là bận việc công ty.
Vậy mà từng nghi ngờ.
Thấy sắc mặt thay đổi, Cố Niệm Phi tò mò định với lấy điện thoại .
cuối cùng thôi, chỉ ôm lấy eo , bế xe.
Tôi phản kháng, nhưng mặt sang hướng khác.
02
Tôi và Cố Niệm Phi quen từ năm hai đại học.
Hồi đó, hoa dương nở rộ, trông giống hoa dương – xinh dịu dàng.
Tôi cũng thấy trai, chuyện hài hước.
Sau nửa năm quen biết, trở thành bạn gái của .
Hồi , từng gốc dương, với : “Một đời một , ai phản bội sẽ xe đâm chết.”
Lúc đó, Cố Niệm Phi say mê vẻ ngoài của , giơ tay thề thốt: “Cố Niệm Phi yêu Dương Tử Quy, trừ khi hoa dương rụng hết, bằng sẽ cô độc cả đời như chim cu.”
Khi đó yêu đến mức nào chứ?
Luôn che mưa chắn gió cho , trong ánh mắt cũng chỉ .
giờ đây, ánh mắt là giả tạo, là cố tình bày tình cảm thật.
Bằng , đến cả sự thay đổi rõ ràng như thế của mà cũng nhận .
Về đến nhà, Cố Niệm Phi bế phòng tắm.
Ngay khi bước đến ngưỡng cửa, lập tức đẩy đóng sập cửa .
Hắn thoáng lộ vẻ thất vọng, phòng tắm cùng, liền nổi cáu, trút giận lên con gấu bông ghế sofa.
Tôi quấn khăn tắm bước , thấy Cố Niệm Phi đang giận dữ với con búp bê vải – món quà sinh nhật tặng năm ngoái.
Chỉ vì tắm chung mà đã khó chịu tới mức đó.
Thấy bước , như chó sói đói nhào tới ôm chặt lấy , bế thẳng phòng ngủ.
“Tắm , đầy mùi rượu, nồng chết !”
Hắn ném lên giường, chuẩn cởi đồ thân mật.
đẩy , chẳng hề phối hợp.
“Dương Tử Quy, rốt cuộc em làm ?”
“Sao ? Anh hỏi ?”
Người từng dịu dàng, giờ khiến thấy ghê tởm đến buồn nôn.
Tôi mệt mỏi : “Cố Niệm Phi, đến ngày . Nếu , thì tìm khác, ví dụ như Tề Tiên Nhi.”
Nghe , bắt đầu tỉnh táo , tự tát một cái ghé tai thì thầm:
“Vợ , xin , nãy là nóng nảy với em.”
“Anh nóng nảy? Là gấp đến mức chịu nổi thì . Ăn trong nồi, trong hướng.”
Thấy chủ động nhận sai, cũng bớt cứng rắn hơn chút.
Giây , Cố Niệm Phi đưa một ly nước.
“Vợ ơi, em uống nhiều , đây là canh giải rượu dì Hà nấu, đút cho em uống một chút nhé.”
Hắn chăm sóc như mẹ chăm con .
Tôi choáng, cũng chống cự, liền nhận lấy bát.
Canh dì Hà nấu thật sự ngon, nhưng mới uống vài muỗng, cơ thể đã bắt đầu nóng ran.
Không thể ngờ , để giải quyết dục vọng của bản thân, Cố Niệm Phi dám bỏ thuốc .
Rõ ràng đã rõ, thể tìm khác, ví dụ như Tề Tiên Nhi.
Vậy mà vẫn tay hèn hạ với .
Chuyện , tuyệt đối thể tha thứ.
“Vợ ơi, ? Em thấy khó chịu ? Để xoa cho em.”
“Cút , Cố Niệm Phi! Anh tưởng say thì phát hiện ?”
Tôi bật vì sự giả vờ quan tâm của , gạt tay , gằn từng chữ.
Sắc mặt thay đổi rõ rệt, lập tức quỳ xuống đất, giả vờ đau khổ.
“Vợ ơi, hết cách , từ lúc về nhà em cứ lạnh nhạt, chỉ hâm nóng tình cảm…”
“Ồ, là . Tôi cứ tưởng bồ bên ngoài chứ.”
Cố Niệm Phi á khẩu, chết tại chỗ.
“Đây chắc chắn là hiểu lầm! Em biết rõ yêu em nhiều thế nào mà.”
“Thật ?”
03
như xong, điện thoại vang lên.
Nhạc chuông quen thuộc, là bản nhạc nhiều nhất.
Hoá , bản nhạc đó là nhạc chuông cài riêng cho bạn gái cũ.
Tôi lập tức nhớ đến buổi họp lớp hôm nay, lời khiêu khích của Tề Tiên Nhi: “Dương Tử Quy, tin ? Chỉ cần một cuộc gọi, tối nay Niệm Phi sẽ về với .”
Hắn màn hình, , định đặt điện thoại xuống để ôm .
vẫn đẩy , vì sự nôn nóng trong mắt giấu nổi.
Dù ở đây, lòng sớm đã bay đến chỗ Tề Tiên Nhi .
“Nghe , biết công ty việc gấp cần tìm thì ?”
Cố Niệm Phi hôn nhẹ lên má ngoài.
“Vợ , làm phiền em nghỉ ngơi, ngoài điện, đợi một chút, về liền.”
Chưa đợi trả lời, đã ba chân bốn cẳng rời khỏi phòng.
Hắn , rón rén tới sát cửa, ghé tai lén.
Lờ mờ thấy giọng Cố Niệm Phi: “Tiên Nhi, Tử Quy hình như bắt đầu nghi ngờ , tối nay lẽ sang .”
“Sao thể thích Dương Tử Quy chứ, cưới cô chỉ để dựa nhà họ Dương, công ty vẫn cần đơn hàng từ nhà họ.”
“Em thai ? Trời ơi, bảo bối, ngoan ngoãn ở nhà chờ , tới liền!”
Nghe tiếng bước chân, nhanh chóng leo lên giường xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Vài nhịp thở , Cố Niệm Phi đẩy cửa bước .
Hắn thẳng đến bên giường, đưa tay vuốt ve má .
Tôi cố kìm nén cơn buồn nôn, đẩy .
“Vợ ơi, em ngủ ?”
“Vợ , công ty chút việc, một lát sẽ về ngay.”
“Vợ ơi… vợ…”
Cửa phòng mở , tiếng bước chân xa dần, một phút vang lên lần nữa.
Nghe tiếng xe từ xa, bật dậy, qua cửa sổ thì thấy một chiếc Maybach rời khỏi gara.
Xe dừng cổng một lúc, đó nhanh chóng rời khỏi biệt thự.
Tôi theo ánh đèn hậu, biết chắc tối nay Cố Niệm Phi sẽ về nữa.
Hai mươi phút , điện thoại nhận một tấm ảnh do Tề Tiên Nhi gửi tới.
Trong ảnh, cô và Cố Niệm Phi ôm , cùng một chiếc giường.
Ánh mắt Cố Niệm Phi Tề Tiên Nhi tràn ngập yêu thương, giống hệt ánh mắt từng dành cho năm xưa.
Ngay đó, một tin nhắn khác cũng gửi đến: “Dương Tử Quy, giờ mày đã biết Niệm Phi yêu là ai chứ? Là tao, Tề Tiên Nhi.”
“Còn một tin cho mày nữa, tao thai , là con của Niệm Phi. Nếu mày biết điều thì mau tránh xa .”
“À quên, một tháng nữa tao sẽ kết hôn với , trùng ngày cưới của mày đó. Đoán xem, hôm đó sẽ cưới ai?”
Tôi trả lời, chỉ lặng lẽ lưu tất cả bằng chứng.
những lời khiêu khích dồn dập của Tề Tiên Nhi, thể nhịn nữa, cuối cùng vẫn gửi một tin: “Cố Niệm Phi, cần nữa! Cô thích nhặt rác thì cứ việc giữ lấy!”
Gửi xong, tắt máy.
Vào phòng tắm, dùng nước lạnh xối suốt ba mươi phút, mới dập cơn nóng còn sót trong cơ thể.
Không ngờ, đêm đó ngủ ngon hơn bất cứ lúc nào.
Tôi hiểu, đã còn cần Cố Niệm Phi để sống tiếp nữa.
Chỉ là khoé mắt vẫn kìm , nước mắt rơi ướt cả gối.